Nhân vật trong Thần điêu hiệp lữ

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Thần điêu hiệp lữ là bộ tiểu thuyết nằm trong Xạ điêu tam bộ khúc của Kim Dung, phần tiếp theo của Anh hùng xạ điêu, trong truyện có nhiều nhân vật mang tiểu sử riêng.

Mục lục

Cái Bang[sửa | sửa mã nguồn]

Kiều Phong[sửa | sửa mã nguồn]

Bài chi tiết: Kiều Phong

Hồng Thất Công[sửa | sửa mã nguồn]

Bài chi tiết: Hồng Thất Công

Hoàng Dung[sửa | sửa mã nguồn]

Bài chi tiết: Hoàng Dung

Lỗ Hữu Cước[sửa | sửa mã nguồn]

Lỗ Hữu Cước trước là một vị trưởng lão trong Cái Bang, sau lên làm bang chủ kế nhiệm Hoàng Dung. Ông võ công không cao, nhưng có tinh thần yêu nước sâu đậm, được nhiều người kính mến. Về sau ông bị Hoắc Đô dùng mưu giết hại.

Gia Luật Tề[sửa | sửa mã nguồn]

Gia Luật Tề là người Liêu và là con rể của Quách Tĩnh. Sau khi Lỗ bang chủ của Cái bang bị ám hại, mọi người tổ chức thi đấu võ để chọn bang chủ mới và Gia Luật Tề đã trấn áp được quần hùng nên được bầu làm bang chủ.

Xét về võ công cũng như trí tuệ, Gia Luật Tề không quá xuất sắc. Trong tác phần Thần điêu hiệp lữ, Kim Dung không nói rõ khả năng lãnh đạo cũng như khả năng tiếp thu võ công (Giáng long thập bát chưởng và Đả cẩu bổng pháp) của nhân vật này thế nào.

Trưởng lão và bang chúng khác[sửa | sửa mã nguồn]

Cổ Mộ phái[sửa | sửa mã nguồn]

Bài chi tiết: Phái Cổ Mộ

Hồng Lăng Ba[sửa | sửa mã nguồn]

Hồng Lăng Ba là đệ tử của Lý Mạc Sầu, sư tỉ của Lục Vô Song. Không phải người xấu nhưng trung thành với sư phụ Lý Mạc Sầu vì ơn cứu mạng và dưỡng dục từ nhỏ. Sau chết tại tuyệt tình cốc do chính tay Lý Mạc Sầu sát hại.

Lâm Triều Anh[sửa | sửa mã nguồn]

Lâm Triều Anh (林朝英) là người sáng lập ra phái Cổ Mộ (古墓派). Bà là người yêu của Giáo chủ Toàn Chân Giáo Vương Trùng Dương. Vì không thể thành thân với người yêu, bà trở nên oán ghét đàn ông và lập ra môn phái Cổ Mộ ngay phía sau Chung Nam Sơn, bản địa của phái Toàn Chân[1]. Sau này, đồ tôn của bà là Tiểu Long Nữ thành hôn với phản đồ phái Toàn Chân là Dương Quá.

Bí kíp chân truyền của phái Cổ Mộ là Ngọc Nữ Tâm Kinh, ghi lại những võ công tâm đắc nhất của Lâm Triều Anh.

Là tri kỷ của Lâm Triều Anh, khi đoạt được Cửu Âm Chân Kinh sau chiến thắng tại Hoa Sơn Luận Kiếm lần thứ nhất, Trung Thần Thông Vương Trùng Dương đã khắc bộ kinh thư này trong một động đá ở phái Cổ Mộ (Lâm Triều Anh đã mất trước Hoa Sơn luận kiếm). Cho nên sau này, trong phái Cổ Mộ cũng tồn tại một bản Cửu Âm Chân Kinh ghi trên đá.

Đồ tôn của Lâm Triều Anh là Tiểu Long NữDương Quá đã phát huy được võ học của bà, luyện thành Ngọc Nữ Kiếm Pháp với tuyệt chiêu Song Kiếm Hợp Bích oai trấn giang hồ.

