Hang Mạc Cao

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Hang Mạc Cao
Welterbe.svg Di sản thế giới UNESCO
Hang đá Mạc Cao nhìn từ bên ngoài
Quốc gia Flag of the People's Republic of China.svg Trung Quốc
Kiểu Văn hóa
Hạng mục i, ii, iii, iv, v, vi
Tham khảo 440
Vùng UNESCO Châu Á-Thái Bình Dương
Lịch sử công nhận
Công nhận 1987 (kì thứ 23)

Hang đá Mạc Cao (tiếng Trung: 莫高窟, bính âm: mò gāo kū) là một hệ thống 492 ngôi đền cách trung tâm thành phố Đôn Hoàng, tỉnh Cam Túc, Trung Quốc 25 km về phía Đông Nam. Đây cũng được gọi là Thiên Phật Động(chữ Hán: 千佛洞; bính âm: qiān fó dòng)[1], hay hang Đôn Hoàng. Các hang đá này thực sự không phải là hang mà là các công trình chạm khắc trong đá, thuộc dạng kiến trúc chạm khắc đá.

Hang Mạc Cao là một ngôi nhà đá có quy mô lớn nhất, nội dung phong phú nhất và có giá trị nghệ thuật cao nhất Trung Quốc còn tồn tại cho đến ngày nay. Các tác phẩm nghệ thuật chủ yếu trong ngôi nhà đá này là các tượng điêu khắc và các bức bích họa. Hiện nay nơi này còn có 492 hang động, 45.000m² bích họa và 2415 pho tượng, 5 ngôi nhà gỗ từ đời Đường, Tống. Năm 1987 hang Mạc Cao đã được UNESCO công nhận là "Di sản văn hóa thế giới".

Một bức bích họa trong hang Mạc Cao.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

Phương tiện liên quan tới Mogao Caves tại Wikimedia Commons

  1. ^ [1]