Nhà thổ

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Nhà thổ, vẽ bởi Joachim Beuckelaer năm 1562

Nhà thổ là những địa điểm kinh doanh nơi diễn ra các hoạt động tình dục giữa khách làng chơi và gái mại dâm[1]. Nhà thổ còn có nhiều cách gọi khác như nhà chứa, lầu xanh, thanh lâu, động mại dâm, kỹ viện. Ở những nơi mà hoạt động mại dâm là bất hợp pháp, nhà thổ thường núp dưới vỏ bọc là các hiệu tẩm quất, quán bar, câu lạc bộ múa thoát y,...

Luật pháp quy định về hoạt động của nhà thổ tại các quốc gia cũng như trong một quốc gia là rất khác nhau, thậm chí có thể thay đổi theo từng thời kỳ. Ở một số nơi nhà thổ là hợp pháp và phổ biến, trong khi ở nơi khác nó là bất hợp pháp. Ngay tại các nước cho phép hoạt động mại dâm, nhà thổ vẫn nằm ngoài hệ thống chính thức chấp nhận.

Hợp pháp[sửa | sửa mã nguồn]

Mại dâm và hoạt động của nhà thổ là bất hợp pháp tại nhiều quốc gia, mặc dù vậy vẫn có thể có những nhà thổ nổi tiếng được làm ngơ. Ở Hoa Kỳ, hoạt động mại dâm bị cấm, ngoại trừ tiểu bang Nevada. Ở nhiều quốc gia, nhà thổ bị coi là trái pháp luật nhưng luật pháp lại cố tình bỏ qua nó. Tại các quốc gia này, nhà thổ có thể được dung túng bởi các nhà chức trách. Tình trạng này diễn ra tại nhiều nơi trên thế giới nhưng khu vực thường xuyên có những chính sách kiểu như thế này là châu Á, ví dụ nổi bật là Thái Lan. Các nhà thổ thường hoạt động trá hình dưới các hình thức kinh doanh hợp pháp, chẳng hạn như phòng tắm hơi, spa hay quán massage.

Tại Đông Á[sửa | sửa mã nguồn]

Lầu xanh (thanh lâu), kỹ viện từng hoạt động chính thức ở Trung Quốc để phục vụ cho mại dâmgiải trí kể từ thời phong kiến cổ đại. Nhiều giai đoạn trong lịch sử Trung Quốc thời kỳ cổ đại và đế quốc, kỹ viện do các thương gia giàu có sở hữu, tiêu biểu là hình tượng các "tú bà" và họ hoạt động kinh doanh ở các vùng thành thị như là Kinh thành. Những kỹ nữ ăn vận đẹp đẽ và chuẩn bị tới phục vụ ở những bàn thích hợp và thực hiện nghi lễ uống rượu. Một kỹ nữ Trung Hoa có thể có năng khiếu nghệ thuật và có các kỹ năng múa, hát, chơi nhạc cụ cũng như đối đáp, ứng khẩu bằng thơ. Mại dâm không bị cấm đoán ở Trung Quốc thời cổ trung đại (mặc dù các kỹ nữ không được coi là thích hợp để kết hôn với đàn ông ở tầng lớp cao quý trong xã hội) và thay vào đó, các kỹ nữ làm chủ những kỹ viện trên phố sẽ được quần chúng đặt ở cùng địa vị với những nữ nghệ nhân, được coi là con người, được người đời nhìn nhận là thanh lịch, nhã nhặn mặc dù bị làm cho hư hỏng, nhơ bẩn, suy đồi, và hầu hết những kỹ nữ tiêu biểu đều dùng những cách tương tự để tiếp đãi, làm vui lòng những người thuộc giới quý tộc.[2] Cả phụ nữ lẫn nam giới trẻ đều hành nghề mại dâm ở trong những môi trường kỹ viện đầy rẫy sự phức tạp này, mặc dù các ghi chép lịch sử và các tác phẩm văn học đa phần đều lãng mạn hóa dòng chảy tự do, đặc tính nghệ thuật về các kỹ nữ.

Việc hành nghề dẫn dắt các kỹ nữ trong những kỹ viện đầy rẫy sự phức tạp này còn truyền bá đến những vùng xung quanh chịu ảnh hưởng của văn hóa chữ Hán, điển hình là tại Nhật Bản từ sau thế kỷ 6, nơi mà các kỹ nữ tiến triển thành những nghề giải trí như OiranGeisha. Ngoài ra, các geisha Nhật Bản còn nhấn mạnh vào cách hầu bàn tốt, các kỹ năng nghệ thuật, phong cách nhã nhặn và các kỹ xảo trò chuyện tinh vi, khôn khéo, tài tình. Nghề này còn lan truyền đến bán đảo Triều TiênViệt Nam, nơi mà các kỹ nữ tiến hóa thành những kisaeng, hoa nương.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ [1] Definitions of brothel on the Web
  2. ^ “The 8 Famous Prostitutes in Chinese History”. 14 tháng 4 năm 2013. Truy cập ngày 29 tháng 9 năm 2016.  Kiểm tra giá trị ngày tháng trong: |accessdate= (trợ giúp)

Đọc thêm[sửa | sửa mã nguồn]

  • Burford, E. J. The Bishop's Brothels. London: Robert Hale, 1993. ISBN 978-0-7090-5113-8.
  • Ka-tzetnik 135633 (Karol Cetinsky). House of Dolls. Moshe M. Kohn (trans.). New York: Simon and Schuster, 1955. A novel about the Holocaust, including a description of a brothel staffed by concentration camp inmates.

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]