Heinz Guderian

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Heinz Wilhelm Guderian (17 tháng 6 năm 1888 – 14 tháng 5 năm 1954) là một lý thuyết gia về quân sự và vị tướng nổi tiếng của Đức Quốc Xã trong Thế chiến thứ hai. Các lực lượng xe tăng Panzer của Đức được xây dựng và phát triển dựa theo tác phẩm nổi tiếng của ông mang tên Achtung! Panzer! (tiếng Đức). Ông là chỉ huy trưởng của Quân đoàn Panzer, Lực lượng Panzer, tướng thanh tra các lực lượng thiết giáp và chỉ huy trưởng của Bộ chỉ huy tối cao (tiếng Đức: Oberkommando der Heeres, OKH). Ông được thăng hàm Đại tướng vào tháng 6 năm 1940. Mặc dầu không bao giờ trở thành một vị Thống chế, Guderian được xem là một trong các vị tướng tài ba của Thế chiến thứ hai.

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Guderian sinh ra tại Tây Phổ, tại thị trấn Kulm, ngày nay là Chelmno, Ba Lan. Từ 1901 đến 1907, Guderian học tại nhiều trường quân sự khác nhau. Ông gia nhập vào quân đội năm 1907 với tư cách là Thiếu úy thiếu sinh quân của Tiểu đoàn Hannoversche Jäger số 10 do cha ông chỉ huy. Năm 1911, Guderian tham gia vào Tiểu đoàn Vô tuyến số 3 (tiếng Đức: Telegraphen-Battalion) thuộc Quân đoàn truyền tin và đến tháng 10-1943 ông cưới bà Margarete Goerne, bà đã hạ sinh cho ông hai người con trai.

Trong Thế chiến thứ nhất, ông là một sĩ quan truyền tin và sĩ quan tham mưu trong Bộ tổng tham mưu. Sau Thế chiến thứ nhất, Guderian ở lại trong lực lượng quân đội mới được tổ chức lại của Đức gồm 100.000 quân (Reichswehr) do những điều kiện của bản Hòa ước Versailles. Tại đây, ông đã có mối quan tâm đặc biệt đến chiến tranh bằng thiết giáp. Sử dụng nhuần nhuyễn tiếng Anhtiếng Pháp, ông bị ảnh hưởng bởi nhà học thuyết chiến tranh người Anh như J.F.C Fuller và, ở mức độ thấp hơn, B.H Linddell Hart, cũng như các tác phẩm cũng khá có tiếng của Charles de Gaulle. Các tác phẩm của họ được ông dịch sang tiếng Đức. Cuốn sách Achtung! Panzer!, được viết vào 1936-1937, là một cuốn sách giải thích những học thuyết của Guderian về vai trò của xe tăng và máy bay trong chiến tranh hiện đại. Lực lượng Panzer do ông tạo ra đã trở thành sức mạnh cốt lõi của quân đội Đức trong suốt Thế chiến thứ hai, và chiến đấu theo học thuyết chiến tranh chớp nhoáng (Blitzkrieg). Cho đến tận hôm nay, những đóng góp của ông về chiến thuật phối hợp các lực lượng vũ trang vẫn được giảng dạy trong các trường quân sự, từ West Point cho đến Sandhurst.

Giống như những quân nhân chuyên nghiệp người Đức khác, Guderian không thích các thành viên của Đảng Quốc Xã và nỗ lực chính trị hóa các lực lượng vũ trang. Ông tỏ ta thất vọng trước sắc lệnh cấm những người Do Thái gia nhập lực lượng vũ trang và bỏ những khoản trợ cấp cho những cựu binh người Do Thái của Đảng Quốc Xã. Ông đã có ý định từ bỏ nhiệm vụ như là một hành động thể hiện sự chống đối, nhưng ông đã được những người bạn trong quân đội khuyên can.

Trong Thế chiến thứ hai, đầu tiên, ông là chỉ huy trưởng của Quân đoàn số 19 trong hai cuộc xâm lược Ba LanPháp. Bản thân Guderian đã dẫn dắt một mũi tiến công băng qua rừng Ardennes, vượt qua sông Meuse và phá vỡ phòng tuyến của quân Pháp tại Sedan. Các nhóm xe tăng Panzer của Guderian thực hiện "cuộc chạy đua đến bờ biển" để bao vây lấy một lượng lớn quân Đồng Minh. Ông đã chỉ huy đội quân Panzer Guderian trong chiến dịch mang tên Barbarossa, cuộc xâm lược nước Nga Xô Viết của Đức, và đã nhận được huân chương Ritterkreuz có gắn Eichenlaub vào tháng 6 cùng năm xảy ra chiến dịch. Từ ngày 5 tháng 10 năm 1941, ông chỉ huy đội quân Panzer số 2. Trong suốt chiến dịch Barbarossa, ông dẫn đầu các lực lượng Panzer tiến nhanh về phía trước theo học thuyết chiến tranh chớp nhoáng và ông được binh lính của mình đặt cho biệt danh là "Schneller Heinz" (Heinz nhanh). Các lực lượng xung kích thiết giáp của ông đã chiếm được Smolensk trong một thời gian kỷ lục và đã sẵn sàng mở một đợt tấn công cuối cùng nhằm vào Moskva ngay khi ông được lệnh quay về phía Nam hướng tới Kiev. Ngày 25 tháng 12 năm 1941, do thực hiện một cuộc rút lui khi có lệnh của Adolf Hitler là phải giữ vững, Guderian đã bị cắt bớt quyền chỉ huy và được thuyên chuyển tới Bộ chỉ huy tối cao.

Sau thất bại của quân Đức tại Stalingrad, Guderian được gọi trở lại phục vụ vào ngày 1 tháng 3 năm 1943 và trở thành vị tướng thanh tra của các lực lượng thiết giáp. Ở vị trí này, ông chịu trách nhiệm việc huấn luyện, đào tạo và sử dụng của các lực lượng Panzer. Ngày 21 tháng 7 năm 1944, ông trở thành chỉ huy trưởng của Bộ chỉ huy tối cao. Hitler đã sa thải ông vào ngày 28 tháng 3 năm 1945 sau một cuộc tranh cãi trước thất bại của một cuộc phản công bất thành, chấm dứt một chuỗi dài những bất đồng giữa hai người.

Mặc dầu bị chính quyền Xô ViếtBa Lan chống đối, Guderian đã không phải chịu trách nhiệm về bất kỳ tội ác chiến tranh nào trong các phiên tòa tại Nürnberg, khi những hành động và cách xử sự của ông được xem là phù hợp với một người lính chuyên nghiệp. Ba Lan đã tranh cãi rằng trong trận chiến tại Wizna, Guderian đã đe dọa vị chỉ huy trưởng người Ba Lan là ông sẽ giết các tù binh chiến tranh nếu như ông này không hạ lệnh yêu cầu các lực lượng Ba Lan đầu hàng. Trái lại, những người thuộc phe phương tây lại cảm thấy rằng đó chỉ là những lời đe dọa và họ cho rằng đây chỉ là một sự tháu cáy vô hại. Sự thật là không có tù binh chiến tranh nào bị giết hại. Guderian cũng thừa nhận việc nước Đức đã chiếm giữ vùng đất Warthegau. Ông cũng đã nhận được, và ông đã chấp nhận, một số tiền từ Hitler, khi ông rút lui khỏi quân đội năm 1942.

Con trai của Gederian là Heinz Günther Guderian đã trở thành một vị tướng nổi tiếng của quân đội Đức sau chiến tranh (Bundeswehr) và lực lượng NATO.

Sách của Heinz Wilhelm Guderian[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]