Cổ Lãng Tự

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Cổ Lãng Tự: Khu định cư quốc tế lịch sử
Welterbe.svg Di sản thế giới UNESCO
Gulangyu.jpg
Quốc gia Cờ Trung Quốc Trung Quốc
Kiểu Văn hóa
Hạng mục ii, iv
Tham khảo 1541
Vùng UNESCO Châu Á - Thái Bình Dương
Lịch sử công nhận
Công nhận 2017 (kì thứ 41nd)
Cổ Lãng Tự
Tập tin:Guland island in foreground looking Xiamen, Fujian, China.jpg
View from the peak on Gulangyu
Giản thể 屿
Phồn thể
Bạch thoại tự
tiếng Mân Tuyền Chương
Kó͘-lōng-sū
Nghĩa đen Drum Wave Islet
Kiến trúc thuộc địa tại Cổ Lãng Tự
Bãi biển Cổ Lãng Tự

Cổ Lãng Tự hay đảo Cổ Lãng là một hòn đảo nhỏ chỉ dành cho người đi bộ nằm ở ngoài khơi bờ biển Hạ Môn, tỉnh Phúc Kiến, phía đông nam Trung Quốc. Hòn đảo có diên tích khoảng 2 km², có dân số khoảng 20.000 dân, đây là một trong những điểm thu hút khách du lịch nhất Trung Quốc với khoảng 10 triệu du khách mỗi năm.[1] Cổ Lãng Tự không chỉ cấm xe ô tô, mà còn cấm cả xe đạp. Phương tiện cho phép duy nhất là xe điện dịch vụ của Nhà nước.

Khách du lịch có thể ra đảo bằng phà từ đảo Hạ Môn. Người dân địa phương đi phà nhanh mất khoảng 5 phút, chạy từ 7 giờ 10 đến 17 giờ 50 và cứ 20 phút có một chuyến. Còn du khách và những người không phải địa phương thì phải đi phà từ bến phà du lịch quốc tế đi mất 20 phút và chi phí là 35 tệ. Sau 18 giờ thì du khách có thể đi thuận lợi hơn khi có thể đi được phà nhanh. Dịch vụ đó hoạt động suốt đêm và cứ 20 phút một chuyến. Từ 18 giờ đến 0h thì sẽ mất 35 tệ, và từ 0h đến 7h sáng hôm sau sẽ là 40 tệ.[2]

Cổ Lãng Tự nổi tiếng với những bãi biển, các con đường quanh co và kiến ​​trúc đa dạng của nó. Nó được đánh giá xếp hạng là điểm du lịch hấp dẫn 5A (mức độ cao nhất của Trung Quốc) bởi Tổng cục Du lịch Trung Quốc (CNTA) và đứng vị trí đầu bảng trong danh sách các danh lam thắng cảnh hấp dẫn của tỉnh Phúc Kiến.

Về mặt hành chính, hòn đảo hiện nay là Cổ Lãng Tự nhai đạo thuộc Tư Minh, thành phố Hạ Môn.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Trong một khoảng thời gian, Cổ Lãng Tự là khu định cư quốc tế riêng biệt duy nhất tại Trung Quốc, ngoại trừ một khu định cư quốc tế ở Thượng Hải. Ngay sau khi Hạ Môn trở thành một cảng hiệp ước sau Chiến tranh nha phiến lần thứ nhấtĐiều ước Nam Kinh năm 1842, những người nước ngoài trên hòn đảo đã thành lập tổ chức không chính thức. Các cơ quan lãnh sự, nhà thờ, bệnh viện, trường học, trạm cảnh sát được xây dựng bởi những cộng đồng nước ngoài ở đây mang kiến ​​trúc theo phong cách thời kỳ Victoria. Năm 1942, hòn đảo bị chiếm đóng bởi Nhật Bản cho tới khi chiến tranh thế giới lần thứ hai kết thúc năm 1945. Tiếng Phúc Kiến là phương ngữ được sử dụng trên đảo, cũng như tại Hạ Môn.

Điểm du lịch[sửa | sửa mã nguồn]

Là nơi định cư trong quá khứ của những người phương Tây thuộc địa phận Hạ Môn, Cổ Lãng Tự nổi tiếng với kiến trúc của nó và là nơi có bảo tàng piano duy nhất tại Trung Quốc với 200 cây đàn trên đảo.[3] Ngoài ra nơi đây còn có Bảo tàng Trịnh Thành Công, khu vườn nhiệt đới với nhiều loài cây được đem về bởi người Hoa ở nước ngoài, Bảo tàng Hạ Môn.

Hình ảnh[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ “Kulangsu Island: a world-renowned tourist resort – Kulangsu Island (Gulangyu)”. kulangsuisland.org (bằng tiếng en-US). Truy cập ngày 4 tháng 6 năm 2017. 
  2. ^ “Getting to Kulangsu by Ferry from Xiamen – Kulangsu Island (Gulangyu)”. kulangsuisland.org (bằng tiếng en-US). Truy cập ngày 5 tháng 6 năm 2017. 
  3. ^ “Kulangsu Piano Museum”. Truy cập ngày 5 tháng 7 năm 2017. 

Đọc thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]