Elizaveta của Nga

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Elizaveta Petrovna
Elizabeth of Russia by V.Eriksen.jpg
Nữ hoàng Nga
Tại vị 6 tháng 12, 17415 tháng 1, 1762 (20 năm, 30 ngày)
Đăng quang 6 tháng 3, 1742
Tiền nhiệm Ivan VI
Kế nhiệm Pyotr III
Thông tin chung
Phu quân Alexey Razumovsky
Tên đầy đủ Elizaveta Petrovna
Hoàng tộc Nhà Romanov
Thân phụ Peter I của Nga
Thân mẫu Catherine I của Nga
Sinh 29 tháng 12, 1709(1709-12-29)
Kolomenskoye
Mất 5 tháng 1, 1762 (52 tuổi)
An táng 3 tháng 2 năm 1762
Pháo đài Thánh Phêrô và Phaolô
Chữ ký của Elizaveta Petrovna
Nhà Romanov (đến Pyotr III) Romanov Flag.svg
Roman Yurevich Zakharin
Anastasia, vợ Ivan Hung Đế
Fyodor I (1584-1598)
Nikita Romanovich
Fyodor Nikitich (đại giáo chủ Philaret)
Mikhail I (1613-1645)
Aleksei I (1645-1676)
Aleksei Alekseevich
Sofia Alekseyevna
Phyodor III (1676-1682)
Ivan V (1682-1696)
Anna Ioannovna
Ekaterina Ioannovna
Anna Leopoldovna
Ivan VI (1740-1741)
Pyotr Đại Đế (1682-1725)
(vợ thứ 2 Ekaterina I) (1725-1727)
Aleksei Petrovich
Pyotr II (1727-1730)
Anna Petrovna (1730-1740)
Pyotr III (1762)
Elizaveta Petrovna (1741-1762)
Aleksandr Nikitich
Mikhail Nikitich
Ivan Nikitich
Nikita Ivanovich

Elizaveta Petrovna (tiếng Nga: Елизаве́та (Елисаве́т) Петро́вна; 29 tháng 12 [ 18 tháng 12] năm 1709 - 5 tháng 1 [ 25 tháng 12 năm 1761] năm 1762), cũng được gọi là Yelisavet hay Elizabeth, là Nữ hoàng nước Nga từ năm 1741 đến khi qua đời năm 1762, tổng cộng 20 năm. Dưới triều đại bà, Đế quốc Nga cuốn vào 2 cuộc chiến tranh quan trọng của Lịch sử Châu Âu thời cận đại; Chiến tranh Kế vị Áo và cuộc Chiến tranh Bảy năm. Khi bà băng hà, Đế quốc Nga có lãnh thổ rộng đến gần 4 tỷ mẫu Anh[cần dẫn nguồn] (tức hơn 16 triệu kilômét vuông).

Nữ hoàng Elizaveta Petrovna đã tiến hành cải cách, đưa tầng lớp quý tộc đóng vai trò chủ chốt trong chính quyền địa phương, nhưng rút ngắn thời gian làm quan của họ trong triều đình Nga hoàng. Bà khuyến khích nhà khoa học M. V. Lomonosov thiết lập Trường Đại học MoskvaI. I. Shuvalov sáng lập Viện Hàn lâm Mỹ thuật của Đế quốc Nga ở kinh đô Sankt-Peterburg. Bà cũng bỏ ra một khoản tiền hết sức to lớn và hạ lệnh cho kiến trúc sư bậc thầy của cung đình Nga là Bartolomeo Rastrelli xây dựng những công trình kiến trúc barốc nguy nga, chủ yếu là tại PeterhofHoàng Thôn (Tsarskoye Selo). Cung điện Mùa ĐôngĐại giáo đường Smolny chính là những di sản lớn nhất của Nữ hoàng tại Sankt-Peterburg.

Nhìn chung, Nữ hoàng Elizaveta là một trong những vị Hoàng đế điển hình của thể chế Nga hoàng và được nhân dân Nga mến mộ nhất, không cho người ngoại quốc làm quan trong triều, đối lập mạnh với chính quyền Vương quốc Phổ và không có một người nào bị hành quyết trong suốt thời gian trị vì của bà.[1]

Thân thế[sửa | sửa mã nguồn]

Tranh vẽ Elizaveta dựa vào hình tượng Venus, khoảng năm 1710.

