Lư Sơn

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Lư Sơn
Di sản thế giới của UNESCO
庐山日出.JPG
Tên chính thứcVườn quốc gia Lư Sơn
Vị tríGiang Tây, Trung Quốc
Tiêu chí(ii), (iii), (iv), (vi)
Tham khảo778
Năm công nhận1996 (Kỳ họp 20)
Diện tích282 km vuông
Tọa độ29°26′B 115°52′Đ / 29,433°B 115,867°Đ / 29.433; 115.867Tọa độ: 29°26′B 115°52′Đ / 29,433°B 115,867°Đ / 29.433; 115.867
Lư Sơn trên bản đồ Trung Quốc
Lư Sơn
Vị trí của Lư Sơn ở Trung Quốc.

Lư Sơn (giản thể: 庐山; phồn thể: 廬山; bính âm: Lúshān, Cám ngữ: Lu-san), còn được biết đến là Khuông Lư (匡庐) trong thời cổ đại, là một dãy núi nằm ở phía bắc tỉnh Giang Tây, Trung Quốc, gần hồ Bà Dương. Đây là một trong những ngọn núi nổi tiếng nhất Trung Quốc. Nó nằm chủ yếu ở Thành phố Lư Sơn, Cửu Giang, mặc dù phần phía bắc của nó thuộc Liêm Khê mà trước đây được gọi là huyện Lư Sơn bao phủ phần lớn dãy núi Lư Sơn cho đến năm 2016. Lư Sơn chiều dài khoảng 25 km, bề rộng 10 km, phía bắc là sông Dương Tử, nam là thành phố Nam Xương, hồ Bà Dương ở phía đông. Dãy núi có 99 ngọn núi, trong đó đỉnh cao nhất là Đại Hán Dương (大汉阳) ở độ cao 1.474 mét trên mực nước biển, là một đỉnh núi dốc đá bao quanh bởi biển mây 200 ngày trong năm. Lư Sơn được biết đến với vẻ đẹp hùng vĩ là một phần của vườn quốc gia Lư Sơn được UNESCO công nhận là Di sản thế giới từ năm 1996, và một điểm du lịch nổi tiếng ở Trung Quốc, đặc biệt là trong những tháng mùa hè khi thời tiết mát mẻ.

Mô tả[sửa | sửa mã nguồn]

Đây là nơi đến được du khách nội địa Trung Quốc ưa thích. Tại đây, trên vách núi có thể nhìn thấy sự dịch chuyển vỉa rất đặc biệt từ thời kỳ băng hà. Phong cảnh vùng này rất đẹp với các đỉnh núi, thung lũng, hẻm núi, khe núi, kiến tạo đá, hang động, và thác nước. Khu vực này cũng có một số đền thờ Đạo giáo, chùa Phật giáo, cũng như nhiều di tích Khổng giáo.

Tại Lư Sơn, Huệ Viễn đã thành lập Phật giáo Tịnh độ ở sườn phía tây vào năm 402. Tại đây cũng có chùa Đông Lâm (东林寺)

Năm 1982, Quốc vụ viện Trung Quốc phê chuẩn Lư Sơn là khu danh lam thắng cảnh trọng điểm của quốc gia. Vườn quốc gia này trải dài trên diện tích 500 km² đến lưu vực Hồ Bà Dương.

Năm 1996, vườn quốc gia Lư Sơn được UNESCO công nhận là Di sản văn hóa thế giới. Năm 2004, Lư Sơn cũng đã được UNESCO công nhận Công viên Địa chất Quốc gia Lư Sơn kỷ Băng Hà (庐山第四纪冰川国家地质公园) trở thành Thành viên của mạng lưới Công viên địa chất toàn cầu.

Văn Học[sửa | sửa mã nguồn]

  • Núi Lư Sơn nổi tiếng đẹp đã là nguồn cảm hứng cho nhiều tác phẩm thi ca Trung Quốc. Điển hình là bài thơ "Xa ngắm thác núi Lư" của Lý Bạch, hay bài "Lô Sơn" (hay Lư Sơn) mà giới thiền tông thường cho là của Tô Đông Pha:
Lô Sơn
Lô sơn yên tỏa Chiết giang triều
Vị đáo bình sinh hận bất tiêu
Đáo đắc hoàn lai vô biệt vị
Lô sơn yên tỏa Chiết giang triều.
Bản dịch tiếng Việt của Mật Thể:
Lô Sơn
Mù tỏa Lô Sơn sóng Triết Giang
Khi chưa đến đó hận muôn vàn
Đến rồi về lại không gì lạ
Mù toả Lô Sơn sóng Triết Giang.

Hình ảnh[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]