Who Wants to Be a Millionaire?

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Who Wants to Be a Millionaire?
Sáng lập David Briggs
Mike Whitehill
Steve Knight
Sản xuất
Thời lượng 30–120 phút (Tùy thuộc vào từng phiên bản phát sóng ở các quốc gia mua bản quyền chương trình)
Công ty sản xuất Celador (1998–30/11/2006)
2waytraffic (01/12/2006–2008)
Sony Pictures Television (2008–nay)
Trình chiếu
Phát sóng 4 tháng 9, 1998 (1998-09-04) – nay
Liên kết ngoài
Trang Web chính thức của phiên bản phát sóng tại Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland

Who Wants to Be a Millionaire? (tạm dịch: Ai Muốn Được Trở Thành Triệu Phú?, đôi khi còn được gọi với cái tên Millionaire) là tên quốc tế của một chương trình trò chơi truyền hình được nhiều quốc gia mua bản quyền phát sóng. Có nguồn gốc từ Anh, chương trình được sáng lập bởi David Briggs, Mike Whitehill và Steven Knight. Bản quyền của chương trình hiện nay được cấp phép và sở hữu bởi Sony Pictures Television. Về cơ bản, đây là một chương trình trò chơi giải đố có thưởng trên truyền hình. Giải thưởng cao nhất (trong phiên bản phát sóng chính thức tại Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland) là một tờ séc trị giá 1.000.000 Bảng Anh. Hầu hết các phiên bản của chương trình trò chơi này ở các nước trên thế giới, giải thưởng cao nhất là tờ séc trị giá 1.000.000 đơn vị tiền tệ ở quốc gia tương ứng. Giá trị chữ số trong giải thưởng có thể cao hơn con số 1.000.000, phụ thuộc vào tỷ giá đơn vị tiền tệ tương ứng.

Phiên bản đầu tiên của chương trình, Phiên bản phát sóng chính thức tại Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland, được phát sóng trên kênh truyền hình ITV với Chris Tarrant là dẫn chương trình từ ngày 04/11/1998 đến ngày 11/02/2014. Đã có 160 quốc gia mua bản quyền của chương trình này và phát sóng phiên bản ngôn ngữ riêng của mình, với luật chơi và đồ họa tương tự phiên bản đầu tiên.

Luật chơi[sửa | sửa mã nguồn]

Phiên bản Truyền Thống (Tạm dịch từ Classic Format)[sửa | sửa mã nguồn]

Những người chơi có mặt trong chương trình phát sóng, trước tiên phải tham gia một vòng chơi loại nhỏ gọi là Fastest Finger First (tạm dịch là Gõ Bàn Phím Nhanh Nhất) hay Fastest Finger (tạm dịch là Gõ Bàn Phím Nhanh hay Bấm Bàn Phím Nhanh). Người chơi sẽ nhận được một câu hỏi với bốn phương án từ người dẫn chương trình. Nhiệm vụ của người chơi là sắp xếp các phương án theo một trật tự nhất định được quy định trong câu hỏi. Người chơi sắp xếp đúng các phương án trong thời gian nhanh nhất trong khoảng thời gian quy định sẽ trở thành Người Chơi Chính ngồi trên “Ghế Nóng” đối diện ghế ngồi của dẫn chương trình ở giữa sân khấu. Riêng trong phiên bản phát sóng mùa đầu tiên tại Anh và trước năm 2003 tại phiên bản phát sóng của Úc , trong vòng loại này, thi sẽ phải trả lời đúng và nhanh nhất một câu hỏi trắc nghiệm có bốn phương án trả lời và chỉ có một phương án đúng.. Trong trường hợp có cùng hai người sắp xếp/trả lời đúng trong khoảng thời gian ngăn nhất, chỉ hai người này sẽ sắp xếp/trả lời câu hỏi khác . Trong trường hợp không ai sắp xếp/trả lời đúng, người dẫn chương trình sẽ đưa ra câu hỏi khác. Thông thường, người chơi sắp xếp/trả lời câu hỏi khi câu hỏi và các phương án trả lời được người dẫn chương trình đưa ra và tiếng nhạc bắt đầu. Phương thức chơi chủ yếu là bấm các nút tương ứng với các phương án trả lời bên dưới một màn hình vi tính.

Người Chơi Chính sau khi được chọn sẽ tham gia trả lời các câu hỏi từ dễ đến khó do chương trình đưa ra. Người Chơi Chính không bị giới hạn thời gian suy nghĩ trả lời ở mỗi câu. Thông thường ở nhiều phiên bản, số câu hỏi tối đa cho một lượt chơi của Người Chơi Chính là 15 câu. Câu hỏi được đưa ra dưới dạng trắc nghiệm với bốn phương án: A, B, C, D. Chỉ có một phương án là đúng. Trong phiên bản phát sóng chính thức tại Anh, phương án D trong câu hỏi đầu tiên thường là phương án với nội dung hài hước và không chính xác. Trả lời đúng câu hỏi, Người Chơi Chính sẽ nhận được một số tiền thưởng tương ứng đã được đề cập trong luật chơi, trong suốt thời gian chơi và luôn xuất hiện trên màn hình của Người Chơi Chính và dẫn chương trình. Người Chơi Chính không bị giới hạn thời gian suy nghĩ trả lời cho từng câu hỏi. Khi đã có câu trả lời, người dẫn chương trình sẽ hỏi liệu đây có phải là “Đáp án cuối cùng” hay không. Nếu Người Chơi Chính đồng ý, câu trả lời sẽ được chọn và họ không có quyền thay đổi câu trả lời sau đó. Thường thì người dẫn chương trình chỉ hỏi như vậy ở những câu hỏi mà người chơi mất nhiều thời gian để trả lời. Còn lại, tự Người Chơi Chính sẽ nói “Tôi chọn phương án … là câu trả lời cuối cùng của tôi” hay các câu tương tự như vậy, miễn là có chữ “Câu trả lời cuối cùng”.

Thang tiền thưởng bao gồm có 3 “mốc quan trọng” là câu số 5 (mốc quan trọng thứ nhất), câu số 10 (mốc quan trọng thứ hai) và câu số 15 (mốc "TRIỆU PHÚ") mà khi vượt qua các mốc này, họ chắc chắn có được số tiền thưởng tương ứng của các câu hỏi đó. Thang tiền thưởng trong Phiên bản Phát sóng Chính thức tại Vương quốc Liên Hiệp Anh và Bắc Ireland từ câu hỏi thứ nhất đến câu hỏi cuối cùng cụ thể như sau:

  • £ 100
  • £ 200
  • £ 300
  • £ 500
  • £ 1.000 (Mốc Quan Trọng Thứ Nhất)
  • £ 2.000
  • £ 4.000
  • £ 8.000
  • £ 16.000
  • £ 32.000 (Mốc Quan Trọng Thứ Hai)
  • £ 64.000
  • £ 125.000
  • £ 250.000
  • £ 500.000
  • £ 1.000.000 (Mốc “TRIỆU PHÚ”)

Sau khi người dẫn chương trình đọc câu hỏi, Người Chơi Chính có quyền dừng cuộc chơi nếu không chắc chắn câu trả lời và nhận được số tiền tương ứng vơi câu hỏi đã trả lời đúng trước đó. Nếu trả lời sai, số tiền thưởng sẽ bị đi xuống mốc quan trọng trước đó và người chơi sẽ phải ra về với số tiền này. Nếu trả lời sai khi chưa vượt qua mốc quan trọng đầu tiên, người chơi sẽ ra về mà không nhận được tiền thưởng của chương trình. Tuy nhiên, năm câu hỏi đầu tiên luôn là những câu hỏi dễ. Chính vì thế, việc Người Chơi Chính ra về tay trắng là rất hiếm khi xảy ra. Nếu trả lời đúng hết tất cả 15 câu hỏi của chương trình, người chơi sẽ trở thành "Triệu Phú", nhận được tấm séc với trị giá giải thưởng tương ứng với câu thứ 15 của chương trình. Đây cũng là một trường hợp rất hiếm gặp tại phiên bản phát sóng chính thức của một vài quốc gia và được xem là chất xúc tác khiến chương trình ngày càng được yêu thích. Giải thưởng sẽ không được cộng dồn. Lấy ví dụ, trong phiên bản của chương trình phát sóng tại Anh, người chơi trả lời đúng được câu hỏi £64.000. Câu tiếp theo có trị giá £125.000, người chơi cũng trả lời đúng. Đồng nghĩa với việc, nếu dừng lại, người chơi sẽ được giải thưởng trị giá £125.000 chứ không phải lấy £125.000 cộng dồn với £64.000.

Các phiên bản khác[sửa | sửa mã nguồn]

Trong các chương trình phát sóng phiên bản chính thức của trò chơi này tại Mỹ vào năm 2002, màn chơi “Bấm Bàn Phím Nhanh” không diễn ra do giới hạn phát sóng không cho phép (30 phút thay vì 60 phút như trước đó). Chính vì vậy, sẽ có một vòng chơi loại diễn ra trước buổi ghi hình phát sóng để chọn ra thứ tự trở thành Người Chơi Chính trong buổi ghi hình phát sóng chính thức. Tuy vậy, phần chơi “Bấm Bàn Phím Nhanh” vẫn xuất hiện trong các chương trình phát sóng đặc biệt. Như phiên bản “Who Wants to Be a Super Millionaire?” (tạm dịch: “Ai Muốn Được Trở Thành Siêu Triệu Phú?”) với trị giá giải thưởng cao nhất lên đến 10.000.000$ – Một trong những giải thưởng lớn nhất trong lịch sử phát sóng các chương trình trò chơi truyền hình ở Hoa Kỳ[1] và phiên bản kỉ niệm mười năm phát sóng tại Mỹ vào tháng 8 năm 2009. Sau Mỹ, các phiên bản phát sóng tại Úc, Ý, Thổ Nhĩ Kỳ, Pháp, Hà Lan, Anh và một vài quốc gia khác trong một khoảng thời gian cũng bỏ qua phần chơi “Bàn phím nhanh”. Riêng các phiên bản phát sóng ở Anh, Hà Lan, Pháp và Nga bỏ phần chơi “Bàn Phím Nhanh” trong các chương trình phát sóng đặc biệt. Người Chơi Chính trong các chương trình phát sóng đặc biệt này chủ yếu là người nổi tiếng tham gia vì mục đích dùng giải thưởng để làm công tác từ thiện.

Năm 2007, phiên bản phát sóng chính thức tại Anh có sự thay đổi về luật chơi. Số câu hỏi từ 15 giảm xuống còn 12 . Giải thưởng cao nhất vẫn là một tờ séc trị giá £1.000.000. Gía trị tiền thưởng ở hai “mốc quan trọng” (không kể “mốc TRIỆU PHÚ”) lần lượt là £1.000 và £50.000

Thang Tiền Thưởng cụ thể như sau (từ câu 1 – 12):

  • £ 500
  • £ 1.000 (Mốc Quan Trọng Thứ Nhất)
  • £ 2, 000
  • £ 5.000
  • £ 10.000
  • £ 20.000
  • £ 50.000 (Mốc Quan Trọng Thứ Hai)
  • £ 75.000
  • £ 150.000
  • £ 250.000
  • £ 500.000
  • £ 1.000.000 (Mốc “TRIỆU PHÚ”)

Luật chơi mới này bắt đầu áp dụng từ ngày 18/08/2007.[2] . Một số phiển bản phát sóng chính thức của một số quốc gia khác sau Anh cũng áp dụng luật mới này do nhận thấy cơ hội trở thành “Triệu Phú” của Người Chơi Chính cao hơn như các phiên bản của các nước Ả Rập, Bỉ, Hà Lan, Pháp, Ba Lan, Tây Ban NhaThổ Nhĩ Kỳ.

Cũng trong năm 2007, phiên bản phát sóng chính thức tại Đức cũng có sự thay đổi luật chơi. Theo đó, Người Chơi Chính trước khi tham gia sẽ được người dẫn chương trình hỏi về sự lựa chọn hai chế độ chơi: Chế độ chơi truyền thống như trước kia hoặc Chế độ chơi Cược. Trong Chế độ chơi này, ngoại trừ “mốc TRIỆU PHÚ”, chỉ có một “mốc quan trọng” ở câu hỏi thứ 5. Điều đó đồng nghĩa, nếu trả lời sai bất kỳ câu hỏi nào từ câu thứ 6 trở đi, người chơi sẽ chỉ nhận được số tiền tương ứng với câu thứ 5. Nhiều phiên bản phát sóng ở các quốc gia ngoài Đức cũng áp dụng luật chơi mới này hoặc thay đổi phiên bản mới chỉ áp dụng Chế độ chơi Cược (Risk Format , tạm dịch là Phiên bản Cược) như Áo, Cộng hòa Séc, Hungari, Philippines, Ba Lan, Nga, Thụy SĩVenezuela.

