Miên Khải

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Jump to navigation Jump to search
Miên Khải
绵恺
Hoàng tử nhà Thanh
Thông tin chung
Tên đầy đủ Ái Tân Giác La Miên Khải
(愛新覺羅绵恺)
Thụy hiệu Đôn Khác Thân vương (惇恪親王)
Thân phụ Gia Khánh
Thân mẫu Hiếu Hòa Duệ Hoàng hậu

Miên Khải (绵恺: 6 tháng 8, 1795 - 18 tháng 1, 1838) là vị hoàng tử thứ ba của Gia Khánh, mẹ là Hiếu Hòa Duệ Hoàng hậu Nữu Hỗ Lộc thị (孝和睿皇后钮祜禄氏).

Cuộc đời[sửa | sửa mã nguồn]

Miên Khải là anh em ruột với Hoàng thất nữThuỵ Thân vương Miên Hân (綿忻).

Năm Gia Khánh thứ 24 (1819), Miên Khải được phong Đôn Quận vương (惇郡王). Sau khi Đạo Quang lên ngôi tấn phong ông thành Đôn Thân vương (惇亲王).

Năm 1827, ông bị giáng xuống Quận vương do thông đồng với các thái giám trong cung ăn chặn tiền thuế của dân. Một năm sau, vì có công bắt được kẻ trộm, ông được phục tước Thân vương.

Năm 1838, sau cái chết của Hiếu Thận Thành Hoàng hậu, Miên Khải có ý chê trách Đạo Quang tổ chức tang lễ Hoàng hậu xa hoa như tang lễ của Thái hậu, ông bị giáng lại Quận vương, cắt bổng lộc 5 năm.

Cùng năm đó, ông qua đời và được phục thụy là Đôn Khác Thân vương (惇恪親王).

Gia thất[sửa | sửa mã nguồn]

Đích phúc tấn[sửa | sửa mã nguồn]

  • Nữu Hỗ Lộc thị (钮祜禄氏), con gái của Thượng thư Phúc Khánh (福庆)

Trắc phúc tấn[sửa | sửa mã nguồn]

  • Cao Giai thị (高佳氏), con gái của Tổng binh Cao Khởi (高起)

Con cái[sửa | sửa mã nguồn]

  • Dịch Toản (奕纘; 1817 - 1821), con của Nữu Hỗ Lộc thị, được ban tước Phụ quốc công khi còn nhỏ, sau khi chết được truy phong Bối lặc
  • Dưỡng tử Dịch Thông (奕誴; 23 tháng 7 năm 1831 - 18 tháng 2 năm 1889), con trai thứ năm của Đạo Quang, qua đời truy thuỵ là Đôn Cần Thân vương (惇勤亲王)

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]