Elizaveta sinh tại Kolomenskoye, gần Moskva, vào ngày 18 tháng 12 (theo lịch cũ). Bà là con gái của Peter Đại ĐếHoàng hậu Yekaterina, người về sau trở thành Nga hoàng sau khi Peter Đại Đế băng hà. Yekaterina từng là thị nữ trong dinh thự của Peter, và dù không có sách vở chính thức ghi lại, nhưng người đời nhận định Yekaterina và Peter đã lén tổ chức một cuộc hôn lễ tại nhà thờ lớn ở St. Petersburg. Thời gian được xác định vào khoảng 23 tháng 10 đến 1 tháng 12 trong năm 1707[2]. Về sau, Peter chính thức tổ chức hôn lễ long trọng với Yekaterina trong Thánh đường Thánh Isaac tại St. Petersburg vào ngày 9 tháng 12 năm 1712, và lúc này thì Elizaveta cùng chị gái là Anna Petrovna chính thức được công nhận là con hợp pháp.

Về việc này, về sau các đối thủ chính trị đã dùng để chất vấn tư cách kế vị ngai vàng Đế quốc Nga của Elizaveta về sau.

Một trong 2 người con duy nhất sống đến tuổi trưởng thành của Peter Đại Đế, Elizaveta cùng chị là Anna được ban danh hiệu Tsarevna vào ngày 6 tháng 3 năm 1711 và danh hiệu Tsesarevich vào ngày 23 tháng 12 năm 1721, với tư cách là người thừa kế ngai vàng Nga của Peter Đại Đế[3]. Trước đó, Peter Đại Đế có người con trai là Alexei Petrovich, con riêng của Peter với người vợ đầu là Eudoxia Lopukhina, sau đó đã được định làm Tsarevich. Tuy nhiên, Tsarevich qua đời vào năm 1718 nên vị trí chuyển về 2 chị em bà.

Khi còn là một đứa trẻ, Elizaveta rất được cha là Hoàng đế Peter yêu mến vì sự thông minh và rất giống ông. Bà được đánh giá là xinh đẹp và thông minh nhưng không nhận được một nền giáo dục có hệ thống tốt[4]. Thậm chí, tuy Peter yêu thích con gái, nhưng bản thân ông cũng chưa hề đặt nặng sự giáo dục cho bà. Khi đó, ông có một người con trai (Alexei Petrovich) và một cháu trai, nên không hề mảy may đến việc một ngày, con gái ông có thể trở thành Nga hoàng.

Việc giáo dục 2 người con gái được Hoàng hậu Yekaterina lo liệu, nhưng bản thân bà cũng là một người ít học. Elizaveta được một gia sư người Pháp dạy dỗ, và bà thông theo tiếng Ý, tiếng Đứctiếng Pháp[5]. Ngoài ra, bà rất thành thạo những môn thể thao tỉ như cưỡi ngựa và khiêu vũ. Khi trưởng thành, bà làm người ta kinh ngạc bởi vẻ đẹp xuất chúng của mình, và nhanh chóng trở thành một biểu tượng sắc đẹp của Đế quốc Nga[5].

Bảy năm chinh chiến[sửa | sửa mã nguồn]

Một sự kiện quan trọng cuối triều Elizaveta chính là cuộc chiến tranh Bảy năm. Chính phủ Nga hoàng xem Hiệp định Westminster (vào ngày 16 tháng 1 năm 1756, theo đó Đế quốc AnhVương quốc Phổ sẵn sàng cùng nhau bảo vệ đất Đức thoát khỏi bất cứ 1 tên ngoại bang xâm lược nào) đã hoàn toàn phá vỡ những thỏa thuận trước đó giữa Đế quốc Nga và Anh. Do đó, bà tham gia liên minh chống nước Phổ - Brandenburg, và bà cũng căm ghét vua nước này là Friedrich II Đại Đế.[6] Bà muốn đánh đổ Đế chế Phổ thành một tiểu quốc, để vua Friedrich II không gây mối đe dọa gì cho Đế quốc Nga. Với Hiệp định, liên minh giữa Nữ hoàng Nga, Nữ hoàng Áo và vua Pháp được thành lập để chống lại vua nước Phổ.

Nữ hoàng Elizaveta của Đế quốc Nga, tranh bởi Carle Vanloo.