Trong năm 2008, phiên bản phát sóng chính thức tại Mỹ áp dụng luật chơi mới (Clock Format, tạm dịch là Phiên bản Đồng Hồ). Theo đó Người Chơi Chính phải suy nghĩ trả lời câu hỏi trong một khoảng thời gian nhất định.[3] Từ câu hỏi 1-5, người chơi có 15 giây suy nghĩ trả lời, 30 giây từ câu hỏi 6-10, và 45 giây từ câu hỏi 11-14. Cứ sau mỗi câu hỏi mà Người Chơi Chính trả lời đúng, máy tính sẽ ghi lại thời gian người đó trả lời câu hỏi đó và lấy thời gian quy định trừ vào khoản thời gian đó. Kết quả sau đó được gọi là “Khoản thời gian dư”. Sau khi Người Chơi Chính trả lời được đúng hết 14 câu hỏi trong khoảng thời gian cho phép, máy tính sẽ lấy 14 “Khoản thời gian dư” cộng lại, sau đó cộng thêm 45 giây nữa và lấy khoản thời gian tương ứng với kết quả này quy định làm thời gian để Người Chơi Chính suy nghĩ và trả lời câu hỏi cuối cùng-Câu hỏi thứ 15-Câu hỏi “TRIỆU PHÚ” với giải thưởng cao nhất trị giá 1.000.000 Mỹ kim. Một điểm khác biệt của phiên bản này với phiên bản không giới hạn thời gian suy nghĩ trả lời câu hỏi. Đó chính là, ở phiên bản không giới hạn thời gian suy nghĩ trả lời câu hỏi, người dẫn chương trình đọc từ từ câu hỏi, sau đó các phương án trả lời A, B, C, D lần lượt được đưa lên màn hình. Còn ở phiên bản này, câu hỏi được đưa lên trước, sau đó các phương án trả lời A, B, C, D đồng thời được đưa lên. Chính vì vậy, đồng hồ tính giờ cũng bắt đầu chạy ngay tức thì ngay sau khi có các phương án, và chỉ dừng lại giữa chừng khi Người Chơi Chính sử dụng trợ giúp. Điều này đòi hỏi Người Chơi Chính ngay từ đầu phải đọc thật nhanh các phương án trả lời để suy nghĩ trả lời. Mặc dù không được quy định chính thức, nhưng Người Chơi Chính được hiếu là “Thua cuộc” khi trả lời sai hoặc suy nghĩ trả lời quá thời gian quy định. Nhiều phiên bản phát sóng chính thức tại các quốc gia sau đó cũng áp dụng luật này như phiên bản phát sóng chính thức tại Anh từ 03/08/2010,[4], và phiên bản phát sóng chính thức tại Ấn Độ từ ngày 11/10 cùng năm.[5]

Từ ngày 15/12/2008, phiên bản phát sóng chính thức tại Ý ra mắt luật chơi mới (Hot-Seat Format, tạm dịch là Phiên bản Ghế Nóng), cho phép toàn bộ 6 thí sinh trên sân khấu được trở thành Người Chơi Chính. Người Chơi Chính này có một đặc quyền được “Chuyển” quyền suy nghĩ và trả lời câu hỏi này cho Người Chơi Chính tiếp theo. Người Chơi Chính bị giới hạn thời gian suy nghĩ trả lời. Cụ thể, 15 giây cho 5 câu đầu tiên, 30 giây cho 5 câu tiếp theo, và 45 giây cho 5 câu cuối. Khác với phiên bản Truyền thống, người chơi không được phép dừng cuộc chơi. Đồng thời, nếu như Người Chơi Chính trước đã chọn đặc quyền “Chuyển”, thì Người Chơi Chính sau đó không được dùng quyền đó một lần nữa, chỉ khi trả lời đúng câu hỏi đó thì đặc quyền “Chuyển” của người đó mới được phục hồi. Nếu Người Chơi Chính trả lời sai câu hỏi hoặc suy nghĩ quá thời gian quy định, Người Chơi Chính đó sẽ bị loại và số câu hỏi tối đa quy định cùng với mốc tiền thưởng sẽ bị giảm xuống 1 câu (1 bậc tiền thưởng)/người. Trò chơi được tuyên bố là kết thúc khi toàn bộ số Người Chơi Chính bị loại , hay một Người Chơi Chính trả lời đúng câu hỏi cuối cùng. Phụ thuộc vào số câu hỏi, Người Chơi Chính sẽ nhận được giá trị tiền thưởng với câu hỏi được quy định là câu hỏi cuối cùng (không nhất thiết phải là câu hỏi thứ 15); nếu Người Chơi Chính trả lời không đúng câu cuối cùng, họ sẽ nhận được tiền thưởng tương ứng câu hỏi thứ 5. Những Người Chơi Chính bị loại hoặc một Người Chơi Chính cuối cùng còn ở lại cũng sẽ nhận được số tiền này nếu họ hoặc người khác đã trả lời đúng được câu hỏi thứ 5. Phiên bản có luật chơi tương tự này đã được vài quốc gia mua bản quyền và phát sóng phiên bản ngôn ngữ riêng của họ từ năm 2009-2012 như Na Uy, Hungari, Việt Nam,[6] Indonesia, Úc, Chile[7]Tây Ban Nha.

Từ ngày 13/10/2010, phiên bản phát sóng chính thức tại Mỹ ra mắt luật chơi mới (Shuffle Format, tạm dịch là Phiên bản Trộn. Theo đó, phần chơi của Người Chơi Chính (được tuyển chọn trước khi lên sóng) được chia thành 2 Vòng chơi với số câu hỏi tối đa cho cả 2 Vòng là 14 câu hỏi (Vòng 1 có 10 câu hỏi, Vòng 2 có 4 câu hỏi). Vòng 1 được gọi là Shuffle Millionaire Round. Trong Vòng chơi này, trước tiên, Người Chơi Chính sẽ nhận được một ”Tài khoản”. Sau đó, Người Chơi Chính sẽ được nhìn thấy một Thang Tiền Thưởng gồm 10 nấc giá trị tiền thưởng từ thấp đến cao (thấp nhất 100$, cao nhất 25.000$). Sau đó, các nấc giá trị tiền thưởng sẽ bị xáo trộn vị trí mà Người Chơi Chính không được biết kết quả cuối cùng. Sau đó, Người Chơi Chính sẽ được nhìn thấy một Bảng gồm 10 Chủ Đề tương ứng với 10 câu hỏi, được xếp theo thứ tự từ dễ đến khó hay từ khó đến dễ mà Người Chơi Chính không được biết. Vị trí của các Chủ Đề này cũng sẽ bị đảo lộn nhưng công khai cho Người Chơi Chính biết được kết quả. Người Chơi Chính sẽ lần lượt trả lời 10 câu hỏi với nội dung mỗi câu tương ứng với mỗi Chủ Đề đã được sắp xếp lại và nhìn thấy. Trả lời đúng được mỗi câu hỏi, màn hình sẽ hiển thị lên giá trị tiền thưởng tương ứng của câu hỏi đó, sau đó giá trị tiền thưởng sẽ được gửi vào “Tài khoản”. Cứ trả lời đúng 1 câu hỏi, giá trị tiền thưởng tương ứng của câu hỏi đó sẽ được gửi vào “Tài khoản” và cộng dồn với số tiền thưởng có sẵn trong “Tài khoản” từ việc Người Chơi Chính trả lời đúng những câu hỏi trước. Tối đa người chơi có thể được nhận tổng cộng 68,600$. Người Chơi Chính có thể dừng cuộc chơi giữa chừng và nhận một nửa số tiền trong “Tài khoản”. Ví dụ, nếu “Tài khoản” của người đó được 30.000$ mà người đó xin dừng lại thì số tiền khi họ ra về là 15.000$. Nếu Người Chơi Chính trả lời sai bất kỳ câu nào trong Vòng 1, người đó sẽ ra về với số tiền 1.000$.[8] . Sau khi trả lời đúng hết 10 câu hỏi ở Vòng 1 và nhận được toàn bộ số tiền thưởng từ Thang Tiền Thưởng, Người Chơi Chính được xem là vượt qua Vòng 1 và bước vào Vòng 2.[8] Vòng 2 được gọi là Classic Millionaire Round. Vòng chơi này sẽ áp dụng luật chơi của Phiên bản Truyền Thống. Người Chơi Chính trong Vòng này sẽ trả lời 4 câu hỏi mang chủ đề Tổng Hợp. Trả lời đúng 1 câu, giá trị tiền thưởng tương ứng của câu hỏi đó sẽ trở thành số tiền thưởng trong “Tài khoản” của Người Chơi Chính. Người Chơi Chính có quyền dừng cuộc chơi và ra về với toàn bộ số tiền có trong “Tài khoản”. Trả lời sai, Người Chơi Chính sẽ ra về với 25.000$ tiền thưởng. Trả lời đúng tất cả các câu hỏi trong Vòng 2, Người Chơi Chính coi như “Chiến thắng” toàn bộ trò chơi và sẽ ra về với số tiền tối đa 1.000.000$.

Những Quyền Trợ Giúp[sửa | sửa mã nguồn]

Người Chơi Chính được sở hữu một vài quyền trợ giúp theo quy định để giúp người đó suy nghĩ và trả lời những câu hỏi mà họ cảm thấy khó khăn. Sau khi sử dụng một quyền trợ giúp, Người Chơi Chính có quyền tin tưởng trả lời, hoặc không tin tưởng mà dùng một quyền trợ giúp khác, hoặc dừng cuộc chơi khi không tin tưởng mà đã hết quyền trợ giúp. Tuy vậy, ở một vài phiên bản phát sóng, Người Chơi Chính trong số những quyền trợ giúp có quyền trợ giúp Double Dip (tạm dịch là Trả lời hai lần) và Jump The Question (tạm dịch là Nhảy câu hỏi). Chọn những quyền trợ giúp này, Người Chơi Chính không được phép dừng cuộc chơi.

Những Quyền Trợ Giúp tiêu chuẩn[sửa | sửa mã nguồn]

Ở hầu hết tất cả các Phiên bản, Người Chơi Chính đều có tiêu chuẩn nhận được 3 quyền trợ giúp:

  • "50/50" (hay “1:1” ở phiên bản phát sóng ở một vài quốc gia như Malaysia): máy tính sẽ loại bỏ hai phương án trả lời sai bất kỳ.
  • ”Phone a Friend” (đôi khi được viết là “Phone-a-Friend”, tạm dịch là “Gọi điện thoại cho bạn” hay “Gọi điện thoại cho người thân”): Bộ Phận Kỹ Thuật sẽ thực hiện một cuộc gọi dài 30 giây giữa Người Chơi Chính và một người mà Người Chơi Chính quen biết(số điện thoại được Người Chơi Chính cung cấp trước chương trình ghi hình phát sóng, người quen này có thể sẽ nhận được thông báo trước của chương trình trước khi Người Chơi Chính thực hiện phần chơi để chuẩn bị cho việc trợ giúp). Trong cuộc gọi này, Người Chơi Chính sẽ đọc câu hỏi, bốn phương án trả lời và người quen ở đầu dây bên kia sẽ suy nghĩ và tư vấn câu trả lời. Đa phần các chương trình phát sóng trò chơi này ở các quốc gia là ghi hình và phát sóng trên truyền hình sau đó một khoảng thời gian. Tuy vậy vẫn có một vài Phiên bản phát sóng chính thức của một vài quốc gia hay các Phiên bản phát sóng Đặc biệt thì chương trình sẽ được phát sóng và truyền hình trực tiếp. Vì thế, người quen của Người Chơi Chính, sau khi nhận được cú điện thoại thông báo của chương trình, sẽ nhận được thêm thông báo yêu cầu giữ liên lạc. Việc phát sóng trực tiếp cũng được xem là có lợi khi người quen có thể theo dõi tiến độ chơi của Người Chơi Chính và toàn bộ nội dung câu hỏi.[9]. Từ chương trình phát sóng vào ngày 11/01/2010 của Phiên bản phát sóng chính thức tại Mỹ, sự trợ giúp này đã bị loại bỏ sau khi nhận thấy rằng hầu hết những người quen trợ giúp cho Người Chơi Chính ở đầu dây bên kia đều sử dụng các Công Cụ Tìm Kiếm trên Internet như Google hay Bing để tư vấn đáp án, gây nên sự không công bằng đối với những ai không có điều kiện để sở hữu công cụ tìm kiếm thông tin hay có sở hữu nhưng không có mặt ở nơi đặt các máy, công cụ tìm kiếm ấy, khiến cho tinh thần may mắn, “Vui là chính” bị mất đi dù không đảm bảo rằng có thể sử dụng những công cụ ấy để tìm kịp được kết quả đúng do thời gian tư vấn chỉ có 30 giây [10]. Để thuận lợi cho việc kết nối điện thoại, Ban Tổ Chức của Phiên bản trò chơi phát sóng chính thức của Mỹ này đôi khi giao cho các hãng Cung Ứng Dịch Vụ Di Động chịu trách nhiệm (các hãng này sẽ được đề cập trong danh sách các nhà tài trợ cho chương trình). Nhà mạng AT&T đã thực hiện các cuộc gọi trợ giúp này từ những chương trình phát sóng đầu tiên. Sau đó bị gián đoạn do nhà mạng này gặp các ván đề về tài chính. Sau khi thay đổi toàn bộ nhân sự và hệ thống, AT&T tiếp tục chịu trách nhiệm thực hiện các cuộc điện thoại từ năm 2009.
  • ”Ask the Audience” (tạm dịch là “Hỏi ý kiến khán giả” hay trong Phiên bản phát sóng chính thức của Việt Nam gọi là “Hỏi ý kiến khán giả trong trường quay”): Ở mỗi vị trí ghế ngồi của khán giả trong trường quay, sân khấu diễn ra chương trình có gắn một cái máy khảo sát, trên máy có 4 phím bấm được gắn nhãn tương ứng với 4 đáp án A, B, C, D. Khi Người Chơi Chính yêu cầu chọn sự trợ giúp này, khán giả (không nhất thiết là tất cả), trong một khoảng thời gian quy định, sẽ suy nghĩ câu trả lời cho câu hỏi hiện tại mà Người Chơi Chính cần trợ giúp và đưa ra đáp án mà mình cho là đúng bằng cách ấn vào 1 trong 4 nút tương ứng trên máy khảo sát, máy sẽ phản hồi lại bằng cách làm sáng một chiếc đèn nhỏ được đặt kế bên mỗi nút bấm và lựa chọn của khán giả sẽ được đưa về máy tính. Hết thời gian quy định, máy tính sẽ tính toán và đưa ra bản thống kê sự lựa chọn của khán giả dưới dạng phần trăm (% số người tham gia trợ giúp và Người Chơi Chính sẽ dựa vào kết quả này để suy nghĩ trả lời cho câu hỏi. Trong Phiên bản phát sóng chính thức tại Mỹ từ năm 2004-2006, ngoài các khán giả ở trường quay, các khán giả xem chương trình qua vô tuyến cũng có cơ hội trợ giúp cho Người Chơi Chính trong sự trợ giúp này bằng những cú pháp nhắn tin qua điện thoại hay trên vi tính. Việc này do nhà mạng AOL chịu trách nhiệm thực hiện.[11]

