Chùa Phổ Ninh

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Chùa Phổ Ninh

Chùa Phổ Ninh (Trung văn giản thể: 普宁寺), hay Phổ Ninh Tự nằm ở Thừa Đức, tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc (thường gọi là Chùa Phật lớn[1]) là một ngôi chùa được xây dựng vào thời nhà Thanh năm 1755, dưới thời vua Càn Long (1735-1796) nhằm thể hiện sự quan tâm của vua Thanh với các dân tộc thiểu số. Nó nằm gần Tị Thử Sơn Trang, bên cạnh một di tích nổi tiếng khác là Miếu Phổ Đà Thừa Chi, và là một trong "Bát Ngoại Miếu" của Thừa Đức. Trong khi miếu Phổ Đà Thừa Chi được thiết kế theo Cung điện Potala của Tây Tạng, chùa Phổ Ninh lại được thiết kế theo tu viện Samye, một địa điểm thiêng liêng của Lạt ma giáo. Mặt trước ngôi chùa được xây dựng theo kiểu Trung Hoa, dù toàn bộ ngôi chùa là sự kết hợp giữa phong cách kiến trúc Tây Tạng và Trung Hoa. Chùa Phổ Ning cũng là nơi đặt công trình điêu khắc bằng gỗ cao nhất thế giới, tượng bồ tát Quán Thế Âm (cao 22.28 mét và nặng 110 tấn),[2][3] do đó ngôi chùa còn được gọi là "Chùa Phật lớn". Sảnh chùa, đình, tháp chuông và tháp trống là những nét đặc trưng của chùa Phổ Ninh. [4]

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Vua Càn Long (trị vì 1735–1796) thăm Thừa Đức.
Tượng gỗ Bồ Tát khổng lồ

Hình ảnh[sửa | sửa mã nguồn]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ “China Stamps...”. Xabusiness.com. Truy cập ngày 16 tháng 5 năm 2007. 
  2. ^ “Puning Temple - Jongo Knows - Encyclopedia of China”. Knows.Jongo.com. Truy cập ngày 16 tháng 5 năm 2007. 
  3. ^ “China Philatelic Information - World of Chinese Stamps”. CPI.com.cnm. Bản gốc lưu trữ ngày 9 tháng 4 năm 2007. Truy cập ngày 17 tháng 5 năm 2007. 
  4. ^ Waley-Cohen, Joanna. "Commemorating War in Eighteenth-Century China," Modern Asian Studies (Volume 30, Number 4, Special Issue: War in Modern China, 1996): 869–899.

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]

Tọa độ: 41°00′50″B 117°56′46″Đ / 41,014°B 117,946°Đ / 41.014; 117.946Bản mẫu:Đền chùa ở Trung Quốc