Lý Mạc Sầu[sửa | sửa mã nguồn]

Bài chi tiết: Lý Mạc Sầu

Lý Mạc Sầu (Li Mochou - 李莫愁, có bản dịch là Lý Mạc Thu), ngoại hiệu là Xích Luyện Tiên Tử và là đồ đệ của phái Cổ Mộ. Bà là người có võ công khá cao, diện mạo thuộc vào hàng mỹ nhân nhưng trong lòng lại chứa đựng đầy rẫy những căm hận về tình yêu, sinh ra tàn ác, giết hại rất nhiều người. Về sau Lý Mạc Sầu bị chết ở Tuyệt tình cốc sau khi tự vẫn nhảy vào biển lửa, vẫn với câu hát "Hỡi thế gian, tình là chi..." cho đến lúc chết. Nổi tiếng giang hồ với công phu: Ngũ Độc Thần Chưởng và Băng Phách Ngân Châm.

Tiểu Long Nữ[sửa | sửa mã nguồn]

Bài chi tiết: Tiểu Long Nữ

Dương gia[sửa | sửa mã nguồn]

Dương Khang[sửa | sửa mã nguồn]

Bài chi tiết: Dương Khang

Dương Quá[sửa | sửa mã nguồn]

Bài chi tiết: Dương Quá

Phò tá Mông Cổ[sửa | sửa mã nguồn]

Doãn Khắc Tây[sửa | sửa mã nguồn]

Đạt Nhĩ Ba[sửa | sửa mã nguồn]

Hoắc Đô[sửa | sửa mã nguồn]

Sinh trong khoảng năm 1224 tại Mông Cổ là 1 trong 2 đệ tử của Kim Luân, nhân vật có võ công khá lợi hại với chiếc quạt hay cầm trên tay

Kim Luân Pháp Vương[sửa | sửa mã nguồn]

Kim luân pháp vương (Jinlun Guoshi - 金輪國師) là nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết võ hiệp "Thần điêu hiệp lữ" của nhà văn Kim Dung. Trong truyện, Kim luân pháp vương là Đệ nhất quốc sư Mông Cổ, và là nhân vật phản diện trung tâm. Lần đầu tiên Kim luân pháp vương xuất hiện là tại Anh hùng đại yến. Tại đây lão cùng 2 đệ tử là Hoắc Đô và Đạt Nhĩ Ba tỉ thí võ công với các cao thủ võ lâm trung nguyên nhằm trở thành đệ nhất minh chủ võ lâm. Ý định này bị đổ vỡ do có Dương Quá phá đám và Tiểu Long Nữ ra mặt tỉ thí cùng Kim luân pháp vương. Lúc này võ công lão hay sử dụng là võ công sử dụng Ngũ luân, môn võ công rất lợi hại nhưng bị khắc chế bởi Song kiếm hợp bích của Dương Quá và Tiểu Long Nữ. Từ đó lão rất úy kị và căm ghét 2 người này.

Khi lão cùng bọn Tiêu Tương Tử, Doãn Khắc Tây, Mã Quang Tá tấn công vào cung Trùng Dương của Toàn Chân phái và đánh nhau với Tiểu Long Nữ, lão bị Dương Quá (lúc này đã cụt tay và luyện được võ công thượng thừa) dùng Huyền thiết kiếm chém xuống đầu khi đã bị thương, may nhờ đệ tử trung thành là Đạt Nhĩ Ba xả thân đỡ kiếm và cầu xin Dương Quá tha mạng (Đạt Nhĩ Ba tưởng nhầm Dương Quá là đại sư huynh đầu thai). Dương Quá mải lo cho Tiểu Long Nữ đang bị thương nên tha mạng cho 2 thầy trò lão, đuổi về Tây Tạng.