Những Quyền Trợ Giúp khác[sửa | sửa mã nguồn]

Trong Phiên bản phát sóng chính thức tại Mỹ từ năm 2004-2008, Người Chơi Chính ngoài 3 sự trợ giúp tiêu chuẩn, sau khi trả lời đúng được câu hỏi thứ 10 còn nhận được thêm 1 sự trợ giúp nữa gọi là "Switch the Question” (tạm dịch là ”Đổi câu hỏi”),[3], theo đó máy tính sẽ loại bỏ câu hỏi hiện tại và thay thế bằng một câu hỏi mới, với điều kiện là Người Chơi Chính phải trả lời câu hỏi này mà không được sủ dụng bất kỳ quyền trợ giúp nào khác. Trong các số phát sóng đặc biệt mà Người Chơi Chính là trẻ em vào năm 2014, quyền trợ giúp này được có lại sau một thời gian dài vắng bóng với tên gọi mới là ”Cut the Question”. Trong Phiên bản đặc biệt ”Who Wants to Be a Super Millionaire?” của Mỹ, sau khi trả lời đúng được câu hỏi thứ 10, Người Chơi Chính sẽ nhận được 2 quyền trợ giúp mới là:

  • "Double Dip" (tạm dịch là “Trả lời hai lần”): Người Chơi Chính vẫn suy nghĩ và đưa ra đáp án cuối cùng như thường. Nếu đáp án cuối cùng này sai, Người Chơi Chính sẽ được yêu cầu suy nghĩ và trả lời lại. Chọn quyền trợ giúp này, Người Chơi Chính sẽ không được dừng cuộc chơi và sử dụng những quyền trợ giúp khác.
  • ”Three Wise Men” (tạm dịch là “Ba vị vĩ nhân”): Bộ Phận Kỹ Thuật sẽ thực hiện một cuộc điên thoại “Mặt Đối Mặt” (quen gọi trong tiếng AnhLive Video Call) trong vòng 30 giây giữa Người Chơi Chính và một nhóm 3 người có học thức chuyên môn cao đang ngồi trong một căn phòng cách âm sau cánh gà để nhờ họ tư vấn đáp án. Ít nhất 1 người trong nhóm là nữ và thường có 1 người trong nhóm là Cựu Người Chơi Chính từng gây dấu ấn trong chương trình. Người Chơi Chính gần như không được phép thảo luận với những người này.

Trong Phiên bản Đồng Hồ, quyền trợ giúp “Trả lời hai lần” xuất hiện để thay thế quyền trợ giúp “50/50”,[3] và có thêm một quyền trợ giúp mới là "Ask the Expert" (tạm dịch là ”Hỏi nhà chuyên môn”), cũng giống như quyền trợ giúp Three Wise Men nhưng chỉ có 1 người (thường là người nổi tiếng hay Cựu Người Chơi Chính từng gây được dấu ấn trong chương trình). So với Three Wise Men, quyền trợ giúp này “Cởi mở” hơn nhiều khi không giới hạn thời gian cuộc gọi (dù “Người Chuyên Môn” luôn bị dẫn chương trình hối thúc tư vấn câu trả lời) và Người Chơi Chính có quyền được thảo luận với “Người Chuyên Môn” để tư vấn đáp án. Quyền trợ giúp này xuất hiện để thay thế quyền trợ giúp “Phone a Friend” và tuy xuất hiện trên Thang Tiền Thưởng trước khi thực hiện phần chơi, Người Chơi Chính chỉ được quyền sử dụng quyền trợ giúp này từ câu thứ 6. Khác biệt một chút với các phiên bản khác khi các quyền trợ giúp tương tự thế này chỉ xuất hiện trên Thang Tiền Thưởng khi người dẫn chương trình tuyên bố Người Chơi Chính được quyền sử dụng chúng. Bộ Phận Kỹ Thuật thường sử dụng ứng dụng Skype của một Tập đoàn Công nghệ hàng đầu Thế giới là Microsoft để thực hiện các cuộc gọi trong quyền trợ giúp này.[12]

Người Chơi Chính trong Phiên bản Cược trong phiên bản phát sóng chính thức tại Đức được nhận một quyền trợ giúp đặc biệt là "Ask One of the Audience" (tạm dịch là ”Hỏi một vị khán giả”), theo đó người dẫn chương trình sẽ đọc to lại câu hỏi và khán giả trong trường quay, ai nghĩ rằng mình biết chắc chắn được đáp án của câu hỏi, sẽ giơ cao tay lên. Người Chơi Chính sẽ chọn một vị khán giả bất kỳ trong số những khán giả giơ tay, và vị khán giả được chọn sẽ đưa ra phương án của mình. Người Chơi Chính có thể thảo luận với vị khán giả được chọn trong một khoảng thời gian ngắn, thường thì để xác nhận độ chính xác trong phương án trả lời của người đó. Thảo luận xong, Người Chơi Chính có toàn quyền nghe theo sự tư vấn của vị khán giả đó hoặc không. Nếu phương án của vị khán giả đó là đáp án đúng của câu hỏi, vị khán giả đó sẽ được nhận €500 tiền thưởng. Trong phiên bản phát sóng chính thức tại Costa Rica, Người Chơi Chính cũng được sử dụng quyền trợ giúp này sau khi vượt qua “mốc quan trọng” đầu tiên. Bắt đầu từ mùa phát sóng thứ 13, phiên bản phát sóng chính thức tại Mỹ cũng xuất hiện một sự trợ giúp tương tự, gọi là "Plus One" (tạm dịch là ”Cộng Một”). Theo đó, trên hàng ghế khán giả sẽ có một chiếc ghế luôn luôn được rọi đèn sáng (đa phần các ánh đèn trong trường quay sẽ bị tắt hoặc làm tối đi xuyên suốt phần suy nghĩ trả lời câu hỏi của Người Chơi Chính). Người ngồi trên chiếc ghế này sẽ là một người quen của Người Chơi Chính đang chơi bên dưới. Và khi Người Chơi Chính bên dưới chọn sự trợ giúp này, người đó cùng người quen được lựa chọn ngồi trên chiếc ghế khán giả đang sáng đèn sẽ thảo luận để đưa ra phương án cho câu hỏi.

Phiên bản Trộn trong phiên bản phát sóng chính thức tại Mỹ xuất hiện một quyền trợ giúp mới, gọi là "Jump the Question" (tạm dịch là ”Nhảy câu hỏi”). Theo đó, câu hỏi được Người Chơi Chính lựa chọn quyền trợ giúp này sẽ mặc nhiên được tuyên bố là trả lời đúng, nhưng Người Chơi Chính sẽ không được nhận giá trị tiền thưởng tương ứng với câu hỏi. Thay vào đó, Người Chơi Chính sẽ phải trả lời câu hỏi tiếp theo mà không được dừng cuộc chơi.[8] Lấy ví dụ: Một Người Chơi Chính đã vượt qua được Vòng 1 và có trong “Tài khoản” 68,100$. Người này bước vào Vòng 2, trả lời câu hỏi thứ 10 với số tiền trong “Tài khoản” tương ứng với giá trị tiền thưởng tương ứng trong câu hỏi là 100.000$. Tuy nhiên, Người Chơi Chính cảm thấy mình không trả lời được câu hỏi này và lựa chọn quyền trợ giúp “Nhảy câu hỏi”. Sau khi được xác nhận lại về việc dùng quyền trợ giúp, đáp án đúng của câu hỏi sẽ xuất hiện. Tuy nhiên, “Tài khoản” của người này vẫn được thông báo là 68,100$ chứ không phải 100.000$. Người này sau đó sẽ suy nghĩ trả lời câu hỏi thứ 12 với giá trị tiền thưởng là 250.000$. Trả lời đúng câu hỏi 12, “Tài khoản” của Người Chơi Chính sẽ là 250.000$. Người Chơi Chính không được phép “Nhảy” ở câu hỏi cuối cùng. Từ mùa phát sóng thứ 9 đến mùa phát sóng thứ 12, Người Chơi Chính được phép sử dụng quyền trợ giúp này hai lần. Ở những mùa phát sóng sau đó, Người Chơi Chính chỉ còn được phép dùng quyền trợ giúp này một lần, nhưng thay vào đó Người Chơi Chính có thêm quyền trợ giúp “Cộng Một”. Quyền trợ giúp “Nhảy câu hỏi” không còn xuất hiện kể từ những chương trình phát sóng cuối cùng của mùa phát sóng thứ 13. Trong chương trình phát sóng nhân dịp Lễ Halloween từ ngày 29/10/2012 đến ngày 02/11 cùng năm, Người Chơi Chính chơi trong Phiên bản Trộn được nhận một quyền trợ giúp đặc biệt với cái tên được coi là “Hợp chủ đề” là "Crystal Ball" (tạm dịch là ”Qủa cầu pha lê”, lấy cảm hứng từ quả cầu pha lê phép thuật nhiệm màu của các phù thủy hay thầy bói phương Tây), theo đó Người Chơi Chính được cho biết trước giá trị tiền thưởng tương ứng của câu hỏi mà họ đang suy nghĩ trả lời.[13].

Những Người Chơi Chính đạt giải cao hay trở thành ”Triệu phú” của chương trình[sửa | sửa mã nguồn]

Điểm chung của mọi phiên bản phát sóng chính thức tại các quốc gia trên Thế giới, là dù có luật chơi khá đơn giản. Nhưng trong số rất nhiều Người Chơi Chính tham gia phần chơi trong chương trình, rất hiếm người đạt được giải cao, hay trở thành “Triệu phú” của chương trình. Người Chơi Chính đầu tiên trên Thế giới đạt giải cao trong chương trình là anh John Carpenter, “Triệu phú” đầu tiên trong Phiên bản phát sóng chính thức tại Mỹ và cũng là "Triệu phú" đầu tiên trong lịch sử của chương trình trên toàn Thế giới vào ngày 19/11/1999. John đã làm cả khán giả và dẫn chương trình ngạc nhiên khi dễ dàng trả lời đúng hết 14 câu hỏi mà không sử dụng bất kỳ quyền trợ giúp nào. Sau đó, bước vào câu hỏi cuối cùng, John đã dùng quyền trợ giúp “Gọi điện thoại cho người thân” để kết nối một cuộc điện thoại tư vấn vơi bố mình. Tuy nhiên sau đó, bất ngờ đã xảy ra khi không có một màn thảo luận hay tư vấn nào cả. John dùng quyền trợ giúp, gọi cho bố của anh chỉ để nghe anh nói rằng anh sẽ trở thành “Triệu phú” vì biết rõ đáp án đúng của câu hỏi cuối cùng.[14]

Danh sách những Người Chơi Chính đạt giải cao hay trở thành “Triệu phú” của chương trình còn bao gồm bà Judith Keppel, “Triệu phú” đầu tiên của phiên bản phát sóng chính thức tại Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland;[15] Kevin Olmstead – “Triệu phú” giành được nhiều tiền nhất trong lịch sử Phiên bản phát sóng chính thức của chương trình tại Mỹ với số tiền tương ứng với câu hỏi thứ 15 mà anh trả lời đúng lúc đó là 2.180.000$;[16] Martin Flood - Một trong những “Triệu phú” trong lịch sử Phiên bản phát sóng chính thức tại Úc, người này ban đầu bị Ban Tổ Chức kết tội “Gian lận” trong một cuộc điều tra độc lập, nhưng sau đó đã được minh oan;[17]Sushil Kumar – Một trong những “Triệu Phú” trong lịch sử Phiên bản phát sóng chính thức tại Ấn Độ. Hoàn cảnh khó khăn của người này trước khi tham gia chương trình cùng với chiến thắng của anh đã được báo chí phương Tây gọi anh là ”Triệu phú ổ chuột ngoài đời thực”. Mệnh danh này của anh được lấy cảm hứng từ Bộ phim điện ảnh lãng mạn của Đạo diễn Danny BoyleSlumdog Millionaire (tạm dịch là “Triệu phú ổ chuột”).[18][19][20][21][22]

Phiên Bản Phát Sóng Của Chương Trình Ở Các Nước Trên Thế Giới[sửa | sửa mã nguồn]

Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland[sửa | sửa mã nguồn]

Chris Tarrant, người dẫn chương trình của Phiên bản phát sóng chính thức tại Anh – Phiên bản phát sóng chính thức đầu tiên của chương trình trên Thế giới

