Tôn Bất Nhị

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Vương Trùng Dương và Toàn Chân thất tử, tranh vẽ trên tường am Trường Xuân tại Vũ Hán. Tôn Bất Nhị ngồi hàng trên, thứ ba từ phải sang

Tôn Bất Nhị (1119-1182), nguyên tên là Tôn Phú Xuân, người Ninh Hải, nay là Mưu Bình, Sơn Đông. Bà là nữ đệ tử duy nhất của Vương Trùng Dương, người sáng lập Toàn Chân giáo. Đạo hiệu là Thanh Tịnh tản nhân, vì thế người ta còn gọi là Tôn Tiên Cô. Cùng 6 vị sư huynh lập thành nhóm gọi là Toàn Chân thất tử. Là con gái của Tôn Trung Dực, bà lấy Mã Ngọc. Nguyên Thế Tổ Hốt Tất Liệt sau này phong bà là Thanh tĩnh uyên chân thuận đức chân nhân, đến thời Nguyên Vũ Tông phong thêm thành Thanh tịnh uyên trinh huyền hư thuận hóa nguyên quân. Bà là người sáng lập ra Thanh Tịnh phái.

Tiểu thuyết hóa[sửa | sửa mã nguồn]

Tôn Bất Nhị được Kim Dung đưa vào trong Xạ điêu anh hùng truyệnThần điêu đại hiệp của mình. Ngoại hiệu của bà là Thanh Tịnh tản nhân, nữ đạo sĩ duy nhất trong Toàn Chân thất tử.

Tôn Bất Nhị trong tiểu thuyết Võ lâm ngũ bá có tên là Tôn Phượng Cô, đầu lĩnh của bọn hải tặc Hắc Phượng bang. Bà cùng với nhị trại chủ Đàm Thiên Thoại (chính là Trường Chân tử Đàm Xứ Đoan sau này) chiếm giữ cửa biển, hoành hành ngang dọc mà quan binh không thể làm gì được.

Về sau được Vương Trùng Dương cảnh tỉnh, Tôn Phượng Cô đã giải tán thuộc hạ, bỏ nghề thảo khấu, bái Vương Trùng Dương làm sư phụ. Bà mặc áo đạo bào thêu hình một bộ xương người, do ý của Vương Trùng Dương dạy "đời người ngắn ngủi, trong chớp mắt là trôi qua, biến thành xương khô nên phải tu tập chân tính theo về đại đạo". [cần dẫn nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]