Nhiễm trùng

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Bệnh truyền nhiễm
Malaria.jpg
Một sai màu hiển vi điện tử cho thấy một thoi trùng bệnh sốt rét di cư ở biểu mô giữa ruột non.
Phân loại và các tư liệu bên ngoài
ICD-10 A00-B99
ICD-9 001-139
DiseasesDB 28832
MeSH D003141
Ngành Bệnh truyền nhiễm
Nhiễm trùng
Gamma phage.png
Một Phage qua kính hiển vi điện tử. Bacteriophage là Virus chuyên lây nhiễm các vi khuẩn. Giữa thế kỷ XIX, Louis Pasteur đề nghị lý thuyết về mầm bệnh, trong đó ông giải thích rằng tất cả các bệnh gây ra và tuyên truyền cho một số «tipo de vida diminuta» mà nó được nhân lên trong cơ thể bị bệnh, thông qua đó làm người bị ốm.[1] Pasteur, tuy nhiên, ông đã làm việc với bệnh dại, và thấy rằng mặc dù bệnh này lây truyền và nó được hợp đồng với các vết cắn của một động vật điên, không nhìn thấy các mầm này bất cứ nơi nào khác. Pasteur đã kết luận rằng các mầm tự nó đã có, nhưng nó là quá nhỏ để có thể quan sát.[2]
Phân loại và các tư liệu bên ngoài

Nhiễm trùng (infection ) là sự xâm nhập của mầm bệnh vào cơ thể và phản ứng của cơ thể đối với thương tổn do mầm bệnh gây nên [3]. Quá trình nhiễm trùng là quá trình vi sinh vật gây bệnh xâm nhập và nhân lên trong (hoặc trên) cơ thể vật chủ hay cơ thể cảm nhiễm, hoặc qua hàng rào da, niêm mạc, xâm nhập và nhân lên ở mô tế bào cơ thể, hay xâm nhập vào tế bào hoặc mô cơ thể và lan tràn trong cơ thể.[4]. Nhiễm trùng có thể xảy ở bất cứ bộ phận nào của cơ thể, có khi cả toàn thân.

Nhiễm trùng gây ra bởi các tác nhân truyền nhiễm bao gồm virus, vi khuẩn, ký sinh trùng, động vật chân đốt như bọ ve, bọ chétchấy rận, nấm như nấm ngoài da, và các loại giun sán như giun móc, giun đũa, sán lá dây...

Cơ thể chống lại nhiễm trùng bằng hệ miễn dịch. Hay các đáp ứng miễn dịch bẩm sinh, biểu hiện qua phản ứng viêm.

Thuốc dùng để điều trị nhiễm trùng bao gồm thuốc kháng sinh, thuốc kháng virus, kháng nấm, kháng động vật nguyên sinh, và trị giun sán.

Các bệnh nhiễm trùng dẫn đến 9,2 triệu ca tử vong trong năm 2013. (khoảng 17% của tất cả các trường hợp tử vong).

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Vào năm 1880, nhà khoa học người Pháp Louis Pasteur chứng minh rằng chính các vi khuẩn là nguyên nhân gây ra nhiều căn bệnh. Đây là một thành tựu, mặc dù các nhà khoa học trước ông đã có nhận định trên nhưng họ điều không bảo vệ thành công khi chưa đưa ra bằng chứng cụ thể nào.[5] Cùng khoảng thời gian đó,Robert Koch, một bác sĩ người Đức, đã xây dựng nên các điều kiện để được đáp ứng bởi một căn bệnh được xem là truyền nhiễm, nó "được gọi là quy tắc Koch.".[6] .[7]

Dấu hiệu và triệu chứng[sửa | sửa mã nguồn]

Các triệu chứng của nhiễm trùng phụ thuộc vào loại bệnh. Một số dấu hiệu của nhiễm trùng ảnh hưởng đến toàn bộ cơ thể nói chung, chẳng hạn như mệt mỏi, chán ăn, sụt cân, sốt, ra mồ hôi đêm, ớn lạnh, đau nhức. Những người khác là cụ thể cho các bộ phận cơ thể cá nhân, chẳng hạn như phát ban da, ho, hoặc chảy nước mũi.

