Haus am Horn

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Haus am Horn
Haus am Horn 04.JPG
Haus am Horn, Weimar
Haus am Horn trên bản đồ Đức
Haus am Horn
Vị trí tại Đức
Thông tin chung
DạngChỗ ở một căn hộ
Phong cáchPhong cách Quốc tế
Quốc giaĐức
Địa chỉ61 am Horn
Tọa độ50°58′26″B 11°20′22″Đ / 50,97389°B 11,33944°Đ / 50.97389; 11.33944
Chủ sở hữuKlassik Stiftung Weimar
Mở cửa1923
Trùng tu1971-73, 1998-99, 2018-19
Thiết kế
Kiến trúc sưGeorg Muche, Adolf Meyer
LoạiVăn hóa
Tiêu chuẩnii, iv, vi
Đề cử1996 (kỳ họp 20), sửa đổi 2017
Số tham khảo729bis-003
Quốc gia Đức
VùngChâu Âu

Haus am Horn là một nhà ở gia đình được thiết kế bởi Georg Muche tại Weimar, Đức. Nó được xây dựng cho triển lãm công trình Bauhaus kéo dài từ tháng 7 đến tháng 9 năm 1923. Đây là tòa nhà đầu tiên dựa trên các nguyên tắc thiết kế Bauhaus, đã cách mạng hóa tư duy và thực hành kiến ​​trúc, thẩm mỹ của thế kỷ 20.[1] Để phù hợp với triết lý giảng dạy Bauhaus thông qua kinh nghiệm thực tế và làm việc với ngành công nghiệp, một số sinh viên đã tham gia vào dự án xây dựng.[2]

Năm 1996, tòa nhà được UNESCO công nhận là Di sản thế giới như là một phần của cái tên như hiện tại "Bauhaus và các địa điểm của nó ở Weimar, Dessau và Bernau".[1]

Mô tả[sửa | sửa mã nguồn]

Nó là một thiết kế hình khối đơn giản với mái bằng, sử dụng thép và bê tông trong xây dựng của nó.Tiết kiệm năng lượng được cân nhắc vì tình trạng thiếu hụt nhiên liệu trong Chiến tranh thế giới lần thứ nhất vẫn còn là một điều mới mẻ trong tâm trí mọi người. Cốt lõi của căn nhà chính là dãy cửa sổ nốc vòm, có các phòng khác xung quanh nó. Chỉ có hốc tường làm việc ở phòng khách là có bức tường hướng thẳng ra bên ngoài. Tầng hầm là nơi có các tiện ích như giặt quần áo và phơi đồ. Các bức tường có ba lớp: một bức tường bê tông bên ngoài; lớp cách nhiệt làm bằng vật liệu dựa trên than bùn được gọi là 'Torfoleum'; và lớp lót tường bên trong. Các cửa sổ lớn hơn ở phía nam và phía tây trong khi mặt phía bắc hầu như không có cửa sổ.[3][4]

Ngôi nhà có bốn phòng ngủ, được mô tả là các phòng dành cho quý bà, quý ông, trẻ em và phòng dành cho khách. Nó cũng có nhà bếp, tủ đựng thức ăn, phòng ăn riêng biệt, phòng khách với không gian làm việc, nhà vệ sinh và phòng tắm riêng biệt. Nó có hệ thống sưởi bằng than ở trung tâm và lò xử lý phế thải chạy bằng khí đốt trong phòng tắm, cùng một bếp ga. Các đường ống sưởi và thông gió được lắp ở các góc của phòng khách.[5]

Ngôi nhà được xây dựng cách xa khuôn viên chính của Bauhaus tại 61 am Horn, một con phố gồm những biệt thự của giới thượng lưu mang kiến trúc lịch sử Đức Gründerzeit thế kỷ 19. Khu đất trước đây được sử dụng làm vườn rau để cung cấp trái cây và rau cho căng-tin Bauhaus. Tất cả đồ nội thất và trang thiết bị phụ đều được làm trong các xưởng Bauhaus. László Moholy-Nagy đã thiết kế đèn được sản xuất tại xưởng kim khí Bauhaus. Marcel Breuer lúc đó vẫn đang là sinh viên đã thiết kế đồ nội thất, bao gồm cả tủ âm tường. Alma Siedhoff-Buscher thiết kế đồ nội thất và đồ chơi cho phòng trẻ em.[6] Nhà bếp được thiết kế bởi Benita Koch-Otte và được xây dựng bởi Erich Brendel (1898-1987). Đó là nguồn cảm hứng cho Nhà bếp Frankfurt được thiết kế bởi Margarete Schütte-Lihotzky vào năm 1926. Theodor Bogler thiết kế đồ gốm phòng bếp được dán nhãn để cho biết công dụng của mỗi đồ vật.[7] Koch-Otte cũng thiết kế và dệt thảm cho phòng trẻ em.[8] Alfred ArndtJosef Maltan (1902-1975) đã lập kế hoạch phối màu nội thất một cách bí mật, được tái khám phá trong quá trình trùng tu được thực hiện vào năm 1998-99. Họ sử dụng màu xanh lá-vàng cho phòng khách và màu sáng cho các phòng ở phía ít sử dụng của ngôi nhà.