16 năm sau, Kim luân pháp vương trở lại Trung Nguyên. Lúc này lão đã luyện thành Long Tượng Bát Nhã Công, môn công phu bí truyền của phái Mật TôngTây Tạng nên quyết tìm Dương Quá và Tiểu Long Nữ để báo thù rửa hận. Lúc này lão gặp con gái thứ 2 của Quách TĩnhHoàng DungQuách Tương. Thấy Quách Tương thông minh lanh lợi, lão nảy sinh ý định nhận nàng làm đệ tử nhưng Quách Tương tìm mọi cách từ chối. Khi lão dẫn Quách Tương đến Tuyệt Tình Cốc tìm Dương Quá, lão bị 3 đại cao thủ võ lâm là Hoàng Dược Sư, Nhất Đăng Đại SưChu Bá Thông vây đánh và điểm huyệt lão. Lão lừa Quách Tương giải huyệt cho lão rồi bắt nàng làm con tin và đem trói trên đài cao trước thành Tương Dương nhằm uy hiếp Quách Tĩnh và Hoàng Dung. Cao thủ võ lâm trong thành xông ra tử chiến cùng quân Mông Cổ giúp Quách Tĩnh và Hoàng Dung cứu con gái. Đang giao chiến ác liệt thì Dương Quá và Tiểu Long Nữ xuất hiện. Dương Quá giao đấu cùng Kim luân pháp vương. Kim luân pháp vương chiếm thượng phong do Dương Quá vì vui mừng khi gặp lại Tiểu Long Nữ nên bộ chưởng pháp Ám Nhiên Tiêu Hồn Chưởng không dùng được nữa(bộ chưởng này chỉ khi lòng đầy buồn bã mới phát huy hết sức mạnh). Lúc sinh tử, Dương Quá đau buồn vì sắp phải xa lìa Tiểu Long Nữ nên xuất thần tung ra 1 tuyệt chiêu trong Ám Nhiên Tiêu Hồn Chưởng làm Kim luân pháp vương ngã xuống khỏi đài cao. Vừa ngã xuống lão đã bị Chu Bá Thông ôm chặt, đài cao đang cháy đổ ụp xuống người lão, lão chết cháy trong đống lửa nhưng trước lúc nhắm mắt đã được Quách Tương bái lão làm sư phụ.

Kim luân pháp vương chết mà chưa hoàn thành tâm nguyện là tìm truyền nhân cho bộ Long Tượng Bát Nhã Công.

Mã Quang Tổ[sửa | sửa mã nguồn]

Ni Ma Tinh[sửa | sửa mã nguồn]

Tiêu Tương Tử[sửa | sửa mã nguồn]

Quách gia[sửa | sửa mã nguồn]

Quách Tĩnh[sửa | sửa mã nguồn]

Bài chi tiết: Quách Tĩnh

Quách Phù[sửa | sửa mã nguồn]

Bài chi tiết: Quách Phù

Quách Tương[sửa | sửa mã nguồn]

Bài chi tiết: Quách Tương

Quách Tương (hay Quách Tường theo bản cũ), là con gái của Quách Tỉnh và Hoàng Dung, sau này là sư tổ phái Nga Mi

Quách Phá Lỗ[sửa | sửa mã nguồn]

Quách Phá Lỗ (郭破虜) là con trai út của cặp vợ chồng Quách Tĩnh, Hoàng Dung, là em song sinh với Quách Tương. Từ tính cách đến diện mạo Quách Phá Lỗ đều rất giống cha, mày rậm, mặt vuông, chậm chạp nhưng cẩn thận, chắc chắn. Cái tên Phá Lỗ là do Quách Tĩnh đặt cho chàng với ý nghĩa "tiêu diệt quân Mông Cổ".

Quách Phá Lỗ sinh ra trong lúc quân Mông Cổ tấn công thành Tương Dương nhưng không giống Quách Tương, cuộc đời chàng bình lặng, không có gì đặc biệt, rất ít xuất hiện trong truyện.

Khi thành Tương Dương thất thủ, Quách Phá Lỗ tự vẫn cùng cha mẹ. Theo truyền thuyết[cần dẫn nguồn], Quách Phá Lỗ là chủ sở hữu đầu tiên của Đồ Long đao.

Võ gia[sửa | sửa mã nguồn]

Võ Tam Thông[sửa | sửa mã nguồn]

Là đồ đệ của Nhất Đăng Đại Sư, sau có 2 con trai là Võ Đôn Nho và Võ Tu Văn (Đại Võ và Tiểu Võ), nửa cuộc đời của Võ Tam Thông điên loạn, tuy có vợ con nhưng luôn mang trong mình tình yêu với vợ của Lục Triển Nguyên mà ưu tư, sầu não. Sau này khi vợ chết dưới tay Lý Mạc Sầu, Võ Tam Thông chấn động, trở lại bình thường, tuy nhiên lại bị lừa đi tìm thuốc nên lạc mất 2 con. 6 năm sau, biết tin Tiểu Võ và Đại Võ đang được vợ chồng Quách đại hiệp nuôi dưỡng, Võ Tam Thông đã tới nhận mặt cha con, cùng với 2 con thề sẽ trả thù Lý Mạc Sầu, tan biến tình cảm dành cho Phù muội.