Phiên bản phát sóng chính thức đầu tiên của chương trình trên Thế giới, Phiên bản phát sóng chính thức tại Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland, dẫn chương trình bởi Chris Tarrant, phát sóng lần đầu trên kênh truyền hình ITV vào ngày 04/09/1998. Vào thời điểm có nhiều người xem nhất, một chương trình phát sóng thu hút 19 triệu người xem. Tức là cứ ba người Anh, có một người xem chương trình trên TV.[23] Ban đầu, các thí sinh tham gia chương trình đều thuộc đủ tất cả các tầng lớp, nghề nghiệp trong xã hội. Sau đó vài năm, Ban Tổ Chức làm thêm các chương trình phát sóng đặc biệt nhân dịp lễ hội hay các lý do tương tự. Trong những chương trình phát sóng này chỉ có sự tham gia của những người nổi tiếng. Vào ngày 22/10/2013, Chris Tarrant tuyên bố ròi khỏi vị trí người dẫn chương trình sau 15 năm gắn bó với chương trình này. Đài ITV sau đó tuyên bố cũng sẽ chấm dứt sản xuất chương trình sau khi Chris kết thúc hợp đồng với Đài.[24][25] Tập phát sóng cuối cùng của chương trình mà Chris làm dẫn chương trình là chương trình phát sóng đặc biệt, phát sóng vào ngày 19/12/2013. Và tập phát sóng cuối cùng của toàn bộ chương trình, một tập phát sóng tổng hợp những khoảnh khắc được xem là dấu ấn của chương trình suốt 15 năm mang tên "Chris' Final Answer" (tạm dịch là ”Câu Trả Lời Cuối Cùng của Chris”), đã phát sóng vào ngày 11/02/2014.[26]

Mỹ[sửa | sửa mã nguồn]

Phiên bản phát sóng chính thức tại Mỹ được phát sóng lần đầu tiên trên kênh truyền hình ABC vào ngày 16/08/1999, và dẫn chương trình đầu tiên là Regis Philbin.[27] Phiên bản phát sóng đầu tiên của chương trình tại Mỹ đã trở thành chương trình truyền hình có lượng Rating cao nhất giai đoạn 1999-2000, thu hút lượng người xem cao nhất lên đến 29 triệu người.[28] Tuy vậy sau đó, việc phát sóng chương trình mỗi tuần một số phát sóng liên tục khiến khán giả đân dần ngán ngẩm với chương trình,[29] chính vì vậy Đài đã quyết định hủy chương trình và phát sóng tập cuối vào ngày 27/06/2002.[30] Sau đó, một phiên bản mới của chương trình, phát sóng theo mùa, lên sóng lần đầu vào ngày 16/09/2002, với người dẫn chương trình Meredith Vieira.[31] Cô đã dẫn chương trình này suốt 11 mùa phát sóng, trước khi rời khỏi chương trình vào tháng 5 năm 2013.[32] Sau đó lần lượt Cedric Anderson KylesTerry Crews làm dẫn chương trình vào các mùa phát sóng năm 2013 và 2014, mỗi người làm dẫn chương trình một mùa phát sóng;[33][34] và rồi Chris Harrison trở thành dẫn chương trình từ mùa thu năm 2015.

Úc[sửa | sửa mã nguồn]

Phiên bản phát sóng chính thức tại Úc phát sóng lần đầu trên kênh truyền hình Nine Network vào ngày 18/04/1999, và được dẫn dắt bởi dẫn chương trình Eddie McGuire trước khi trở thành giám đốc điều hành của Đài này.[35] Không có người dẫn chương trình thay thế, Đài quyết định tạm thời chấm dứt phát sóng chương trình. Tập phát sóng cuối cùng lên sóng vào ngày 03/04/2006.[36] Sau khi hoàn thành nhiệm kỳ Giám Đốc Điều Hành Đài của mình,[37] McGuire quyết định “Hồi sinh” lại chương trình với anh là dẫn chương trình. Chương trình trở lại trên sóng truyền hình Úc vào năm 2007.[38] Sau 6 tập đặc biệt với giải thưởng cao nhất lên đến 5.000.000 đô-la Úc phát sóng xuyên suốt tháng 10 và tháng 11 cùng năm, chương trình lại tạm ngưng phát sóng, trước khi phát sóng trở lại với Phiên bản Ghế Nóng từ ngày 20/04/2009.[39][40]

Ấn Độ[sửa | sửa mã nguồn]

Phiên bản phát sóng chính thức của chương trình tại Ấn Độ, Kaun Banega Crorepati (tạm dịch là "Ai Sẽ Được Trở Thành Triệu Phú"), phát sóng lần đầu vào ngày 03/07/2000, với Amitabh Bachchan làm dẫn chương trình đầu tiên trong sự nghiệp truyền hình tại Ấn Độ.[41] Chương trình được phát sóng trong các mùa từ năm 2005–2006,[42] 2007, và liên tục mỗi năm từ năm 2010.[43] Phiên bản phát sóng chính thức ở đây ngày càng được chú ý nhiều hơn với Thế giới trong Bộ phim điện ảnh lãng mạn của Đạo diễn Danny BoyleSlumdog Millionaire (tạm dịch là “Triệu phú ổ chuột”),[44] chuyển thể từ quyển tiểu thuyết Q & A của tác giả và nhà ngoại giao Ấn Độ Vikas Swarup,[45] Bộ phim đã thắng 8 Giải Oscar (trong đó có Giải Phim hay nhấtĐạo diễn xuất sắc nhất)[46] và 7 Giải của Viện Hàn lâm Nghệ thuật Điện ảnh và Truyền hình Anh quốc.

Philippines[sửa | sửa mã nguồn]

Phiên bản phát sóng chính thức tại Philippines của chương trình lên sóng từ năm 2000 đến 2002. Đơn vị mua Bản Quyền là Intercontinental Broadcasting Corporation – Một Công ty truyền hình trực thuộc Chính phủ, sản xuất bởi Viva Television,[47][48]Christopher de Leon làm dẫn chương trình. Vào ngày 23/05/2009, sau một thời gian dài tạm ngưng sản xuất và phát sóng, chương trình lại được lên sóng trên Đài TV5,[49] với Vic Sotto làm dẫn chương trình.[50][51] Tập cuối cùng của chương trình lên sóng vào ngày 07/10/2012 và sau đó là sự xuất hiện của một chương trình trò chơi truyền hình mới cũng do Sotto làm dẫn chương trình là The Million Peso Money Drop (Phiên bản phát sóng chính thức tại Philippines của chương trình trò chơi The Million Pound Drop Live sản xuất bởi Endemol. Phiên bản phát sóng chính thức của chương trình này tại Việt Nam lấy tên là Đừng để tiền rơi). Tuy nhiên, chương trình lại được sản xuất và lên sóng trở lại vào ngày 15/09/2013 cùng với chương trình Trò chơi Truyền hình thực tế Pinoy Explorer và chương trình hài tạp kỷ Wow Mali! Pa Rin để thay thế khung giờ trước kia của chương trình phát sóng Cuộc Thi Tìm Kiếm Tài Năng Talentadong Pinoy (cuộc thi vốn đã bị hủy bỏ nhưng sau đó 1 năm đã được tổ chức lại).

Nga[sửa | sửa mã nguồn]

Phiên bản phát sóng chính thức tại Nga của chương trình mang tên О, счастливчик! (tạm dịch là "Ồ, Người May Mắn!!!") lên sóng trên Đài NTV từ ngày 01/10/1999 đến ngày 28/01/2001.[52] Vào ngày 19/02/2001, chương trình đổi tên thành Кто хочет стать миллионером? (tạm dịch là Ai Muốn Trở Thành Triệu Phú?), phát sóng trên Đài Channel One và được dẫn dắt bởi dẫn chương trình Maxim Galkin trước năm 2008, và Dmitry Dibrov sau đó.[53]

Hà Lan[sửa | sửa mã nguồn]

Phiên bản phát sóng chính thức của chương trình tại Hà Lan mang tên Lotto Weekend Miljonairs, phát sóng lần đầu trên Đài SBS 6 từ năm 1999 đến 2006 với Robert ten Brink làm dẫn chương trình, sau đó chương trình được phát sóng trên Kênh RTL 4 với Jeroen van der Boom làm dẫn chương trình. Chương trình phát sóng đến năm 2008 thì tạm ngưng rồi lên sóng trở lại từ năm 2011.

Nhật Bản[sửa | sửa mã nguồn]

Phiên bản phát sóng chính thức của chương trình tại Nhật Bản mang tên Quiz $ Millionaire, do Monta Mino làm dẫn chương trình, phát sóng lần đầu trên Đài Fuji Television vào ngày 20/04/2000;[54] chương trình được sản xuất và lên sóng liên tục hàng tuần trong 7 năm đầu, sau đó chương trình chỉ được sản xuất và lên sóng vào những dịp đặc biệt.[55]

Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa[sửa | sửa mã nguồn]

Phiên bản phát sóng chính thức tại Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa lên sóng trong năm 2007 và 2008 với Lǐ Fán làm dẫn chương trình.

Pháp[sửa | sửa mã nguồn]

Phiên bản phát sóng chính thức tại Pháp lên sóng lần đầu trên Đài TF1 vào ngày 03/07/2000 và được dẫn dắt bởi dẫn chương trình Jean-Pierre Foucault.

Đức[sửa | sửa mã nguồn]

Phiên bản phát sóng chính thức tại Đức lên sóng lần đầu trên Đài RTL vào ngày 03/09/1999, dẫn chương trình bởi Günther Jauch.

Hồng Kông[sửa | sửa mã nguồn]

Phiên bản phát sóng chính thức tại Hồng Kông mang tên Baak Maan Fu Yung, phát sóng lần đầu trên Đài Asia Television từ năm 2001 đến 2005, với diễn viên Kenneth Chan làm dẫn chương trình.

Tổng cộng, có hơn 100 Phiên bản phát sóng chính thức của chương trình này được thực hiện và lên sóng trên khắp Thế giới kể từ khi Phiên bản phát sóng chính thức của chương trình này tại Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland lên sóng lần đầu năm 1998.[56]

Sản xuất chương trình[sửa | sửa mã nguồn]

Vào tháng 03/2006, Nhà Sản Xuất đầu tiên của chương trình là Celador tuyên bố rằng họ đang rao bán Bản Quyền Quốc Tế của chương trình này, cùng với Bản Quyền Phiên bản phát sóng chính thức của chương trình này tại Anh. Đây là bước đầu trong việc bán tháo ra tất cả các Bản Quyền Chương Trình Truyền Hình của Nhà Sản Xuất này. Vào ngày 01/12/2006, Bản Quyền Quốc Tế của “Who Wants to Be a Millionaire?” cùng với tất cả Bản Quyền Chương Trình Truyền Hình khác của Celador được bán lại cho Công ty chuyên Sản Xuất các Chương Trình Truyền Hình 2waytraffic của Hà Lan.[57][58] Hai năm sau, Sony Pictures Entertainment của Mỹ mua lại 2waytraffic với cái giá 137,5 triệu Bảng Anh.[59] Bản Quyền Quốc Tế của chương trình hiện tại đang được sở hữu và cấp phép bởi Sony Pictures Television; tuy nhiên Sony lại không được sở hữu và cấp phép đối với Phiên bản phát sóng chính thức của chương trình tại Mỹ, mà là bởi Disney–ABC Domestic Television – Một Công ty con của Công ty Walt Disney.

Ý tưởng Quốc Tế Hóa Bản quyền của chương trình từ Phiên bản phát sóng chính thức tại Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland là của Nhà Sản Xuất Các Chương Trình Truyền Hình người Anh Paul Smith. Người này đưa ra một loạt “Khuôn mẫu” mà gần như tất cả các Phiên bản Phát sóng Chính thức trên khắp Thế giới đều phải tuân theo. Ví dụ như là dẫn chương trình phải mặc Vest của Armani – Nhà mốt chuyên may các Bộ Vest cho Tarrant khi ông làm dẫn chương trình cho Phiên bản Phát sóng Chính thức tại Vương quốc Liên Hiệp Anh và Bắc Ireland ; Nhà Sản Xuất chương trình bị cấm thuê, mời các Nghệ Sĩ Hòa Âm, Phối Khí ở địa phương sáng tác Nhạc nền, Nhạc hiệu riêng cho chương trình, thay vào đó họ sẽ được cấp Bản Quyền cho các Bản Nhạc nền, Nhạc hiệu của Phiên bản Phát sóng Chính thức tại Anh và bắt buộc phải dùng những giai điệu này; Sân khấu, Đồ họa Vi tính, Hệ thống ánh sáng và những thứ tương tự phải được thiết kế, sắp xếp, bày trí y hệt như trong Phiên bản Phát sóng Chính thức tại Anh.[60] Tuy nhiên sau đó một vài “Khuôn mẫu” đã được gỡ bỏ hay “Cởi mở” hơn khi cảm thấy chúng không còn phù hợp.[cần dẫn nguồn]

Sáng lập chương trình[sửa | sửa mã nguồn]

“Who Wants to Be a Millionaire?” được sáng lập bởi bộ ba David Briggs, Mike Whitehill và Steven Knight. Ba người này vốn nổi tiếng khi lên ý tưởng cho một trò chơi trong khuôn khổ chương trình Morning Show của Chris Tarrant trên sóng phát thanh của Đài Capital FMbong game. Bộ ba ban đầu đặt tên cho chương trình này là Cash Mountain (tạm dịch là Núi Tiền) [61] trước khi lấy tên gọi như bây giờ. Tên của chương trình được lấy cảm hứng từ ca khúc cùng tên được viết bởi Cole Porter trong một Bộ phim Điện Ảnh được công chiếu vào năm 1956 là High Society (tạm dịch là Tầng Lớp Thượng Lưu). Ca khúc được thu âm bởi Frank SinatraCeleste Holm.