Kể từ tháng 8 năm 2017, tòa nhà đã thuộc sở hữu của Tổ chức Weimar cổ điển (Klassik Stiftung Weimar).[9] Để chuẩn bị cho lễ kỷ niệm 100 năm Bauhaus năm 2019, ngôi nhà đã được đóng cửa để đại trùng tu vào năm 2018-19 với chi phí 838.000 Euro. Nó mở cửa trở lại vào ngày 18 tháng 5 năm 2019, kỷ niệm 136 năm ngày sinh của Walter Gropius.

Đón nhận[sửa | sửa mã nguồn]

Đã có rất nhiều người quan tâm đến ngôi nhà trong suốt cuộc triển lãm và rất nhiều người đã đến thăm nó. Cư dân địa phương đã đặt cho nó biệt danh là "die Kaffeemühle" (máy xay cà phê) vì hình dạng vuông vắn và mái che giống như một chiếc máy xay cà phê điển hình đầu thế kỷ 20. Giới truyền thông dao động giữa một bên là sự ngưỡng mộ đồng tình và chủ yếu hơn là không chấp nhận công khai.[10]

Mặc dù có nhiều ý kiến ​​trái chiều về ngôi nhà nhưng mặt hàng được ưa chuộng nhất vẫn là đồ chơi và tủ đồ chơi đa năng trong phòng trẻ em do Siedhoff-Buscher thiết kế. Điều này khiến hiệu trưởng Bauhaus Walter Gropius không hài lòng, vì ông cho rằng ngôi trường nổi tiếng chỉ vì thiết kế các sản phẩm cho trẻ em sẽ làm giảm danh tiếng.[11]

Tuy vậy, kiến trúc sư Ludwig Mies van der RoheLe Corbusier bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với thiết kế, trong khi những người theo chủ nghĩa truyền thống như Paul Schultze-Naumburg lại chỉ trích.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Đọc thêm[sửa | sửa mã nguồn]

  • Markgraf, Monika (ed.) (2017) Bauhaus World Heritage Site, pp. 50–63 (English edition). Leipzig: Spector Books ISBN 978-3-9590-5154-5
  • Kern, Ingolf, et al. (2017) Bauhaus Travel Book: Weimar Dessau Berlin. Munich: Prestel ISBN 978-3791-38253-1
  • Blümm, Anke; Ullrich, Martina (eds) (2019) Haus am Horn (English edition). Munich: Hirmer Verlag / Klassik Stiftung Weimar ISBN 978-3-7774-3276-2

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a b “Bauhaus and its Sites in Weimar, Dessau and Bernau”. UNESCO. Truy cập ngày 25 tháng 11 năm 2018.
  2. ^ Snider, C., Bauhaus: Philosophy Lưu trữ 2016-10-06 tại Wayback Machine. Retrieved 21 October 2016
  3. ^ Finsterbusch, Stephan (12 tháng 8 năm 2016). “Bauhaus Nr. 1”. Frankfurter Allgemeine Sonntagszeitung (bằng tiếng Đức). Drinnen & Draussen. Truy cập ngày 16 tháng 8 năm 2016.
  4. ^ Raizman, David (2003). History of Modern Design: Graphics and Products Since the Industrial Revolution. Laurence King Publishing. tr. 185. ISBN 978-1-85669-348-6. Truy cập ngày 23 tháng 2 năm 2011.
  5. ^ Markgraf, Monika (ed.) (2018) Bauhaus World Heritage Site (English edition). Leipzig: Spector Books
  6. ^ Bauhaus100. Alma Siedhoff-Buscher Lưu trữ 2020-05-03 tại Wayback Machine. Retrieved 24 November 2018
  7. ^ Bauhaus100. Kitchen Set for the 'Haus Am Horn' (5 pieces) Lưu trữ 2018-11-24 tại Wayback Machine. Retrieved 24 November 2018
  8. ^ Blümm, Anke; Ullrich, Martina (eds) (2019) Haus am Horn (English edition). Munich: Hirmer Verlag / Klassik Stiftung Weimar
  9. ^ Bauhaus University Weimar. Freundekskreis. Haus am Horn. Retrieved 25 November 2018
  10. ^ Knorr, Susan; Kern, Ingolf; Welzbacher, Christian (2012) Bauhaus Reisebuch, Bonn: Dumont
  11. ^ Radelhof, Susanne (writer, director) (2019) Bauhausfrauen. Reportage & Dokumentation.Produced by Koberstein Film for MDR. YouTube (29:30 min). Retrieved 10 May 2019

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]