Dương Quá

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Dương Quá
(楊過)
Nhân vật trong Thần điêu hiệp lữ
Sáng tạo bởi Kim Dung
Thông tin
Giới tính Nam
Ngày sinh 1224
Gia đình Dương Khang (cha)
Mục Niệm Từ (mẹ)
Âu Dương Phong (cha nuôi)
Chồng/vợ Tiểu Long Nữ
Con cái Cô gái áo vàng (hậu duệ)

Dương Quá (hay Dương Qua theo các bản dịch cũ) là nhân vật nam chính trong bộ tiểu thuyết Thần điêu hiệp lữ của nhà văn Kim Dung.

Truyện Kim Dung[sửa | sửa mã nguồn]

Dương Quá, là con trai duy nhất của Dương Khang (Hoàn Nhan Khang) và Mục Niệm Từ, dòng dõi Dương Tái Hưng thời Nam Tống. Tên của chàng là do Quách Tĩnh đặt, vì khi chàng ra đời thì Dương Khang đã chết, với mong muốn khi lớn lên chàng sẽ sửa lại các sai lầm của cha. Chàng được mô tả là người có chân mày tỏa ra khí khái bất phàm, cặp mắt sáng ngời, tính tình thì thông minh, cổ quái, có nhiều mưu mẹo. Chàng biết rất ít quá khứ của song thân nên từ nhỏ đã xem cha mình là một anh hùng. Chàng từ nhỏ mồ côi cha mẹ, lẻ loi hiu quạnh, sau được Quách Tĩnh tìm thấy, là đệ tử nhập thất của Toàn Chân giáo, nhưng vì bất mãn với sư phụ lòng dạ hẹp hòi là Triệu Chí Kính, lại chịu đủ giày vò hành hạ nên ăn nói vô phép rồi trốn khỏi Toàn Chân, lạc vào Cổ Mộ, gặp được Tiểu Long Nữ và bái nàng làm sư phụ (tuy vậy gọi là cô cô chứ không xưng sư đồ) đã học được rất nhiều võ công. Mối tình sư đồ giữa Dương Quá và Tiểu Long Nữ bắt đầu từ đây. Mối tình này chịu sự kỳ thị, chèn ép của giang hồ vì nó đi ngược lại đạo nghĩa sư đồ truyền thống, nhưng Dương Quá không những một mực mặc kệ mà còn ngày càng yêu Tiểu Long Nữ hơn và quyết lấy nàng làm vợ dù ai có nói gì chăng nữa.

Trong một lần gặp gỡ con gái đầu của Quách Tĩnh là Quách Phù, chàng đã bị cô chặt mất một cánh tay. Từ đó chàng ẩn thân trong hang động, cùng với Thần điêu (chim thần, một con chim to lớn có thể chở được người, chim này biết võ công và hiểu tính người) ngày đêm luyện tập võ nghệ. Sau đó, cùng với Thần điêu, chàng đã cứu giúp được nhiều người gặp nạn và được tôn làm Thần điêu đại hiệp.

Vì trúng độc nặng, biết không thể nào chữa khỏi và không muốn Dương Quá chết theo mình, Tiểu Long Nữ đã nhảy xuống đáy Tuyệt tình cốc và khắc lại chữ trên bia đá hẹn 16 năm sau gặp lại tại nơi này. Dương Quá suy sụp nhưng nhờ Hoàng Dung nhanh trí nói rằng Tiểu Long Nữ được Nam Hải Thần Y cứu giúp.

16 năm sau,Dương Quá trong một lần gặp gỡ Hoàng Dược Sư, Dương Quá biết là Hoàng Dung đã lừa dối mình chuyện của Tiểu Long Nữ, chàng tức giận và suy sụp vô cùng. Nhưng thật không ngờ, lời nói dối hôm đó của Hoàng Dung lại trở thành sự thật. Đúng ngày mà Hoàng Dung nói Tiểu Long Nữ sẽ trở về thì Dương Quá lại gặp Tiểu Long Nữ thật. Chàng vô cùng mừng rỡ. Hai người từ đó sống hạnh phúc bên nhau.