Kể từ khi Phiên bản đầu tiên của chương trình được lên sóng, một số cá nhân đã lên tiếng rằng Celador – Đơn vị đầu tiên giữ Bản Quyền của chương trình, đã sao chép bất hợp pháp, vi phạm Bản Quyền của họ đối với chương trình này. Theo như nhật báo Daily Mail của Anh, Mike Bull, một nhà báo nghiệp dư đến từ vùng Southampton, đã kiện Celador lên Tòa án Tối cao Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland vào tháng 03/2002. Celador bị kiện do bị nghi vi phạm Bản Quyền các Quyền Trợ Giúp Tiêu Chuẩn trong luật chơi của chương trình, nhưng Celador đã giải quyết ổn thỏa vụ việc này bằng một thỏa thuận bí mật với Mike sau đó. Vào năm 2003, một cư dân sống tại Sydney tên John J. Leonard lên tiếng rằng người này đang sở hữu Bản thảo của một chương trình trò chơi truyền hình có thể thức chơi giống hệt như chương trình của Celador, chỉ khác là không có đề cập đến các Quyền Trợ Giúp Tiêu Chuẩn trong luật chơi.[62][63] Năm 2004, một người tên Alan Melville kiện Đài ITV (chính là Đài đã thực hiện và cho lên sóng Phiên bản Phát sóng Chính thức tại Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland, cũng chính là Phiên bản Phát sóng Chính thức đầu tiên của chương trình) do nghi câu nói mở đầu "Who wants to be a millionaire?" đạo ý tưởng của người này từ Bản thảo một chương trình trò chơi truyền hình dạng xổ số mang tên Millionaires' Row. Người này đã gửi những tài liệu liên quan như bằng chứng đến đài Granada Television. Đài ITV phủ nhận mọi cáo buộc liên quan, và sau đó các bên đã tự giải quyết vụ việc bằng những thỏa thuận liên quan.

Đáng chú ý nhất, vào năm 2002, một người tên John Bachini đã lên tiếng cáo buộc và đòi bồi thường thiệt hại đối với Celador, ITV, và 5 người được xác nhận là liên quan đến ý tưởng sáng lập và sở hữu Bản Quyền của chương trình. Bachini tuyên bố rằng họ đã đạo ý tưởng trong Bản thảo của một chương trình trò chơi truyền hình mang tên Millionaire (tạm dịch là “Triệu phú”), và của một chương trình trò chơi truyền hình nữa mang tên là BT Lottery, tất cả đều do Bachini chấp bút sáng tác. Bachini đã cung cấp các tài liệu liên quan như bằng chứng đến Paul Smith, làm việc trong một công ty chị em với Celador, vào tháng ba năm 1995 và một lần nữa vào tháng 1 năm 1996. Cũng trong tháng 1/1996, các tài liệu như vậy được gửi đến cho Claudia Rosencrantz, làm việc cho Đài ITV. Bachini cáo buộc rằng 90% chi tiết trong Bản thảo trò “Triệu phú” của người này đã bị đạo nhái ý tưởng. Trong Bản thảo này có nhiều chi tiết kha khá giống với Bản Quyền của Celador như:

  • Người chơi được cấp 3 quyền trợ giúp (trong Phiên bản phát sóng Chính thức đầu tiên, Người Chơi Chính trong “Who Wants to Be a Millionaire?” cũng được cấp ba quyền trợ giúp tiêu chuẩn)
  • Người chơi được yêu cầu trả lời 20 câu hỏi trắc nghiệm (luật chơi của “Who Wants to Be a Millionaire?” yêu cầu Người Chơi Chính giải quyết 15 câu hỏi)
  • Thang tiền thưởng bao gồm 2 “mốc Thiên Đàng” có giá trị tiền thưởng lần lượt là £1.000 và £32.000 (trong Phiên bản Phát sóng Chính thức của chương trình tại Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland, cũng là Phiên bản Phát sóng Chính thức của chương trình bị cáo buộc), thang tiền thưởng bao gồm 2 “Mốc quan trọng” và 1 “mốc TRIỆU PHÚ” có giá trị tiền thưởng lần lượt là £1.000; £32.000 và £1.000.000)
  • Câu hỏi dầu tiên có giá trị tiền thưởng sau khi trả lời đúng là £100 (trong Phiên bản Phát sóng Chính thức của chương trình tại Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland, cũng là Phiên bản Phát sóng Chính thức của chương trình bị cáo buộc, câu hỏi đầu tiên cũng có mệnh giá £100)

Tuy vậy, 3 quyền trợ giúp trong Bản thảo của Bachini được mang 3 cái tên hoàn toàn khác nhau, và người này thừa nhận không sáng chế ra quyền “Gọi điện thoại cho người thân”. Celador phủ nhận mọi cáo buộc. Công ty này tuyên bố đang giữ Bản thảo dài 5 trang của chương trình này với tên bìa là “Cash Mountain”, cũng chính là cái tên ban đầu mà bộ ba David – Mike – Steven dự định đặt cho chương trình. Chữ viết trong Bản thảo là của một người trong bộ ba là David hoặc vợ của David là Jo Sandilands và được viết vào tháng 10 năm 1995. Mặc dù vậy, Bachini vẫn khăng khăng giữ nguyên định kiến, khiến cả hai bên phải đem sự việc này lên Tòa án. Tuy nhiên, tình hình sức khỏe của Bachini khiến người này không có khả năng tham dự các phiên điều trần trước Tòa. Vì vậy, Celador đã thuyết phục thành công Bachini giải quyết ổn thỏa việc này bằng những thỏa thuận riêng tư.[64]

Thông Tin Bên Lề[sửa | sửa mã nguồn]

Âm Nhạc Trong Chương Trình[sửa | sửa mã nguồn]

Đa phần các Bản Nhạc hiệu, Nhạc nền của chương trình được sáng tác và hòa âm, phối khí bởi hai cha con Nhà Soạn Nhạc KeithMatthew Strachan. Các Bản Nhạc hiệu, Nhạc nền, và nhất là những giai điệu xuyên suốt chương trình do hai cha con này sáng tác đa phần là những bản nhạc không lời có giai điệu liên tục, không ngắt quãng, vô tận, dường như không có sự kết thúc. Nhạc Chủ Đề của chương trình được hai cha con sáng tác lấy cảm hứng từ những giai điệu trong Bản nhạc The Planets của Gustav Holst. Sự căng thẳng xuất hiện xuyên suốt chương trình, nhất là trong lúc Người Chơi Chính suy nghĩ và trả lời các câu hỏi và chờ đáp án đúng, đa phần cũng từ những giai điệu của hai cha con nhà Strachan.[65] Trong một tập phim nói về chương trình này trong loạt phim tài liệu Gameshow Hall of Fame phát sóng trên Kênh Truyền hình GSN – Kênh Truyền hình chuyên về việc phát sóng các chương trình trò chơi truyền hình hay các chương trình phim tài liệu liên quan đến Ngành Công Nghiệp Sản Xuất Chương Trình Trò Chơi Truyền Hình, người dẫn chuyện của tập phim đã phân tích rằng những giai điệu của hai cha con nhà Strachan phát lên trong lúc Người Chơi Chính suy nghĩ trả lời các câu hỏi nghe như “Tiếng tim đập thình thịch”. Người này đã dành lời khen cho cha con nhà Strachan khi họ đã khôn ngoan sử dụng những giai điệu khác nhau để phát lên khi Người Chơi Chính suy nghĩ trả lời các câu hỏi khác nhau. Việc “Tăng tiến giai điệu” khi Người Chơi Chính suy nghĩ các câu hỏi có mênh giá tiền thưởng cao hơn, hiển nhiên là khó hơn đã khắc họa được gần như chi tiết những cảm xúc của Người Chơi Chính lúc đó.[61]

Những giai điệu trong chương trình của cha con nhà Strachan đã được American Society of Composers, Authors and Publishers (tạm dịch là Hiệp Hội Các Nhà Soạn Nhạc, Tác Gỉa Và Nhà Xuất Bản Mỹ, viết tắt là ASCAP) vinh danh qua nhiều giải thưởng. Giải thưởng gần đây nhất được trao là vào năm 2000.[65] Trong Phiên bản Đồng Hồ của Phiên bản phát sóng chính thức tại Mỹ, những giai điệu của cha con nhà Strachan vẫn được phát lên bình thường nhưng với âm lượng nhỏ hơn, lồng vào đó là những giai điệu “Tích tắc” ma mị của đồng hồ đếm giờ để phù hợp với tính chất và luật chơi ở đây. Khán giả xem Phiên bản phát sóng chính thức tại Mỹ không còn được nghe những giai điệu của cha con nhà Strachan khi Phiên bản Trộn bắt đầu lên sóng năm 2010. Những giai điệu mới, nghe có phần bớt căng thẳng hơn được viết bởi Jeff Lippencott và Mark T. Williams. Hai người này sáng lập một Hãng Sản Xuất Âm Nhạc có trụ sỏ ở Los Angeles mang tên là Ah2 Music.[66]

Sân Khấu[sửa | sửa mã nguồn]

Sân khấu của chương trình được thiết kế bởi Nhà Thiết Kế người Anh Andy Walmsley, những “Khuôn mẫu” được đặt ra của Paul Smith để Quốc Tế Hóa chương trình khiến sân khấu này được coi là sân khấu được sao chép lại nhiều nhất trong lịch sử truyền hình .[60] Khác với những chương trình trò chơi truyền hình khác, khi sân khấu được thiết kế để tạo cho khán giả lẫn người chơi một không gian thoải mái, sáng sủa, sân khấu của “Who Wants to Be a Millionaire?” lại tạo một cảm giác gò bó, tâm tối. Nhiều người nhận định, sân khấu của chương trình tạo cảm giác như trong phim kinh dị hơn là một chương trình giải đố thuần túy trên truyền hình.[61] Sàn sân khấu được làm bằng thủy tinh hữu cơ[60] có dạng một chiếc đĩa tròn lớn. Vì vốn là thủy tinh, nên có thể thấy được những khung dầm kim loại đỡ sàn bên dưới. Vì lý do thẩm mĩ, một vài khoảng trên sân khấu được che kín đi để giấu những thanh dầm kim loại bên dưới.[61] dẫn chương trình và Người Chơi Chính được chọn sẽ ở khu vực trung tâm của sân khấu,[61] ngồi đối diện nhau hoặc chéo nhau một góc nhất định. Cả hai, mỗi người sẽ ngồi trên một chiếc “Ghế Nóng”, vốn thông thường là ghế Arco All của hãng Pietranera hoặc các loại ghế có kích thước, kiểu dáng tương tự của nhà sản xuất khác. Trước mặt hai người là một màn hình vi tính, thông thường của hãng LG hiển thị câu hỏi, các phương án trả lời, Thang Tiền Thưởng, và các quyền trợ giúp. Riêng màn hình trước mặt dẫn chương trình còn có thêm một vài thông tin chuyên môn như số câu hỏi còn lại, thông báo số tiền được – mất cho các câu trả lời đúng – sai, các thông tin liên quan đến đáp án đúng của câu hỏi, hay thông báo nghỉ giữa giờ,… Hệ thống chiếu sáng trong sân khấu được thiết kế và làm việc theo nguyên lý: ngoại trừ khu vực trung tâm sân khấu nơi diễn ra phần chơi của Người Chơi Chính, còn lại sân khấu sẽ ngày càng tối đi tương ứng khi Người Chơi Chính suy nghĩ trả lời các câu hỏi có giá trị tiền thưởng cao hơn, hiển nhiên là khó hơn. Ở một vài Phiên bản Phát Sóng Chính Thức ở các quốc gia như Nga, khu vực dành cho Người Chơi Chính và dẫn chương trình nằm trên một chiếc bục tròn lớn. Khi Người Chơi Chính trả lời những câu hỏi có mức tiền thưởng cao, sân khấu sẽ làm tối đèn nhưng vẫn đủ sáng để khán giả nhìn được khung cảnh xung quanh, và không gian bên dưới bục sẽ được phun khói dày đặc để tạo cảm giác ma mị. Trong Phiên bản Trộn ở Phiên bản Phát sóng Chính thức tại Mỹ, thiết kế sân khấu truyền thống không còn xuất hiện nữa. Sân khấu mới lấy gam màu tím, xanh, vàng làm chủ điểm. Điểm đáng kể ở thiết kế sân khấu mới là Người Chơi Chính cùng dẫn chương trình sẽ đứng xung quanh một chiếc bàn tròn cao. Người Chơi Chính sẽ đứng đối diện một màn hình LED lớn nơi sẽ cung cấp cho Người Chơi Chính lẫn dẫn chương trình và các khán giả những thông tin liên quan đến phần chơi bao gồm nội dung câu hỏi, các phương án trả lời, các quyền trợ giúp, giá trị tiền thưởng. Một màn hình LED nữa cũng sẽ được đặt ở phía sân khấu kế bên Người Chơi Chính, màn hình này hiển thị các giá trị trong Thang Tiền Thưởng và thường chỉ sử dụng ở Vòng 2. Hệ thống chiếu sáng cũng được điều chỉnh lại, không còn theo bất kỳ nguyên lý chiếu sáng truyền thống nào của chương trình. Việc Người Chơi Chính và dẫn chương trình phải đứng được đưa ra là để Người Chơi Chính không bị gò bó hoạt động cơ thể khi ngồi trên ghế, ảnh hưởng đến quá trình suy nghĩ và trả lời các câu hỏi của Người Chơi Chính.[67] Thiết kế sân khấu mới này được coi là đã phá hỏng nguyên lý trước đó của chương trình, tạo cảm giác thoải mái, khiến cho những người xuất hiện trong sân khấu lẫn khán giả xem truyền hình coi đây là một chương trình trò chơi giải đố thật sự.[68]

