Gái mát xa

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Khác với nhân viên hành nghề massage (mát-xa) thông thường, gái massage (gái mát-xa) là những phụ nữ làm nghề mại dâm (tức gái mại dâm), nghề massage chỉ là hình thức trá hình bên ngoài.

Trá hình[sửa | sửa mã nguồn]

Các gái massage hoạt động trong các cơ sở bán dâm dưới hình thức kinh doanh dịch vụ massage. Họ được chủ chứa (với chức danh "Người quản lý") cho học kỹ năng xoa bóp sơ sài và kỹ năng kích dục là chủ yếu, với điều kiện phải đồng ý học kích dục rồi mới được học đấm bóp. Họ được chủ quản lý mua qua lực lượng môi giới để làm phương tiện hoạt động. Họ còn được gọi là "kỹ thuật viên".

Phần lớn các cơ sở matxa có thể hợp thức hóa cho gái matxa nhằm qua mắt các cơ quan chức năng bằng cách lo giấy tờ tùy thân và chứng chỉ học nghề cho họ. Chỉ cần bỏ ra 1,5-2 triệu đồng là các cô gái đã có trong tay bộ hồ sơ đầy đủ để xin làm mát xa, từ chứng chỉ nghề tới sổ khám sức khỏe với đầy đủ các xét nghiệm máu, HIV và tình trạng sức khỏe bình thường, dù thực ra họ chẳng hề qua khóa đào tạo hay kiểm tra sức khỏe nào cả.[1]

Vì nhân viên làm massage có động tác kích dục khiến khách bị kích thích tiến tới quan hệ tình dục nên chữ "mát xa" hay được xã hội gọi chệch sang là "mát gần", với gần là gần gũi, "mát" vốn là từ "tươi mát" mang nghĩa là tình dục.[2]

Tại các cơ sở massage, một số ông chủ sẵn sàng chi tiền cho lực lượng “trai đẹp” chỉ có nhiệm vụ đi săn gái massage của cơ sở khác. Họ đóng vai đóng vai là khách sang trọng rồi vào các cơ sở massage yêu cầu một cô gái xinh đẹp, nổi tiếng nhất tại đây phục vụ. Khi tiếp xúc cố gái đó, "trai đẹp" sẽ mời cô về cơ sở của mình với nhiều lời hứa hẹn hấp dẫn. Cơ sở massage muốn lấy nhân viên của nơi khác phải lớn và có tiếng thì các gái massage mới chịu bỏ chỗ cũ theo về làm.[3]

Quan hệ với chủ[sửa | sửa mã nguồn]

Các gái massage bị chủ quản lý khá chặt. Ngoài việc lao động kiếm tiền cho chủ, họ bị chủ làm tiền dưới nhiều hình thức khác. Do bị nhốt trong nhà rất ít khi được ra ngoài, khi có nhu cầu mua đồ ăn, đồ dùng hàng ngày họ cũng phải nhờ qua người nhà của chủ và bị mất thêm phí "mua hộ" với giá rất cao. Khi có khách, họ phải nộp lại một khoản tiền nhất định, nên dù là khách tới xoa bóp bằng phiếu tặng dịch vụ (khách không phải trả tiền) thì các gái massage vẫn phải đưa lại một khoản cố định đó cho chủ.[4]

Để có những mối khách hời, các gái massage cũng phải đút lót cho chủ quản lý thì mới được dắt mối và gọi đến khi có khách sang (và được tiền "bo" cao), nếu không thì không thể có những đám khách "sộp".[5]

Những mánh câu khách[sửa | sửa mã nguồn]

Các gái massage được huấn luyện kĩ thuật tình dục thành thạo trước khi học kĩ thuật xoa bóp. Khi có khách, họ vẫn hành nghề xoa bóp bình thường. Khi khách gợi ý, hoặc do chính họ gợi ý, thì sẽ tiến hành kích dục hoặc quan hệ tình dục, còn gọi là bán dâm.