Về sau chàng lập được nhiều chiến công cho Đại Tống, cùng phu phụ Quách Tĩnh bảo vệ thành Tương Dương.

Trong cuộc Hoa Sơn luận kiếm lần thứ ba, với võ công trác tuyệt, Dương Quá được tôn là Tây Cuồng - một trong Thiên hạ ngũ tuyệt (danh xưng thay cho "võ lâm ngũ bá" trước đó).

Vì chàng đã tìm lại được Tiểu Long Nữ, Dương Quá quyết định cùng thê tử của mình bỏ đi ẩn dật và không ai biết họ đã đi đâu, sống như thế nào. Theo lời của cô gái áo vàng họ Dương (hậu duệ Dương Quá) ở cuối bộ Ỷ Thiên Đồ Long Ký thì có nhắc tới "Chung Nam sơn hậu, hoạt tử nhân mộ, Thần điêu hiệp lữ, tuyệt tích giang hồ". Rất có thể Dương Quá và Tiểu Long Nữ đã về Cổ Mộ, lánh ẩn giang hồ, sống cuộc sống tự tại.

Bản thân Dương Quá mang phong thái rất đặc biệt, dung mạo lại tuấn tú nên dễ dàng cuốn hút nhiều cô nương ngoài Tiểu Long Nữ:

1. Lục Vô Song: con gái độc nhất của Lục Lập Đỉnh, nhị đệ tử của Lý Mạc Sầu. Là thiên kim tiểu thư của Lục gia trang, một mỹ nữ áo trắng nhưng trong lòng chất chứa nhiều hận thù. Nàng có tình cảm với Dương Quá nhưng chỉ kết tình huynh muội và được chàng truyền thụ cho Ngọc Nữ Tâm Kinh.

2. Trình Anh: đệ tử của Đông Tà Hoàng Dược Sư, biểu tỉ của Lục Vô Song. Nàng có vẻ đẹp trong veo như ngọc bích, thanh trúc và cúc hoa (trong 4 loài hoa tượng trưng cho người quân tử).

3. Công Tôn Lục Ngạc: con gái của Tuyệt Tình cốc chủ Công Tôn ChỉCừu Thiên Xích. Vì cứu Dương Quá giải độc tình hoa, nàng không ngần ngại phản lại cha mình. Về sau nàng tự vẫn trước tấn bi kịch của gia đình.

4. Quách Phù: trưởng nữ của Quách Tĩnh, Hoàng Dung. Từ nhỏ cùng Dương Quá lớn lên ở Đảo Đào Hoa, đáng lý ra cũng là thanh mai trúc mã. Nhưng tính tình Quách Phù ngang ngược, vì yêu thành hận, trong lúc nóng giận đã chặt đứt cánh tay trái của Dương Quá.

5. Quách Tương: thứ nữ của Quách Tĩnh, Hoàng Dung. Cảm mến trước tấm lòng chung thủy và khí thế hùng dũng của Dương Quá nên nàng thầm yêu và khác với người chị của mình, cái yêu của nàng có phần đáng quý hơn, nàng biết Dương Quá yêu Tiểu Long Nữ sâu đậm, tuy buồn nhưng nàng không tranh giành mà chủ động rút lui và thật tâm chúc phúc cho chàng với Tiểu Long Nữ. Quách Tương cũng là người sáng lập ra phái Nga My sau này.

6. Hoàn Nhan Bình: sư muội Gia Luật Tề, vợ của Võ Tu Văn, có đôi mắt làm Dương Quá rất thích. Nàng cũng có ấn tượng tốt và mến phục chàng nhưng biết không thể thay thế vị trí của Tiểu Long Nữ trong lòng người tình nên không có lý do gì rời xa Tiểu Võ, dành cho hắn mọi tình cảm cao quý, chân thành. Nàng đã sát cánh bên hắn, vào sinh ra tử cùng người đã mang lại cho nàng cuộc đời mới.