Câu nói “Thương hiệu”[sửa | sửa mã nguồn]

Điểm dặc biệt trong “Who Wants to Be a Millionaire?” mà chưa chắc các chương trình trò chơi truyền hình tương tự có thể làm được, đó là sự xuất hiện cũa những câu nói “Thương hiệu”, khiến không ai không thể nghĩ đến chương trình khi bắt gặp được. Hầu như ở mọi Phiên bản của chương trình này, chính thức hoặc không chính thức, câu nói “Thương hiệu” được coi là nổi tiếng nhất luôn luôn xuất hiện trong chương trình, đó là Đây có phải là câu trả lời cuối cùng hay không?. Điều này không có gì là lạ bởi vì trong luật chơi, dẫn chương trình bắt buộc phải hỏi câu này để xác nhận lại một cách thật chính xác phương án trả lời của Người Chơi Chính. Và sự chính xác luôn là ưu tiên được đề cao lên hàng đầu trong các chương trình giải đố có thưởng, nhất là giải thưởng lại là một số tiền mặt rất cao, khiến mọi sai lầm nhỏ nhoi lại dẫn đến những rủi ro lớn.[69]

Không phải Phiên bản Phát Sóng Chính Thức nào của chương trình mà người dẫn chương trình đều hỏi câu Đây có phải là câu trả lời cuối cùng hay không?. Ở phiên bản phát sóng chính thức tại ÚcẤn Độ, câu hỏi lại là Lock it in? (tạm dịch là Chốt chứ?). Ngoài ra, ở một số phiên bản khác, câu hỏi lại có chứa những từ ngữ có ý nghí tương tự như "Xác nhận câu trả lời", "Lựa chọn cuối cùng",.v.v.. Ngoài câu hỏi xác nhận “Thương hiệu” này ra, một số câu nói xuất hiện nhiều trong chương trình cũng trở thành thương hiệu tại một số quốc gia mà phiên bản xuất hiện câu nói đó phát sóng chính thức như câu nói của dẫn chương trình Chris Tarrant hay nói với Người Chơi Chính trong Phiên bản phát sóng chính thức tại Anh là "Some questions are only easy if you know the answer." (tạm dịch là Câu hỏi chỉ thực sự đơn giản nếu bạn biết chắc chắn câu trả lời) [69]

Phản ứng của dư luận về chương trình[sửa | sửa mã nguồn]

Who Wants to Be a Millionaire? đã được ghi nhận là mang đến một làn gió mới làm thay đổi hoàn toàn những định lý, khuôn mẫu trước đó của những chương trình giải đố trên truyền hình nói riêng và chương trình trò chơi truyền hình nói chung.[61] Chương trình đã làm nên một cuộc cách mạng gần như ở mọi khía cạnh trong lĩnh vực truyền hình, trở thành một trong những chương trình trò chơi truyền hình nổi tiếng nhất trong lịch sử.[61]

Vinh danh[sửa | sửa mã nguồn]

Vaò năm 2000, Viện phim Anh quốc đã xếp Phiên bản Phát sóng Chính thức tại Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland của chương trình ở vị trí thứ 23 trong Bảng Xếp Hạng "BFI TV 100" của Viện.[70] Phiên bản Phát sóng Chính thức tại đây còn được vinh danh tại Lễ Trao Giải Truyền Hình Anh Quốc năm 1999 bằng giải thưởng dành cho chương trình truyền hình xuất sắc nhất, và bốn giải tại Giải Thưởng Truyền Hình Quốc Gia cho chương trình giải đố trên truyền hình ăn khách nhất lần lượt được trao từ năm 2002 đến năm 2005.

Phiên bản phát sóng chính thức đầu tiên tại Mỹ đã được trao hai giải Emmy vào năm 2000 và 2001. Philbin – Dẫn chương trình đầu tiên cũng được trao 1 giải Emmy vinh danh cho dẫn chương trình trò chơi truyền hình xuất sắc nhất vào năm 2001. Vieira, dẫn chương trình sau đó cũng được nhận giải thưởng này vào năm 2005 và 2009, khiến cô trở thành nữ dẫn chương trình thứ hai trong lịch sử nhận được giải thưởng này, và là người đầu tiên nhận giải 2 lần.[71] Tạp chí TV Guide cũng xếp chương trình ở vị trí thứ 7 trong Bảng Xếp Hạng vinh danh 50 chương trình trò chơi truyền hình nổi tiếng nhất mọi thòi đại tại Mỹ do Tạp chí lập ra vào năm 2001,[72] và sau đó là vị trí thứ 6 trong Bảng Xếp Hạng vinh danh 60 chương trình ăn khách nhất, cũng do tạp chí này lập ra.[73] Đài GSN xếp chương trình vào vị trí thứ 5 trong danh sách 50 chương trình trò chơi truyền hình nổi tiếng nhất mọi thời đại do Đài này lập ra vào tháng 8 năm 2006.[74] Sau đó chương trình được vinh danh trong loạt phim tài liệu Gameshow Hall of Fame của Đài này.[61]

Tranh cãi, bê bối[sửa | sửa mã nguồn]

Charles Ingram và vợ anh Diana vào tháng 8 năm 2006

Vào tháng 4 năm 2003, một Người Chơi Chính của Phiên bản Phát sóng Chính thức tại Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland là thiếu tá trong Quân đội Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland tên Charles Ingram, cùng vợ của anh tên Diana (là người đồng hành với Charles theo dõi phần thi của anh khi anh là Người Chơi Chính), và một vị giảng viên đại học tên Tecwen Whittock (là người chơi vào chương trình phát sóng mà Charles được trở thành Người Chơi Chính) đã bị kết tội gian lận để trở thành “Triệu phú” của chương trình vào tháng 9 năm 2001. Cụ thể, Whittock đã ngầm giúp Charles trả lời đúng các câu hỏi bằng những tiếng ho của mình. Diana được xem là biết đến việc này nhưng đã có hành động bao che. Trong chương trình phát sóng hôm đó, Charles đã trả lời đúng hết 15 câu hỏi, trở thành một trong những “Triệu phú” hiếm hoi của chương trình, và nhận được tờ séc trị giá 1.000.000 Bảng Anh. Tuy nhiên, thái độ được coi là khác lạ của Whittock so với những khán giả, những người chơi, Charles và dẫn chương trình lúc Charles được vinh danh là “Triệu phú” khiến Ban Tổ Chức nghi ngờ. Họ giữ chân cả ba người ở lại sân khấu, sau cánh gà và gọi điện cho cảnh sát đến điều tra. Luật sư bào chữa cho Whittock đưa ra lý lẽ rằng những tiếng ho của Whittock không cố ý người này tạo nên, mà là ảnh hưởng bởi điều kiện không khí và nhiệt độ bên trong sân khấu. Tuy nhiên, cả ba đều bị kết tội sau đó. Charles bị đuổi khỏi quân đội và bị rút toàn bộ danh hiệu “Triệu phú” cùng tờ séc 1.000.000 Bảng.[75] Sau một thời gian tranh cãi trong dư luận, Đài ITV cho phát sóng bộ phim tài liệu do Đài này tự làm. Trong phim, Đài đã đưa ra toàn bộ bằng chứng gian lận qua cuốn băng ghi hình và thu âm sân khấu phần chơi của Charles, trong đó có xuất hiện những tiếng ho xen lẫn lời tư vấn kết quả của Whittock.[76] Ngoài vụ lùm xùm của Charles Ingram, hầu như các Phiên bản phát sóng chính thức của chương trình trên khắp thế giới đã từng đối mặt không ít các tranh cãi, lùm xùm liên quan đến gian lận, hay những chỉ trích về việc chương trình đôi khi cố ý đưa ra các câu hỏi, phương án trả lời không có nội dung rõ ràng; hay các câu hỏi, phương án trả lời có nội dung phản cảm, không phù hợp,..v..v… Thậm chí cũng đã có nhiều trường hợp Người Chơi Chính trả lời sai câu hỏi, nhưng sau đó lại có những thông tin và bằng chứng cho thấy chương trình đã sai khi đưa ra đáp án đúng.

Chương trình trong những định dạng truyền thông khác[sửa | sửa mã nguồn]

Hàng lưu niệm[sửa | sửa mã nguồn]

Cờ[sửa | sửa mã nguồn]

Ba bộ cờ với thể thức chơi mô phỏng chương trình được phát hành tại Anh năm 1998. Sau đó, xuất hiện phiên bản hướng đến đối tượng trẻ em thanh thiếu niên của bộ cờ này vào năm 2001. Hãng sản xuất đồ chơi Pressman Toy Corporation của Mỹ cũng xuất bản hai bộ cờ với thể thức chơi mô phỏng chương trình và bán ra trên thị trường Mỹ vào năm 2000.[77][78] Một bộ cờ mô phỏng Phiên bản Ghế Nóng tại Úc được sản xuất bởi hãng UGames;[79] Hasbro thì làm bộ cờ dành riêng cho thị trường Ý;[80] và Đài TF1 của Pháp thì sản xuất bộ cờ bán ra trên thị trường Pháp.[81]

Bài thi đấu[sửa | sửa mã nguồn]

Một bộ đồ chơi dưới dạng bài thi đấu với thể thức chơi mô phỏng chương trình được Tiger Electronics cho ra mắt vào năm 2000.[82]

Cấu tạo[sửa | sửa mã nguồn]
Bộ bài[sửa | sửa mã nguồn]
  • 2 lá bài tượng trưng cho phương án trả lời A
  • 2 lá bài tượng trưng cho phương án trả lời B
  • 2 lá bài tượng trưng cho phương án trả lời C
  • 2 lá bài tượng trưng cho phương án trả lời D
  • 2 lá bài tượng trưng cho phương án dùng quyền trợ giúp
  • 2 lá bài tượng trưng cho phương án dừng cuộc chơi
Đĩa DVD[sửa | sửa mã nguồn]

6 đĩa DVD chiếu chương trình phát sóng ảo phục vụ trò chơi theo nguyên tác của Phiên bản Phát sóng Chính thức tại Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland, với dẫn chương trình trong chương trình ảo là Chris Tarant, được phát hành bởi Zoo Digital Publishing[83]Universal Studios Home Entertainment trong khoảng thời gian từ 2002 – 2008. Đến năm 2008, Imagination Games làm đĩa DVD phục vụ trò chơi lấy nguyên tác từ Phiên bản Phát sóng Chính thức tại Mỹ trên truyền hình từ năm 2004-2008, với Viera làm dẫn chương trình trong chương trình ảo.[84] Bộ bài này còn kèm theo cả sách câu hỏi [85] và một bộ lịch vi tính năm 2009.[86]

Luật chơi[sửa | sửa mã nguồn]

Trò chơi được chia ra làm 2 phe (mỗi phe phải có ít nhất 1 người). Mỗi phe sẽ được hóa thân làm một “Người Chơi Chính” tham gia phần thi chính thức của chương trình. Mỗi “Người Chơi Chính” sẽ được cung cấp 1 bộ bài bao gồm:

  • 1 lá bài tượng trưng cho phương án trả lời A
  • 1 lá bài tượng trưng cho phương án trả lời B
  • 1 lá bài tượng trưng cho phương án trả lời C
  • 1 lá bài tượng trưng cho phương án trả lời D
  • 1 lá bài tượng trưng cho phương án dùng quyền trợ giúp
  • 1 lá bài tượng trưng cho phương án dừng cuộc chơi