Võ Đôn Nho[sửa | sửa mã nguồn]

Còn gọi là Đại Võ, là con của Võ Tam Thông, sau khi chứng kiến cảnh mẹ bị sát hại bởi Lý Mạc Sầu, đã được Kha Trấn Ác cứu và đem về đảo Hoa Đào, sau đó được vợ chồng Quách Tĩnh và Hoàng Dung thu nhận về làm đệ tử cùng với Tiểu Võ và Dương Quá, 2 anh em luyện võ mang trong mình nỗi niềm báo thù cho mẹ.

Tuy được Bắc Hiệp Quách Tĩnh trực tiếp chỉ dạy võ công nhưng Đại Võ chỉ học được chút ít bản lĩnh của sư phụ, thân thủ chậm chạp yếu ớt.

Được miêu tả là bản lĩnh tầm thường, suy nghĩ ngắn, nhút nhát.

Võ Tu Văn[sửa | sửa mã nguồn]

Còn gọi là Tiểu Võ, là con của Võ Tam Thông, cũng được cứu bởi Kha Trấn Ác và được vợ chồng Quách Tĩnh - Hoàng Dung thu nhận làm đệ tử giống anh trai. Tuy sư phụ võ công cái thế nhưng Tiểu Võ yếu kém chỉ học được 1 phần võ công cũng như bản lĩnh của họ, 2 anh em Đại Võ và Tiểu Võ công phu ngang hàng, chỉ đứng hạng 5 hạng 6 trên giang hồ.

Khi trưởng thành 2 anh em gặp lại cha, tuy nhiên lúc này cùng mang trong mình tình yêu với Quách Phù (con gái Quách Tĩnh) nên không nghe lời cha mà trở nên mâu thuẫn, khi thành Tương Dương bị Mông Cổ tấn công, 2 anh em không cùng Quách Tĩnh trấn thành mà ra ngoài thành đánh nhau, ngay sau đó bị Lý Mạc Sầu hạ độc, đã được Dương Quá quên mình cứu sống, dẫn đến hiểu lầm của Cô Cô.

Tiểu Võ lanh lợi hơn anh trai nhưng bản lĩnh cũng chỉ vào loại tầm thường. Tìm được một tiểu cô nương xinh đẹp, khả ái bên cạnh Gia Luật Tề để yêu thương, nhung nhớ, sống một cuộc đời bình lặng, vui vẻ.

Gia Luật Yên[sửa | sửa mã nguồn]

Hoàn Nhan Bình[sửa | sửa mã nguồn]

Toàn Chân giáo[sửa | sửa mã nguồn]

Bài chi tiết: Toàn Chân giáo

Vương Trùng Dương[sửa | sửa mã nguồn]

Là sư tổ của phái Toàn Chân, thông thạo Cửu Âm Chân Kinh, bản lĩnh phi thường, là anh hùng đương đại, mang trong mình tình yêu với Lâm Triều Anh nhưng vì uẩn khúc mà không thể trùng phùng hạnh phúc.

Chu Bá Thông[sửa | sửa mã nguồn]

Sư đệ của Vương Trùng Dương, biệt danh Lão Ngoan Đồng, 1 trong 5 đại võ của thiên hạ, được gọi là Trung Nhân, tính tình hời hợt ham vui, tuy nhiên luôn coi trọng bằng hữu.