Võ công[sửa | sửa mã nguồn]

Dương Quá là người học được rất nhiều loại võ công lợi hại:

  1. Ngọc Nữ Tâm Kinh: Do Tiểu Long Nữ dạy sau khi chàng rời bỏ Toàn Chân giáo và được thu nhận vào Phái Cổ Mộ.
  2. Toàn Chân kiếm pháp: Mặc dù Dương Quá không hề được dạy kiếm pháp của Toàn Chân giáo (do sư phụ Triệu Chí Kính là một kẻ lòng dạ hẹp hòi, không muốn dạy võ cho Dương Quá), nhưng để luyện Ngọc Nữ Tâm Kinh, trước hết phải học hết võ công của Toàn Chân giáo. Nguyên nhân là do tổ sư phái Cổ Mộ, bà Lâm Triều Anh, sáng tạo ra Ngọc Nữ Tâm Kinh để khắc chế võ công của phái Toàn Chân (được sáng lập bởi Vương Trùng Dương, người tình không bao giờ đến được với bà).
  3. Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm Pháp: Dương Quá tình cờ phát hiện ra bí mật này khi cùng Tiểu Long Nữ đánh nhau với đạo sĩ của Toàn Chân giáo. Lúc đối đầu, Ngọc Nữ Tâm Kinh sẽ khắc chế Toàn Chân kiếm pháp. Tuy nhiên, khi cùng nhau liên thủ, hai môn võ công này sẽ tạo nên Song Kiếm Hợp Bích với uy lực ghê gớm bội phần.
  4. Cáp mô công: Học từ nghĩa phụ Âu Dương Phong.
  5. Đả cẩu bổng pháp: Học từ Hồng Thất Công khi ông gặp Dương Quá trên đỉnh Hoa Sơn cùng với Âu Dương Phong.
  6. Đàn chỉ thần công: Do Đông Tà Hoàng Dược Sư chỉ dạy trong một lần tình cờ gặp gỡ.
  7. Ngọc tiêu kiếm pháp: Cũng học từ Hoàng Dược Sư.
  8. Ảm nhiên tiêu hồn chưởng: Môn võ công cực kỳ lợi hại do Dương Quá đã sáng tạo ra trong thời gian 16 năm chờ đợi Tiểu Long Nữ. Điểm yếu duy nhất của môn võ công này là chỉ phát huy tối đa sức mạnh khi người sử dụng đang ở trong tâm trạng u sầu cực độ, nếu đang hạnh phúc vui vẻ sẽ mất hiệu lực.
  9. Cửu âm chân kinh do Vương Trùng Dương khắc trên vách đá trong Cổ Mộ (không đầy đủ).
  10. Tam kiếm của Độc Cô Cầu Bại. Đỉnh cao của kiếm pháp là vô kiếm thắng hữu kiếm.

Ngoài ra, Dương Quá còn có cơ duyên xem được Ngũ độc kỳ thư của Lý Mạc Sầu sau khi Dương Quá được Trình Anh cứu thoát khỏi tay Kim Luân Pháp Vương và lúc này Dương Quá đang dưỡng thương và ở cùng Trình Anh, Lục Vô Song. Trong sách có chép nhiều phương thuốc khắc chế và trừ các loại độc, chế ra hơi độc, luyện thuốc chữa độc.

Sự thật lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Theo sử sách, Dương Quá (1236-1267), tên tự là Cải Chi, là một tướng lĩnh cấp thấp cuối đời Nam Tống. Dương Quá đam mê võ nghệ, rất giỏi thuật xạ tiễn (bắn tên), trong quân được xưng là "Phi tướng quân". Theo giai thoại, vào năm 1259, khi quân Mông Cổ bao vây Hợp Châu, Dương Quá dùng tên bắn chết đại hãn Mông Kha khiến quân Mông đại bại, được phong Tương Dương thành thủ bị sứ. Năm 1267, quân Mông Cổ lại bao vây Tương Phàn, Dương Quá quyết tử giữ thành và đã chết trong chiến trận.

Phim ảnh[sửa | sửa mã nguồn]

Các diễn viên từng thủ vai Dương Quá:La Lạc Lâm (1976), Lưu Đức Hoa (1983), Mạnh Phi (1984), Cổ Thiên Lạc (1995), Lý Minh Thuận (1998), Nhậm Hiền Tề (1998),Lý A Bằng(2001) Huỳnh Hiểu Minh (2006), Trần Hiểu (2014)

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]