Tất cả những người tham gia trò chơi không được phép sử dụng bất kỳ phương tiện, công cụ tìm kiếm thông tin nào như trong luật chơi của chương trình. Sau khi đã chuẩn bị sẵn sàng và mỗi “Người Chơi Chính” được đảm bảo tuân theo luật, trọng tài sẽ đưa một chiếc đĩa DVD kềm theo bộ bài vào trong máy đọc đĩa và chiếu lên màn hình. Tiến độ của trò chơi phụ thuộc vào nội dung bên trong chiếc đĩa DVD này. Một tập phát sóng ảo của chương trình sẽ được phát sóng xuyên suốt với phần đồ họa, sân khấu, dẫn chương trình, khán giả, kịch bản y hệt như tập phát sóng thật trên truyền hình. Chỉ có điều, Phần chơi “Bấm Bàn Phím” được loại bỏ. Sau khi dẫn chương trình trên màn hình nói sơ qua luật chơi, phần chơi bắt đầu. Câu hỏi thứ nhất được hiện lên. Mỗi “Người Chơi Chính”, trong một khoảng thời gian nhất định, sẽ suy nghĩ đưa ra phương án trả lời của mình bằng cách giơ lên một lá bài tương ứng với sự lựa chọn của mình. Trong qua trình suy nghĩ trả lời, “Người Chơi Chính” không được trao đổi, giao tiếp lẫn nhau. Hết thời gian suy nghĩ, màn hình sẽ hiện lên dòng thông báo, hỏi xem có ai sử dụng lá bài tượng trưng cho phương án dùng quyền trợ giúp hay không. Nếu có, màn hình sẽ tiếp tục hiện lên thông báo để hỏi “Người Chơi Chính” nào cần dùng quyền trợ giúp. Mỗi “Người Chơi Chính” sẽ được cấp đầy đủ 3 quyền trợ giúp tiêu chuẩn. Tuy nhiên, vì vốn là chương trình phát sóng ảo, nên sẽ có sự khác biệt khi sử dụng những quyền trợ giúp mà máy tính không thực hiện. Cụ thể, khi chọn quyền trợ giúp “Gọi điện thoại cho người thân”, màn hình sẽ hiện lên 3 người thân ảo. Bên dưới tên của ba người này sẽ là thông tin về các lĩnh vực họ rành rỏi. “Người Chơi Chính” sẽ suy luận chủ đề câu hỏi để chọn người phù hợp. Sau khi đã chọn xong, màn hình sẽ phát cảnh người dẫn chương trình gọi và trò chuyện với người đó, sau đó người đó sẽ tư vấn đáp án cho “Người Chơi Chính” trong vòng 10 giây, không có một đoạn hội thoại nào xay ra ở đây cả. Còn khi chọn quyền trợ giúp “Hỏi ý kiến khán giả”, màn hình sẽ hiện lên cảnh các khán giả trong trường quay bấm phương án trả lời vào máy khảo sát, các con số thống kê sau đó sẽ do máy tính quyết định. Thường thì ở những câu hỏi đầu, đáp án đúng luôn được “khán giả” chọn nhiều nhất. Ở những câu hỏi có mức tiền cao hơn, việc này có thể không xảy ra. Sau khi “Người Chơi Chính” sử dụng xong quyền trợ giúp, màn hình sẽ hiện lên thông báo hỏi “Người Chơi Chính” đó xem có dùng thêm quyền trợ giúp nào nữa không. Mỗi câu hỏi, chỉ có một “Người Chơi Chính” được sử dụng quyền trợ giúp. Chính vì thế, trong trường hợp cả hai “Người Chơi Chính” đều chọn quyền trợ giúp, trọng tài có thể tổ chức một trò chơi nhỏ để chọn người được phép dùng quyền trợ giúp hoặc hai bên có thể hội ý để thống nhất sử dụng chung quyền trợ giúp. Sau khi không còn ai sử dụng quyền trợ giúp, người dẫn chương trình sẽ công bố đáp án đúng của câu hỏi. Sau đó, màn hình sẽ hiện lên câu hỏi có ai trả lời sai hay không, câu hỏi này sẽ được hiển thị hai lần trong trường hợp có ít nhất một “Người Chơi Chính” trả lời sai để đề phòng trường hợp cả hai “Người Chơi Chính” trả lời sai. Sau đó, màn hình sẽ lại hiện lên câu hỏi có ai trong lúc suy nghĩ trả lời câu hỏi có giơ thẻ tượng trưng cho quyền dừng cuộc chơi hay không. Câu hỏi này cũng sẽ được hiển thị hai lần trong trường hợp có một “Người Chơi Chính” dừng cuộc chơi để đề phòng việc cả hai quyết định dừng cuộc chơi.

Trò chơi được coi là kết thúc khi:

  • Cả hai “Người Chơi Chính” đều giơ lá bài tượng trưng cho quyền dừng cuộc chơi
  • Cả hai “Người Chơi Chính” trả lời sai câu hỏi
  • Ít nhất một “Người Chơi Chính” trả lời đúng hết 15 câu hỏi

Một “Người Chơi Chính” được coi là chiến thắng khi:

  • Duy nhất trả lời đúng hết 15 câu hỏi
  • Có 1 “Người Chơi Chính” trả lời sai hoặc dừng cuộc chơi bất kể ở câu hỏi nào (trong trường hợp chưa đến câu hỏi thứ 15, người chiến thắng sẽ tiếp tục phần chơi của mình để tìm ra mức tiền thưởng cuối cùng người này đạt được)

Cả hai “Người Chơi Chính” được coi là hòa khi:

  • Đều trả lời sai, dừng cuộc chơi ở cùng một câu hỏi
  • Đều trả lời đúng hết 15 câu hỏi

Ngoài ra, trọng tài có thể phân định thắng-bại trong trò chơi dựa vào giá trị tiền thưởng cuối cùng mà các “Người Chơi Chính” giành được.

Trò chơi trên vi tình và máy chơi trò chơi[sửa | sửa mã nguồn]

Năm phiên bản trò chơi mô phỏng Phiên bản Phát sóng Chính thức của chương trình tại Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland dành riêng cho máy tính cá nhân và máy chơi trò chơi PlayStation của hãng Sony, được sản xuất và bán ra thị trường bởi Hothouse CreationsEidos Interactive. Từ năm 1999 đến 2001, Jellyvision sản xuất 5 phiên bản trò chơi cũng tích hợp để chơi trên máy tính cá nhân và máy chơi trò chơi PlayStation mô phỏng Phiên bản Phát sóng Chính thức tại Mỹ dành cho thị trường nước này, tất cả phiên bản đều tích hợp giọng đọc câu hỏi và chạy chương trình của dẫn chương trình Philbin. Phiên bản dầu tiên được bán ra thị trường bởi Disney Interactive, bốn phiên bản sau đó được bán ra bởi Buena Vista Interactive. Trong 5 phiên bản trò chơi này, có ba phiên bản áp dụng các câu hỏi có độ khó như trong chương trình phát sóng trên truyền hình,[87][88][89] một Phiên bản tích hợp toàn bộ các câu hỏi liên quan đến chủ đề thể thai,[90] và một phiên bản "Kids Edition" với các câu hỏi có độ khó thấp hơn dành cho trẻ em.[91] Trong hai năm 2010 và 2011, có hai phiên bản trò chơi mô phỏng Phiên bản Phát sóng Chính thức tại Mỹ do Ludia cùng với Ubisoft sản xuất và phát hành. Phiên bản đầu tiên của trò chơi được tích hợp để chơi trên dòng máy chơi trò chơi WiiDS của hãng Nitendo mô phỏng Phiên bản Đồng Hồ phát sóng trên truyền hìn từ năm 2008-2010.[92] Phiên bản thứ hai của trò chơi được tích hợp để chơi trên dòng máy Xbox360 của hãng Microsoft mô phỏng Phiên bản Trộn của chương trình.[93]

Ludia cũng cho xuất bản một trò chơi trực tuyến chơi trên Mạng Xã Hội Facebook mô phỏng Phiên bản Trộn dành riêng cho các tài khoản Facebook có máy chủ đặt tại các nước Bắc Mỹ từ năm 2011 đến 2016. Trong trò chơi này, sẽ có 8 “Người Chơi Chính”, tương đương 8 tài khoản Facebook cùng chơi trực tuyến Vòng 1. Các câu hỏi sẽ giới hạn thời gian suy nghĩ trả lời. Sau khi công bố đáp án đúng và giá trị tiền thưởng tương ứng, giá trị tiền thưởng này sẽ nhân lên với số “Người Chơi Chính” trả lời sai, đó là giá trị tiền thưởng tương ứng cho câu hỏi đó dành cho “Người Chơi Chính” trả lời đúng. Sau Vòng 1, ba “Người Chơi Chính” có số tiền thưởng cao nhất sẽ được chơi miễn phí và độc lập Vòng 2. Những “Người Chơi Chính” còn lại muốn chơi phải chuyển khoản một số tiền nhỏ như lệ phí chơi.

Khu trò chơi[sửa | sửa mã nguồn]

