Mã Ngọc

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Vương Trùng Dương và Toàn Chân thất tử, tranh vẽ trên tường am Trường Xuân tại Vũ Hán. Hàng trên, từ trái sang phải là Vương Trùng Dương (người có vầng hào quang trên đầu), Khâu Xứ Cơ, Tôn Bất Nhị, Mã Ngọc (áo xanh sẫm) và Đàm Xứ Đoan. Hàng dưới từ trái sang phải là Hác Đại Thông, Vương Xứ Nhất, Lưu Xứ Huyền.

Mã Ngọc (tiếng Trung: 馬鈺, 1123-1183), tên thật là Tùng Nghĩa, tự Nghi Phủ, sau khi theo đạo đổi tên thành Ngọc và tự là Huyền Bảo, hiệu Đan Dương Tử. Ông là chưởng môn thứ hai của Toàn Chân giáo, sau Vương Trùng Dương. Ông có đạo hiệu là Đan Dương Tử, vì thế còn được gọi là Mã Đan Dương. Ông là người Ninh Hải, Sơn Đông; nay là Mưu Bình, tỉnh Sơn Đông. Năm 1167, khi Vương Trùng Dương tới huyện Ninh Hải truyền đạo, ông cùng vợ là Tôn Bất Nhị đã quy y. Ông cùng năm vị sư đệ và một vị sư muội (Tôn Bất Nhị) lập thành bảy đạo sĩ của Toàn Chân Thất Tử. Năm Chí Nguyên thứ 6 (1269), Nguyên Thế Tổ Hốt Tất Liệt truy tặng ông hiệu "Đan Dương bão nhất vô vi chân nhân"[cần dẫn nguồn]. Môn phái do ông sáng lập ra gọi là "Toàn Chân ngộ tiên phái". Các tác phẩm của ông còn lưu giữ được là Thần quang xánĐộng huyền kim ngọc tập gồm 10 quyển.

Tiểu thuyết hóa[sửa | sửa mã nguồn]

Mã Ngọc được Kim Dung hình tượng hóa trong các tiểu thuyết như Xạ điêu anh hùng truyện, Thần điêu hiệp lữ cũng như trong Võ Lâm Ngũ Bá, một tiểu thuyết dựa Kim Dung.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Trung Quốc Đạo giáo sử (中国道教史), Khanh Hi Thái (chủ biên), Nhà xuất bản Đông phương, 2008, ISBN 7506030128 và 9787506030120