Vua Arthur

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Tượng vua Arthur, Hofkirche, Innsbruck, thiết kế bởi Albrecht Dürer, đúc bởi Peter Vischer the Elder, thập niên 1520[1]

Vua Arthur là một thủ lĩnh huyền thoại tại Anh, người theo lịch sử thời Trung Cổ là người bảo vệ nước Anh chống lại sự xâm lăng của người Saxon thời đầu thế kỷ thứ 6. Chi tiết câu truyện về vua Arthur phần lớn được tổng hợp từ văn học dân gian, và việc ông có thực sự tồn tại trong lịch sử hay không vẫn là một vấn đề gây tranh cãi bởi các sử gia hiện đại.[2] Nguồn gốc xuất xứ của vua Arthur được lượm lặt từ nhiều nguồn khác nhau, bao gồm các cuốn Annales Cambriae, Historia Brittonum, và các ghi chép của tu sỹ Gildas. Tên vua Arthur cũng xuất hiện trong các tập thơ nhưY Gododdin.[3]

Truyền thuyết[sửa | sửa mã nguồn]

Một số tài liệu cho rằng vua Arthur sống vào khoảng cuối thế kỉ thứ V đầu thế kỉ thứ VI, truyền thuyết kể rằng sau khi vua Uther Pendragon mất, toàn bộ nước Anh trở nên loạn lạc, các hiệp sĩ trong vương quốc cấu xé lẩn nhau tranh giành quyền lực do nhà vua không có con nối dỗi, rồi pháp sư Merlin xuất hiện và bàn bạc với các giám mục vùng Canterbury xem ai rút được thanh gươm mà vị thần ban tặng trên phiến đá trước nhà thờ thì người đó sẽ là vua nước Anh... Tất cả các hiệp sĩ được mời đến đều không rút được thanh gươm trên phiến đá ra. Arthur lúc bấy giờ chỉ là một chàng trai trẻ - được Hầu tước Ector nhận làm con nuôi. Trước đó khi chưa ai rút được thanh gươm báu ra khỏi đá thì các hiệp sĩ đã nhất trí rằng vào ngày đầu năm họ sẽ tổ chức một cuộc tranh tài và hiệp sĩ nào cũng có quyền được đăng kí dự thi. Kay - con đẻ của hầu tước Ector cũng đến dự và anh nhận ra là mình đã bỏ quên kiếm ở nhà. Anh nhờ Arthur về nhà lấy thanh kiếm cho mình, do cửa nhà đã bị khóa nên Arthur đành "mượn tạm" thanh kiếm cắm ở tảng đá nhà thờ để đưa cho Kay và tình cờ Arthur đã trở thành vua, khi lên ngôi vua, ông đã thống nhất nước Anh. Sau khi chiến tranh kết thúc, ông quyết định trả lại cây kiếm bằng cách ném xuống hồ, nhưng được thần hồ ban tặng cây kiếm khác.

Trị vì[sửa | sửa mã nguồn]

Sau khi lên nắm quyền, để chứng tỏ mình là một đế vương hùng mạnh ông đã phải tranh đấu và hàng phục rất nhiều đế vương trong đó có đức vua Leodegrance xứ Cameliard. Sau đó ông đã cưới con gái của ông vua này là Guinevere và thành lập Hội Bàn tròn gồm 128 người trong đó 100 người là quan quân trong triều còn 28 người còn lại là các hiệp sĩ, hầu tước, trong 28 người hiệp sĩ thì trong đó nổi trội nhất là Hầu Tước Lancelot, Gawaine, Glahad, Percivale, Bors.

Cái chết[sửa | sửa mã nguồn]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Barber 1986, tr. 141
  2. ^ Higham 2002, tr. 11–37, has a summary of the debate on this point.
  3. ^ Charles-Edwards 1991, tr. 15; Sims-Williams 1991. Y Gododdin cannot be dated precisely: it describes 6th-century events and contains 9th- or 10th- century spelling, but the surviving copy is 13th-century.