Who Wants to Be a Millionaire - Play It! Sound Stage after 2004 closure.jpg

Một khu trò chơi lấy bối cảnh chương trình là Who Wants to Be a Millionaire – Play It! (tạm dịch là Ai Muốn Được Trở Thành Triệu Phú – Cứ Chơi Đi!) , được đặt tại Disney-MGM Studios (nay là Disney's Hollywood Studios) trong khuôn viên Walt Disney World Resort, Orlando, Florida và tại Disney California Adventure ParkAnaheim, California. Cả hai khu trò chơi này đều được mở cửa cho công chúng vào năm 2001. Không lâu sau đó, khu trò chơi ở California bị đóng cửa và dỡ bỏ vào năm 2004,[94] và khu trò chơi ở Florida cũng chỉ tồn tại đến năm 2006 thì bị đóng cửa và dỡ bỏ để xây dựng một khu trò chơi thay thế dựa trên bộ phim hoạt hình điện ảnh nổi tiếng Toy Story Các du khách tham gia vào khu trò chơi sẽ được hóa thân thành người chơi và sẽ tham gia vào một chương trình phát sóng ảo y hệt như chương trình phát sóng trên truyền hình thật. Chỉ khác là, trong phần thi của Người Chơi Chính, các câu hỏi sẽ bị giới hạn thời gian suy nghĩ trả lời; giá trị tiền thưởng ở mỗi câu chỉ là ảo; quyền trợ giúp “Gọi điện thoại cho người thân” sẽ được thay thế bằng quyền trợ giúp tạm dịch tiếng Việt là “Gọi điện thoại cho người lạ”, theo đó Người Chơi Chính sẽ được kết nối với một nhân viên của khu trò chơi và người này sẽ tìm một người nào đó bất kỳ và nhờ họ tư vấn đáp án; kết thúc trò chơi, người chơi có thể nhận được các phần thưởng ngẫu nhiên khác nhau từ hàng lưu niệm cho đến một chuyến đi trên du thuyền hạng sang của Hãng Tàu Disney Cruise Line.[95]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Super Millionaire Is Looking for a Few Fast Fingers. Fox News. 17 tháng 2 năm 2004. Truy cập ngày 18 tháng 9 năm 2015. 
  2. ^ Wilkes, Neil (13 tháng 8 năm 2007). “New prize levels for ''Millionaire''”. Digital Spy. Hearst Magazines UK. Truy cập ngày 5 tháng 9 năm 2014. 
  3. ^ a ă â 'Who Wants to Be a Millionaire' Kicks Off Seventh Season by Introducing New Changes to the Game, Creating New Levels of Excitement, Emotional Drama and Heart-Pounding Tension for Both Viewers and Contestants”. The Futon Critic. 18 tháng 8 năm 2008. Truy cập ngày 6 tháng 8 năm 2014. 
  4. ^ Kilkelly, Daniel (23 tháng 6 năm 2010). “Format changes ahead for 'Millionaire'. Digital Spy. Hearst Magazines UK. Truy cập ngày 6 tháng 9 năm 2014. 
  5. ^ “KBC to give away Rs 50 mn in 60 minutes”. Business Standard. 28 tháng 9 năm 2010. Truy cập ngày 9 tháng 10 năm 2010. 
  6. ^ “Ai là triệu phú phiên bản mới sẽ ra mắt vào ngày 7/9”. VTV.vn. 12 tháng 8 năm 2008. Bản gốc lưu trữ ngày 15 tháng 8 năm 2010. 
  7. ^ Canal13.cl
  8. ^ a ă â “The New Season of "Millionaire" is a Real Game-Changer”. Disney-ABC Domestic Television. 16 tháng 8 năm 2010. Truy cập ngày 17 tháng 8 năm 2010. 
  9. ^ “Sweating Bullets on the Hot Seat as a Know-It-All Phone-a-Friend”. latimes.com. 25 tháng 4 năm 2001. Truy cập ngày 25 tháng 8 năm 2014. 
  10. ^ Who Wants to Be a Millionaire (U.S. version). Mùa 8. Tập 66. 11 tháng 1 năm 2010. Syndicated. 
  11. ^ “America Online and Buena Vista Television Break New Ground by Expanding 'Ask the Audience' Lifeline beyond the 'Millionaire' Studio via Instant Messaging”. Business Wire. 23 tháng 8 năm 2004. Truy cập ngày 18 tháng 4 năm 2010. 
  12. ^ Grosvenor, Carrie. “Who Wants to Be a Millionaire Ask the Expert Lifeline”. about.com. Truy cập ngày 6 tháng 8 năm 2014. 
  13. ^ Kondolojy, Amanda (24 tháng 10 năm 2012). 'Who Wants to be a Millionaire' Celebrates Halloween With an Added "Crystal Ball" Lifeline, A Spooky Set Makeover and a Contestant in Drag”. TV By the Numbers. Zap2it. Truy cập ngày 5 tháng 6 năm 2014. 
  14. ^ Vigoda, Arlene (22 tháng 11 năm 1999). “Million-dollar winner untaxed by celebrity”. USA Today (Gannett Company). 
  15. ^ “Wilson: Millionaire win 'planned'. BBC News. 22 tháng 11 năm 2000. Truy cập ngày 28 tháng 1 năm 2007. 
  16. ^ “Double jackpot winner on US Millionaire”. BBC News. 11 tháng 4 năm 2001. Truy cập ngày 29 tháng 7 năm 2014. 
  17. ^ “Second Aussie 'Millionaire' winner emerges”. The Sydney Morning Herald. 15 tháng 11 năm 2005. Truy cập ngày 22 tháng 3 năm 2014. 
  18. ^ Burke, Jason (27 tháng 10 năm 2011). 'Real Slumdog Millionaire' is first to win $1m on Indian gameshow”. The Guardian. Truy cập ngày 6 tháng 9 năm 2014. 
  19. ^ Stanglin, Douglas (3 tháng 11 năm 2011). “Real-life 'Slumdog Millionaire' wins $1M in India”. USA Today (Gannett Company). Truy cập ngày 20 tháng 11 năm 2011. 
  20. ^ “Indian man becomes real life Slumdog Millionaire as he wins game show”. The Telegraph. 3 tháng 11 năm 2011. Truy cập ngày 20 tháng 11 năm 2011. 
  21. ^ Magnier, Mark (28 tháng 10 năm 2011). “Indian from modest background becomes TV game show millionaire”. Los Angeles Times (Tribune Company). Truy cập ngày 6 tháng 9 năm 2014. 
  22. ^ Beard, Lanford (27 tháng 10 năm 2011). 'Slumdog Millionaire' comes to life for Sushil Kumar”. Entertainment Weekly PopWatch. Truy cập ngày 7 tháng 3 năm 2015. 
  23. ^ “Millionaire: A TV phenomenon”. BBC News. 3 tháng 3 năm 2003. Truy cập ngày 24 tháng 7 năm 2014. 
  24. ^ Leigh, Rob (22 tháng 10 năm 2013). “Who Wants To Be A Millionaire axed as host Chris Tarrant decided 'it is time to take a break'. Daily Mirror. Truy cập ngày 22 tháng 10 năm 2013. 
  25. ^ “Millionaire axed as Tarrant quits”. u.tv. Truy cập ngày 22 tháng 10 năm 2013. 
  26. ^ 'I've loved every minute': An emotional Chris Tarrant bids farewell as Who Wants To Be A Millionaire bows out after 16-years”. Daily Mail. 5 tháng 2 năm 2014. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2014. 
  27. ^ Seidman, Robert (9 tháng 8 năm 2009). Who Wants to Be a Millionaire Returns for its Ten Year Anniversary”. TV By the Numbers. Zap2it. Truy cập ngày 6 tháng 8 năm 2014. 
  28. ^ “TV Ratings 1999–2000”. fbibler.chez.com. Truy cập ngày 11 tháng 3 năm 2013. 
  29. ^ Carter, Bill (29 tháng 11 năm 2001). “ABC's Millionaire May Not Survive Beyond the Current Season”. The New York Times. Truy cập ngày 7 tháng 8 năm 2014. 
  30. ^ Who Wants to Be a Millionaire: ABC Game Show Returning to primetime”. TV Series Finale. 22 tháng 4 năm 2009. Truy cập ngày 2 tháng 3 năm 2010. 
  31. ^ Who Wants To Be A Millionaire Kicks Off Coast to Coast Bus Tour”. BusinessWire. 23 tháng 7 năm 2002. Truy cập ngày 19 tháng 1 năm 2012. 
  32. ^ Stelter, Brian (11 tháng 1 năm 2013). “Vieira to leave "Who Wants to Be a Millionaire". The New York Times Media Decoder. Truy cập ngày 17 tháng 7 năm 2014. 
  33. ^ “Cedric the Entertainer Will Host "Who Wants to Be a Millionaire," Replace Meredith Vieira”. The Huffington Post. 20 tháng 3 năm 2013. Truy cập ngày 6 tháng 9 năm 2014. 
  34. ^ Andreeva, Nellie (7 tháng 5 năm 2014). “Terry Crews Named New Host of Who Wants To Be A Millionaire. Deadline Hollywood. Bản gốc lưu trữ ngày 6 tháng 6 năm 2014. Truy cập ngày 4 tháng 6 năm 2014. 
  35. ^ Hogan, Jesse (9 tháng 2 năm 2006). “McGuire CEO show live on air”. The Age. Truy cập ngày 22 tháng 10 năm 2007. 
  36. ^ Gibson, Joel (4 tháng 4 năm 2006). “No McGuire, no Millionaire”. The Sydney Morning Herald. Bản gốc lưu trữ ngày 25 tháng 6 năm 2007. Truy cập ngày 22 tháng 10 năm 2007. 
  37. ^ Harrison, Dan (18 tháng 5 năm 2007). 'I wasn't given the flick'. The Sydney Morning Herald. Truy cập ngày 22 tháng 10 năm 2007. 
  38. ^ “Nine boss David Gyngell puts Eddie McGuire to work”. Herald Sun. 5 tháng 10 năm 2007. Bản gốc lưu trữ ngày 15 tháng 6 năm 2011. Truy cập ngày 22 tháng 10 năm 2007. 
  39. ^ Knox, David (7 tháng 4 năm 2009). “Game on. It’s Eddie v Andrew”. tvtonight.com.au. Truy cập ngày 11 tháng 6 năm 2009. 
  40. ^ Devlyn, Darren (8 tháng 4 năm 2009). “Eddie McGuire and Andrew O'Keefe to go head to head”. Herald Sun. Truy cập ngày 11 tháng 6 năm 2009. 
  41. ^ Saxena, Poonam (19 tháng 11 năm 2011). “Five crore question: What makes KBC work?” (Article, Interview with Amitabh Bachchan). Hindustan Times. Truy cập ngày 24 tháng 11 năm 2011. 
  42. ^ “India scraps millionaire TV show”. BBC News. 25 tháng 1 năm 2006. Truy cập ngày 7 tháng 5 năm 2010. 
  43. ^ “KBC 4 beats Bigg Boss 4 in its final episode”. One India. Truy cập ngày 13 tháng 12 năm 2010. 
  44. ^ Robinson, Tasha (26 tháng 11 năm 2008). “Danny Boyle interview”. The A.V. Club. Bản gốc lưu trữ ngày 2 tháng 12 năm 2008. Truy cập ngày 24 tháng 5 năm 2009. 
  45. ^ The New York Times (11 tháng 11 năm 2008). “Danny Boyle’s "Slumdog Millionaire" Captures Mumbai, a City of Extremes - NYTimes”. Somini Sengupta. 
  46. ^ “The 81st Academy Awards (2009) Nominees and Winners”. Academy of Motion Picture Arts and Sciences. Truy cập ngày 22 tháng 11 năm 2011. 
  47. ^ Who Wants to Be A Millionaire: Feature Show Archived retrieved via www.viva.com.ph 04-05 2009
  48. ^ WWTBAM Feature Article coutesy of www.telebisyon.net retrieved via www.telebisyon.net 04-05-2009
  49. ^ Fragment of the old show retrieved via www.youtube.com 04-05-2009
  50. ^ http://www.pep.ph/news/21758/Vic-Sotto-hosts-his-first-game-show-via-%3Cem%3EWho-Wants-To-Be-A-Millionaire%3C-em%3E
  51. ^ Who Wants to be a Millionaire on TV5 hosted by Vic Sotto retrieved via www.tv5.com.ph 05-16-2009
  52. ^ The history of the game "Who Wants to Be a Millionaire?" on Russian TV schastlivchik.com (tiếng Nga)
  53. ^ Kto khochet stat' millionerom?: Information on the project Channel One official site. (tiếng Nga)
  54. ^ Tomoko, Yamakawa. “Japan, Power Exporter of Program Formats”. Webzine. Truy cập ngày 8 tháng 7 năm 2014. 
  55. ^ “Visiware and Sony successfully launched the 2nd-screen application for Fuji-TV’s Who Wants to Be A Millionaire in Japan”. Visiware. Truy cập ngày 31 tháng 5 năm 2014. 
  56. ^ “Millionaire dominates global TV”. BBC News. 12 tháng 4 năm 2005. Truy cập ngày 6 tháng 9 năm 2014. 
  57. ^ 2waytraffic wants to be 'Millionaire', backstage.com, Truy cập 25/5/2012
  58. ^ "Toy News" New owners take on Celador International and Millionaire brand, toynews-online.biz, Truy cập 7/7/2012
  59. ^ Tryhorn, Chris (13 tháng 3 năm 2008). “Sony to buy Millionaire firm for £137.5m”. The Guardian (London). 
  60. ^ a ă â “Millionaire”. Andy Walmsley, Production Designer. Truy cập ngày 24 tháng 9 năm 2013. 
  61. ^ a ă â b c d đ e “Who Wants to Be a Millionaire”. Gameshow Hall of Fame. GSN. 21 tháng 1 năm 2007. 
  62. ^ Leonard, John J. (2005). “Millionaire 2nd Edition.qxd” (PDF). Truy cập ngày 2 tháng 6 năm 2010. 
  63. ^ Daniel Dasey (30 tháng 3 năm 2003). “The show that should have made me a million”. The Sydney Sun-Herald. 
  64. ^ Birmingham Sunday Mercury, 28 August 2005
  65. ^ a ă Smurthwaite, Nick (21 tháng 3 năm 2005). “Million Pound Notes: Keith Strachan”. The Stage. Bản gốc lưu trữ ngày 12 tháng 6 năm 2011. 
  66. ^ “Ah2 Music Marks 10th Anniversary”. TrailerMusicVibe. 21 tháng 8 năm 2014. 
  67. ^ “Season 23, Episode 8”. Live! with Regis and Kelly. 15 tháng 9 năm 2010. Syndicated. 
  68. ^ Nordyke, Kimberly (10 tháng 9 năm 2012). Anderson Live, Wendy Williams, Rachael Ray Among Syndicated Shows Getting Set Makeovers (Photos)”. The Hollywood Reporter. Truy cập ngày 12 tháng 9 năm 2012. 
  69. ^ a ă Commentary provided by Tarrant on the DVD Who Wants to Be a Millionaire?: Magic Moments and More.
  70. ^ “The BFI TV 100 at the BFI website”. British Film Institute. 
  71. ^ “Meredith Vieira biography”. www.hollywood.com. Bản gốc lưu trữ ngày 21 tháng 3 năm 2008. Truy cập ngày 11 tháng 3 năm 2010. 
  72. ^ “TV Guide Names the 50 Greatest Game Shows of All Time”. TV Guide. 27 January – 2 February 2001. 
  73. ^ Fretts, Bruce (17 tháng 6 năm 2013). “Eyes on the Prize”. TV Guide. tr. 14–15. 
  74. ^ The 50 Greatest Game Shows of All Time. 31 tháng 8 năm 2006. GSN. 
  75. ^ “Millionaire trio escape jail”. BBC News. 8 tháng 4 năm 2003. Truy cập ngày 6 tháng 9 năm 2014. 
  76. ^ Day, Julian (22 tháng 4 năm 2003). “The cough carries it off”. The Guardian. Guardian News and Media Limited. Truy cập ngày 6 tháng 9 năm 2014. 
  77. ^ “Who Wants to Be a Millionaire”. BoardGameGeek. Truy cập ngày 17 tháng 7 năm 2014. 
  78. ^ “Who Wants to Be a Millionaire? (2nd Edition)”. BoardGameGeek. Truy cập ngày 17 tháng 7 năm 2014. 
  79. ^ “Who Wants to Be a Millionaire? Hot Seat - Australia Board Game”. Millionaire Store. Truy cập ngày 17 tháng 9 năm 2014. 
  80. ^ “Chi Vuol Essere Milionario - Italy Board Game”. Millionaire Store. Truy cập ngày 17 tháng 9 năm 2014. 
  81. ^ “Qui Veut Gagner des Millions - France Board Game”. Millionaire Store. Truy cập ngày 17 tháng 9 năm 2014. 
  82. ^ http://www.hasbro.com/common/instruct/Who_Wants_to_be_a_Millionaire,_Tabletop.pdf Millionaire Tabletop instructions
  83. ^ “Who Wants to Be a Millionaire? DVD Game - UK”. Myreviewer.com. 
  84. ^ “Who Wants to Be a Millionaire: DVD Game”. BoardGameGeek. Truy cập ngày 17 tháng 7 năm 2014. 
  85. ^ “Millionaire: Quiz Book”. Barnes & Noble. Truy cập ngày 22 tháng 7 năm 2014. 
  86. ^ “Millionaire 2009 Desktop Calendar”. Desk Calendar Pad. Truy cập ngày 22 tháng 7 năm 2014. 
  87. ^ “Who Wants to Be a Millionaire? [1999]”. IGN. Truy cập ngày 19 tháng 7 năm 2014. 
  88. ^ “Who Wants to Be a Millionaire? Second Edition”. IGN. Truy cập ngày 19 tháng 7 năm 2014. 
  89. ^ “Who Wants to Be a Millionaire? 3rd Edition”. IGN. Truy cập ngày 19 tháng 7 năm 2014. 
  90. ^ “Who Wants to Be a Millionaire? Sports Edition”. IGN. Truy cập ngày 19 tháng 7 năm 2014. 
  91. ^ “Who Wants to Be a Millionaire? Kids Edition”. IGN. Truy cập ngày 19 tháng 7 năm 2014. 
  92. ^ “Ubisoft Releases Who Wants to Be a Millionaire Video Game for Wii and DS”. IGN. 6 tháng 10 năm 2010. Truy cập ngày 17 tháng 7 năm 2014. 
  93. ^ “Who Wants to Be a Millionaire? 2012 Edition”. GameFAQs. Truy cập ngày 17 tháng 7 năm 2014. 
  94. ^ Shaffer, Joshua C. (2010). Discovering the Magic Kingdom: An Unofficial Disneyland Vacation Guide. Author House. tr. 207. ISBN 9781452063133. 
  95. ^ Marx, Jennifer and Dave (29 tháng 12 năm 2006). “Who Wants to Be a Winner? Passport Tips for Who Wants to Be a Millionaire - Play It!. PassPorter.com. 

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]