Lộc Bình

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Lộc Bình
Địa lý
Huyện lỵ Thị trấn Lộc Bình
Vị trí: phía đông nam của tỉnh Lạng Sơn
Diện tích: 1.000,95 km²
Số xã, thị trấn: 2 thị trấn, 27
Dân số
Số dân: 78.324 người (2009) [1]
Mật độ: 78,4 người /km2 người/km²
Thành phần dân tộc:
Hành chính
Chủ tịch Hội đồng nhân dân:
Chủ tịch Ủy ban nhân dân: Triệu Xuân Nguyệt(2011 - tháng 6 - 2013). năm 2013 Lý Đức Thanh
Bí thư Huyện ủy: Nông Thanh Hải
Thông tin khác
Điện thoại trụ sở:
Số fax trụ sở:
Website:


Lộc Bình là một huyện biên giới phía bắc của Việt Nam thuộc tỉnh Lạng Sơn.

Vị trí địa lý[sửa | sửa mã nguồn]

Huyện nằm ở phía đông tỉnh Lạng Sơn, phía bắc giáp huyện Cao Lộc, phía tây là huyện Chi Lăng, phía nam là Bắc Giang, phía đông nam giáp huyện Đình Lập, phía đông bắc giáp Quảng Tây (Trung Quốc).

Diện tích, dân số, giao thông[sửa | sửa mã nguồn]

Huyện có diện tích 998 km2 và dân số là 78.324 người (2009). Huyện có hai thị trấn Lộc Bình và Na Dương, huyện lỵ là thị trấn Lộc Bình nằm trên Quốc lộ 4 (4B), cách thành phố Lạng Sơn 20 km về hướng đông nam và cách biên giới Việt - Trung 15 km về hướng đông bắc.

Các đơn vị hành chính[sửa | sửa mã nguồn]

Huyện gồm 2 thị trấn: Lộc Bình (huyện lị), Na Dương và 27 xã: Ái Quốc, Bằng Khánh, Đồng Bục, Đông Quan, Hiệp Hạ, Hữu Khánh, Hữu Lân, Khuất Xá, Lợi Bác, Lục Thôn, Mẫu Sơn, Minh Phát, Nam Quan, Như Khuê, Nhượng Bạn, Quan Bản, Sàn Viên, Tam Gia, Tĩnh Bắc, Tú Đoạn, Tú Mịch, Vân Mộng, Xuân Dương, Xuân Lễ, Xuân Mãn, Xuân Tình, Yên Khoái.

Danh lam, thắng cảnh[sửa | sửa mã nguồn]

Huyện Lộc Bình có khu du lịch, nghỉ mát Mẫu Sơn, nằm trên đỉnh núi cao nhất đông bắc, từ đây có thể nhìn thấy địa phận Trung Quốc. Đặc biệt, về mùa đông, khi thời tiết xuống thấp nơi đây còn có tuyết rơi. Tới đây du khách du lịch còn có cơ hội tắm lá thuốc, một phương thuốc bí truyền của người dân địa phương, giúp tinh thần sảng khoái và có thể chữa được một số bệnh như: đau khớp, bệnh ngoài da...

Đặc sản địa phương[sửa | sửa mã nguồn]

Hai đặc sản nổi tiếng nhất của Lộc Bình gắn liền với ngọn núi Mẫu Sơn. Đó là rượu Mẫu Sơn và đào Mẫu Sơn. Rượu Mẫu Sơn được cất bằng men lá và nguồn nước lấy từ đỉnh núi. Khi uống có hương vị thơm nồng, êm ái, nhẹ nhàng. Đào Mẫu Sơn quả to, có vị ngọt đậm. Khi vào thăm vườn, ta có cảm giác như lạc vào vườn đào tiên của Tây Vương Mẫu trong tác phẩm Tây Du Kí.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Ban chỉ đạo Tổng điều tra dân số và nhà ở trung ương. Tổng điều tra dân số và nhà ở Việt Nam năm 2009: Kết quả toàn bộ. Hà Nội, 6-2010. Biểu 2, tr.12.