Cố cung Thẩm Dương

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Cung điện triều Minh và triều Thanh tại Thẩm Dương (Shenyang)
Welterbe.svg Di sản thế giới UNESCO
Façade of Chongzheng Hall, the main building
Quốc gia Flag of the People's Republic of China.svg China
Kiểu Cultural
Hạng mục i, ii, iii, iv
Tham khảo 439
Vùng UNESCO Asia-Pacific
Lịch sử công nhận
Công nhận 1987 (kì thứ 11)
Mở rộng 2004

Cố cung Thẩm Dương nằm ở miền đông bắc Trung Quốc được xây dựng năm 1625, với tổng diện tích 4,6 vạn m², có 70 kiến trúc và hơn 300 gian nhà, quy mô và tình hình bảo tồn chỉ sau Cố cung Bắc Kinh trong quần thể kiến trúc hoàng gia hiện tồn tại ở TQ thuộc tỉnh Liêu Ninh. Cố cung này do dân tộc Mãn xây dựng, lịch sử độc đáo và màu sắc dân tộc Mãn.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Dân tộc Mãn du mục ở miền Đông Bắc Trung Quốc vào thế kỷ 17 cho xây dựng chính quyền Hậu Kim, lúc này hoàng đế Hậu Kim Nỗ Nhĩ Cáp Xích lấy Thẩm Dương làm đô thành, xây dựng hoàng cung, sau khi Hoàng Thái Cực con trai Nỗ Nhĩ Cáp Xích nối ngôi, đổi quốc hiệu Hậu Kim thành "Thanh", và xây dựng xong cung điện, tức là cố cung Thẩm Dương. Hoàng đế triều Thanh là Hoàng Thái Cực và Phúc Lâm đều lên ngôi hoàng đế ở Cố cung Thẩm Dương. Sau đó, nhà Thanh chính thức lật đổ triều Minh và chính thức chọn Bắc Kinh làm kinh đô thứ hai, Thẩm Dương chính thức trở thành cố cung.

Quy mô[sửa | sửa mã nguồn]

Cố cung chia làm 3 đường chính: Đông Lộ - Trung Lộ và Tây Lộ. Kiến trúc chủ yếu ở đây là:

  1. Trung Lộ: với trung tâm là điện Sùng Chính – nơi chấp chính của Hoàng Thái Cực.
  2. Đông Lộ: trung tâm chính là Điện Đại Chính, là nơi hoàng đế nhà Thanh làm việc hàng ngày và tổ chức lễ nghĩ lớn. Đình Thập Vương là nơi làm việc của mười đại thần quan trọng của triều đình. Phong cách kiến trúc của Điện Đại Chính và Đình Thập Vương bắt chước lều vải của dân tộc du mục. 11 ngôi đình nói trên tức là tiền thân của 11 lều vải tượng trưng cho quá trrình di chuyển từ du mục sang cố định.
  3. Tây Lộ với trung tâm là gác Văn Tố, trước sau là sân khấu kịch và Gia Ân Đường.
  4. Khu trung tâm chính là Hoàng Cung – là một trong hai quần thể kiến trúc cung điện lớn còn tồn tại đến ngày nay của Trung Quốc. Chủ thể của cố cung Thẩm Dương xây dựng vào năm 1625, 10 năm sau hoàn thành. Sau đó, hoàng đế Khang Hy, Ung Chính, Càn Long tiến hành tu sửa.

Giá trị[sửa | sửa mã nguồn]

Cùng với Cố Cung Bắc Kinh – Cố cung nằm trong di sản văn hóa thế giới với quy mô và rất bề thế. Trải hơn 150 năm lịch sử của mình, cho nên cố cung Thẩm Dương đã hấp thụ tinh hoa văn hoá của dân tộc Hán, Mãn, Mông Cổ, Hồi và Tạng là kết tinh văn hoá Trung Hoa, là mốc son quan trọng của Trung Quốc với tư cách là một nước thống nhất và nhiều dân tộc và hiện nay là điểm tham quan hấp dẫn cho du khách.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]