Bài chi tiết: Chu Bá Thông

Khửu Xư Cơ[sửa | sửa mã nguồn]

Giáo trưởng đời thứ 2 của phái Toàn Chân, là đại đồ đệ của sư tổ Vương Trùng Dương

Toàn Chân thất tử[sửa | sửa mã nguồn]

Bài chi tiết: Toàn Chân thất tử

Doãn Chí Bình[sửa | sửa mã nguồn]

Đệ tử chân truyền của Khưu Xử Cơ, sư đệ của Triệu Chí Kinh và là sư thúc dương quá . Từ nhỏ lớn lên ở Toàn Chân Giáo, được Khưu Xử Cơ vô cùng yêu quý, Doãn Chí Bình cũng là người có tư chất, nhưng quá tin người (nhất là sư huynh Triệu Chí Kính). Bị Triệu chí kính hãm hại. Gã vì yêu mà thành mê muội, bày mưu tính kế chán chê, đã tước đi trinh tiết của Tiểu Long Nữ hòng làm lung lạc ý chí của nàng, phá hoại tình yêu của nàng, sỉ nhục nàng và ép tình nàng một cách vô lý. Sau, gã vì quá hối hận và lo sợ đã chịu chết dưới lưỡi kiếm của nàng.

Triệu Chí Kính[sửa | sửa mã nguồn]

Là đệ tử của Khưu Xứ Cơ, sư huynh của Doãn Chí Bình và là sư phụ của Dương Quá. Là người lòng dạ hẹp hòi, tâm địa độc ác. Nhiều lần bày mưu ám toán Dương Quá nhưng thất bại. Cố ý hãm hại Doãn Chí Bình nhiều lần để tranh chức chưởng môn. Sau này cấu kết với quân giặc với mưu đồ lên chức chưởng môn Toàn Chân Giáo nhưng bị Chu Bá Thông phát hiện, phái đàn ong chích lão đến chết.

Tuyệt tình cốc[sửa | sửa mã nguồn]

Cừu Thiên Xích độc ác, đa đoan, kết cục bi thảm.[sửa | sửa mã nguồn]

Công Tôn Chỉ bề ngoài nho nhã, lịch sự nhưng nội tâm đáng sợ và hắc ám. Gã phản bội vợ, dan díu với nha hoàn rồi hạ sát cô ta. Yêu thích Long cô nương vì vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành, trầm ngư lạc nhạn đích mỹ mạo nên dụ dỗ nàng cưới hắn, ra sức gây khó dễ cho Dương Quá và giết chết con gái. Sau đó, gã bị chột mắt nhưng vẫn hiếu sắc tham dâm.[sửa | sửa mã nguồn]

Công Tôn Lục Ngạc[sửa | sửa mã nguồn]

Công Tôn Lục Ngạc là con gái của Công Tôn Chỉ và Cừu Thiên Xích. Tuy có cha mẹ là những người độc ác, thủ đoạn nhưng cô lại là người hiền lành. Cô đem lòng yêu Dương Quá và nhiều lần giúp đỡ anh. Cô chết dưới thanh đao của cha mình vì không muốn cha mình uy hiếp mẹ và mọi người.

Khác[sửa | sửa mã nguồn]

Âu Dương Phong[sửa | sửa mã nguồn]

Bài chi tiết: Âu Dương Phong

Cừu Thiên Nhận[sửa | sửa mã nguồn]

Bài chi tiết: Cừu Thiên Nhận

Đoàn Trí Hưng[sửa | sửa mã nguồn]

Bài chi tiết: Đoàn Trí Hưng

Độc Cô Cầu Bại[sửa | sửa mã nguồn]

Hà Nguyên Quân[sửa | sửa mã nguồn]

Ái nữ của Võ Tam Thông và Võ Tam Nương,Thê tử của Lục Triển Nguyên

Hoàng Dược Sư[sửa | sửa mã nguồn]

Bài chi tiết: Hoàng Dược Sư

Kha Trấn Ác[sửa | sửa mã nguồn]

Bài chi tiết: Giang Nam Thất Quái

Lục Triển Nguyên[sửa | sửa mã nguồn]

Lục Lập Đỉnh[sửa | sửa mã nguồn]

Lục Vô Song[sửa | sửa mã nguồn]

Đệ tử phái Cổ Mộ. Được trực tiếp Lý Mạc Sầu thu nhận đệ tử, có tình cảm với Dương Quá nhưng chỉ kết nghĩa huynh muội.

Trình Anh[sửa | sửa mã nguồn]

Biểu tỉ Lục Vô Song, cũng có tình cảm với Dương Quá. Đệ tử Hoàng Dược Sư

  1. ^ Thần điêu hiệp lữ, hồi 19: Trùng Dương di thiên, Cửu âm chân kinh