Để có ngoại hình đẹp, các gái massage được đưa đi làm thẩm mĩ viện như nâng ngực, nối tóc, tắm trắng, dùng kem lột da cho da trắng trẻo. Cách làm trắng hiệu quả nhất, rẻ nhất mà các cô gái làm matxa hay dùng là sử dụng kem trộn. Nhiều loại kem lột da rẻ tiền, tất cả trộn đều lại với nhau rồi chứa trong một hũ lớn để dành bôi dần. Sau khi bôi kem khoảng ba tối, da sẽ bắt đầu bóc và lột từng lớp một, sủi vảy lên, dùng tay xoa nhẹ lớp vảy khô đó đi. Sau một tuần xức kem sẽ thấy hiệu quả liền, lớp da non sẽ trắng sáng hơn.[3] Nhưng về lâu dài, những biện pháp thẩm mỹ rẻ tiền này sẽ để lại di chứng lâu dài không thể lường trước được.

Trong lúc các cô gái hành nghề, chủ quản lý thường có phương pháp báo động riêng khi có khách thêm khách mới hoặc có lực lượng công an tới kiểm tra. Khi có khách mới đợi ở ngoài, chủ quản lý có thể đánh ngón tay, các gái massage sẽ cố hoàn tất sớm việc đang làm để chuyển sang ca mới. Khi có công an kiểm tra, chủ sẽ bật ngọn đèn báo hiệu không dùng tiếng gọi gây ồn, còn các gái massage đang đi trên lưng hay ngồi trên người khách thì phải chuyển xuống làm matxa tay chân nếu không sẽ bị phạt.[5]

Những rủi ro phải đối mặt[sửa | sửa mã nguồn]

Tất cả gái matxa đều thừa nhận: càng dính vào họ càng không thể nào dứt ra. Bước chân vào cơ sở matxa, họ chỉ tính đến chuyện kiếm tiền, làm đẹp, trả nợ, "chịu nhục tí nhưng có nhiều tiền" mà không tính tới ngày về. Vì mức thu nhập khá hấp dẫn (có thể tới 30 triệu đồng/tháng) nên nhiều gái quê đua nhau lên thành phố làm matxa kiếm tiền.

Con đường đưa một cô gái quê lên thành phố làm matxa có thể rất gần, nhưng con đường đưa họ rời khỏi đó có khi rất xa. Sống trong một môi trường cá biệt, đầy rẫy những sự cám dỗ, dùng thân xác và danh dự để đổi lấy đồng tiền nên họ rất dễ sống buông thả, dễ trượt chân và dấn sâu vào vũng lầy của xã hội. Bên cạnh đó, do tuổi trẻ bồng bột, hiếu thắng, muốn thể hiện mình nên họ hay học đòi những thứ "cao sang" như cách ăn nói, cách tiêu xài... biến họ thành những cô gái nghênh ngang, xấc xược và có phần hỗn láo. Họ rất rành về những vũ trường, những quán karaoke mở thâu đêm ở địa bàn, buồn buồn lại kéo nhau đến đó xả hơi.[6]

Có cô cho biết: “Mọi người cứ nói làm nghề này kiếm được nhiều tiền, nhưng tiền kiếm dễ thì đi cũng dễ, đủ các khoản phải trừ, rồi mua sắm son phấn, tu sửa sắc đẹp nữa. Rốt cục chẳng còn lại bao nhiêu”. Nhiều cô cặp bồ với những tay ăn chơi có tiếng, những tên giang hồ có số má, rồi thành mục tiêu để những thành phần Sở Khanh trong xã hội tiếp cận, lợi dụng rồi lừa đảo hết tiền của. Nhiều cô thì dính vào ma túy, nghiện ngập, cờ bạc hoặc nhiễm bệnh hoa liễu. Cái vòng luẩn quẩn của những “đồng tiền ma quỷ” đến nhanh mà đi cũng nhanh khiến họ mãi không thể dứt ra khỏi vũng bùn được.[4]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]