Vào ngày 17 tháng 5 năm 1757, 85.000 quân tinh nhuệ Nga tiến đánh Königsberg.[7]. Vào ngày 30 tháng 8, Quân đội Nga của Nguyên soái Stepan Fedorovich Apraksin đánh tan tác một toán quân Phổ nhỏ trong trận Gross-Jägersdorf. Tuy nhiên, do hệ thống tiếp viện tồi tệ của Quân đội Nga[8], S. F. Apraksin rút lui và Nữ hoàng đã mang ông ra Tòa án Quân sự. Bà cũng cách chức Thủ tướng Nga Bestuzhev do ông ta toan tính lật đổ người thừa kế ngai vàng Nga - Đại Công tước Peter.[9][10] Vào năm 1758, Nữ hoàng Nga quyết định phát động một chiến dịch khác: Tướng William Fermor mang 90.000 quân đánh Phổ, nhưng bị vua Friedrich II Đại Đế đánh bại, phải rút về.[11]

Vào năm 1760, Quân đội Nga chỉ chiếm được kinh thành Berlin trong một thời gian ngắn.[12] Trong chiến dịch năm 1761, Quân đội nước Nga cũng chẳng gặt hái được thành công gì, gần giống chiến dịch năm 1760. Với thiên tài quân sự của mình, vua Friedrich II Đại Đế tiến hành phòng thủ (Quân đội Nga không đánh một trận lớn nào với ông vua này), và Quân đội Nga (dưới sự chỉ huy của Nguyên soái Pyotr Aleksandrovich Rumyantsev) chỉ chiếm được mỗi pháo đài Kolberg vào ngày Giáng sinh năm 1761. Tuy nhiên, vua Friedrich II đã lâm vào tình thế hết sức khó khăn. Vào ngày 6 tháng 1 năm 1762, ông ngự bút thư gửi Thủ tướng nước Phổ là Bá tước Karl-Wilhelm Finck von Finckenstein:

Nhưng, Nữ hoàng Elizaveta đã đẩy nước Nga đến kiệt quệ.[13] Ngay từ tháng 11 năm 1760, tình hình kinh tế Nga đã lâm vào nguy kịch, đến nỗi Thủ tướng Nga là Mikhail I. Vorontsov đã khuyên Nữ hoàng chấm dứt chiến tranh, vì nước Nga có lẽ không còn tiềm năng tham chiến nữa: triều đình Nga hoàng đã chi phí đến 40 triệu rúp.[14] Vào năm 1761, Quân đội Nga cũng thất bại trong việc chiếm đóng Stettin, trong khi đồng minh của họ là quân Thụy Điển cũng bị quân Phổ đánh bại.[15][16] Mãi đến một hôm, vào năm 1762, nhà vua nước Phổ gửi thư cho Vương công Ferdinand xứ Brunswick:

Và, tin vui đó chính là việc Nữ hoàng Elizaveta qua đời vào ngày 5 tháng 1 năm 1762 theo lịch Gregory, đưa nhà vua nước Phổ khỏi tình thế khó khăn (Phép lạ của Nhà Brandenburg).[12]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Russian Tsars by Boris Antonov, trang 105.
  2. ^ Elizabeth and Catherine by Robert Coughlan, p.46
  3. ^ Russian Tsars by Boris Antonov, p.104
  4. ^ Elizabeth and Catherine by Robert Coughlan, p.23
  5. ^ a ă Russian Tsars by Boris Antonov, p.104
  6. ^ Russian Tsars của Boris Antonov, trang 107.
  7. ^ The Evolution of Russia by Otto Hoetzsch
  8. ^ Stewart P. Oakley, War and peace in the Baltic, 1560-1790, trang 141
  9. ^ Simon Millar, Adam Hook, Zorndorf 1758: Frederick Faces Holy Mother Russia, trang 7
  10. ^ Simon Millar, Adam Hook, Zorndorf 1758: Frederick Faces Holy Mother Russia, trang 11
  11. ^ Thomas Willcocks, History of Russia, from the foundation of the empire, by Rurik, to the present time, trang 397
  12. ^ a ă The Evolution of Russia by Otto Hoetzsch, trang 93.
  13. ^ Michael T. Florinsky, Russia: a short history, trang 209
  14. ^ Herbert H. Kaplan, Russian overseas commerce with Great Britain during the reign of Catherine II, các trang 3-4.
  15. ^ Sir Richard Lodge, A History of Modern Europe from the Capture of Constantinople, 1453, to the Treaty of Berlin, 1878, trang 367
  16. ^ Henry Morse Stephens, Syllabus of a course of eighty-seven lectures on modern European history (1600-1890), trang 110

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Đọc thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]