S/2003 J 12

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
S/2003 J 12
Khám phá
Khám phá bởi Scott S. Sheppard và đồng nghiệp
Ngày khám phá 2003
Đặc trưng quỹ đạo
Bán kính 17,883 triệu km[1]
Độ lệch tâm 0,4920
Chu kỳ quỹ đạo 489,72 ngày
Độ nghiêng quỹ đạo 143°
Đặc trưng vật lý
Bán kính trung bình ~0,5 km
Khối lượng 1,50×1012 kg

S/2003 J 12 là một vệ tinh tự nhiên của Sao Mộc, và là một trong những vệ tinh tự nhiên nhỏ nhất trong Hệ Mặt trời. Nó được khám phá bởi đội các nhà thiên văn từ Đại học Hawaii dẫn đầu bởi Scott S. Sheppard vào năm 2003.[2][3]

S/2003 J 12 có đường kính khoảng 1 kilomet, và quay quanh Sao Mộc với một khoảng cách trung bình 17.883 Mm trong 489,72 ngày, ở một độ nghiêng quỹ đạo 143° tính tới hoàng đạo (143° tới xích đạo của Sao Mộc), trong một chuyển động theo chiều kim đồng hồ và với một độ lệch tâm là 0,4920.[1]

Nó là vệ tinh nghịch hành dị hình vòng ngoài ở trong cùng của Sao Mộc, va có vẻ như không thuộc về bất kỳ [[vệ tinh tự nhiên của Sao Mộc|nhóm nào.

Vệ tinh này chưa hề được quan sát thấy kể từ khi phát hiện ra nó vào năm 2003 và hiện giờ đang được coi là đã biến mất.[4][5][6] Các cuộc quan sát tiếp theo vào năm 2018 được lên kế hoạch là để làm chắc chắc hơn về quỹ đạo của nó.[7]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă Jacobson, R. A. (ngày 28 tháng 6 năm 2007). “Planetary Satellite Mean Orbital Parameters”. JPL/NASA. Truy cập ngày 21 tháng 1 năm 2008. 
  2. ^ Daniel W. E. Green (ngày 7 tháng 3 năm 2003). “IAUC 8089: Satellites of Jupiter”. International Astronomical Union. 
  3. ^ MPEC 2003-E29: S/2003 J 9, 2003 J 10, 2003 J 11, 2003 J 12; S/2003 J 1, 2003 J 6 ngày 3 tháng 4 năm 2003 (discovery and ephemeris)
  4. ^ Beatty, Kelly (ngày 4 tháng 4 năm 2012). “Outer-Planet Moons Found — and Lost”. www.skyandtelescope.com. Sky & Telescope. Truy cập ngày 27 tháng 6 năm 2017. 
  5. ^ Brozović, Marina; Jacobson, Robert A. (ngày 9 tháng 3 năm 2017). “The Orbits of Jupiter's Irregular Satellites”. The Astronomical Journal 153 (4). Bibcode:2017AJ....153..147B. doi:10.3847/1538-3881/aa5e4d. 
  6. ^ Jacobson, B.; Brozović, M.; Gladman, B.; Alexandersen, M.; Nicholson, P. D.; Veillet, C. (ngày 28 tháng 9 năm 2012). “Irregular Satellites of the Outer Planets: Orbital Uncertainties and Astrometric Recoveries in 2009–2011”. The Astronomical Journal 144 (5). Bibcode:2012AJ....144..132J. doi:10.1088/0004-6256/144/5/132. Truy cập ngày 27 tháng 6 năm 2017. 
  7. ^ Sheppard, Scott S. (2017). “New Moons of Jupiter Announced in 2017”. home.dtm.ciw.edu. Truy cập ngày 27 tháng 6 năm 2017. We likely have all of the lost moons in our new observations from 2017, but to link them back to the remaining lost 2003 objects requires more observations a year later to confirm the linkages, which will not happen until early 2018.... There are likely a few more new moons as well in our 2017 observations, but we need to reobserve them in 2018 to determine which of the discoveries are new and which are lost 2003 moons.