Con đường truyền bệnh nhiễm trùng[sửa | sửa mã nguồn]

  • Qua đường hô hấp. Nếu người bệnh ho hoặc hắt hơi vào người khác các vi sinh vật, lơ lửng trong ấm áp, những giọt ẩm, có thể nhập vào cơ thể thông qua các bề mặt mũi, miệng hay mắt.
  • Qua đường phân-miệng, thực phẩm hoặc nước bị nhiễm bẩn (bởi những người không rửa tay trước khi chuẩn bị thức ăn, hoặc thải các chất thải người bị nhiễm vào nguồn nước sinh hoạt chưa qua xử lý. Tác nhân gây bệnh lây truyền qua đường phân-miệng thường gặp bao gồm Vibrio cholerae, Giardia loài, rotaviruses, Entameba histolytica, Escherichia coli, và worms băng. Hầu hết các mầm bệnh gây viêm dạ dày ruột.
  • Đường tình dục, với các bệnh gây được gọi là bệnh lây truyền qua đường tình dục
  • Truyền miệng, bệnh truyền chủ yếu qua đường uống, hay có thể qua tiếp xúc bằng miệng trực tiếp như hôn, hoặc qua tiếp xúc gián tiếp như dùng chung ly uống hay thuốc lá.
  • Truyền qua tiếp xúc trực tiếp; Một số bệnh mà lây lan qua tiếp xúc trực tiếp bao gồm vận động viên chân, chốc lở và mụn cóc.
  • Lây truyền trực tiếp từ mẹ sang một phôi thai, bào thai hoặc em bé trong khi mang thai hoặc khi sinh con. Nó có thể xảy ra khi người mẹ bị nhiễm trùng như một bệnh intercurrent trong thai kỳ
  • Muỗi Culex (Muỗi vằn) là vectơ sinh học truyền West Nile Virus.

Phân loại[sửa | sửa mã nguồn]

Theo vị trí giải phẫu[sửa | sửa mã nguồn]

Nhiễm trùng có thể được phân loại theo vị trí hoặc giải phẫu cơ quan hệ thống bị nhiễm bệnh, bao gồm:

  1. Nhiễm trùng đường tiết niệu
  2. Nhiễm trùng da
  3. Nhiễm trùng đường hô hấp
  4. Nhiễm Odontogenic(một bệnh nhiễm trùng có nguồn gốc trong hay các mô xung quanh răng)
  5. Nhiễm trùng âm đạo
  6. Nhiễm trùng ối

Ngoài ra, vị trí của những ổ viêm nơi có nhiễm trùng là nguyên nhân phổ biến nhất bao gồm viêm phổi, viêm màng não và salpingitis.

Theo nguồn gốc[sửa | sửa mã nguồn]

Nhiễm trùng ngoại khoa[sửa | sửa mã nguồn]

Nhiễm trùng ngoại khoa là biến chứng thường xảy ra sau chấn thương kín, vết thương hoặc sau khi phẫu thuật. Khác với nhiễm trùng nội khoa, ở đây thường có một ổ thuận lợi cho nhiễm trùng như: một phần cơ thể bị giập nát, các tổ chức hoại tử, vết mổ nhiễm trùng thứ phát... thường đòi hỏi phải can thiệp ngoại khoa để giải thoát mủ hoặc loại bỏ mô hoại tử; còn nhiễm trùng nội khoa thường không có hoặc có rất ít mô hoại tử nhưng lại có biểu hiện toàn thân nhiều hơn.

Nhiễm trùng nội khoa[sửa | sửa mã nguồn]

Thể nhiễm trùng[sửa | sửa mã nguồn]

Nguồn gốc[sửa | sửa mã nguồn]

Diễn biến của nhiễm trùng[sửa | sửa mã nguồn]

Thường thì một bệnh nhiễm trùng diễn biến qua 4 thời kỳ sau:

  1. Thời kỳ ủ bệnh (nung bệnh):
  2. Thời kỳ tiên phát:
  3. Thời kỳ toàn phát:
  4. Thời kỳ kết thúc:

Các thể nhiễm trùng[sửa | sửa mã nguồn]

  1. Nhiễm trùng đơn độc: là loại nhiễm trùng do một loại mầm bệnh gây nên.
  2. Nhiễm trùng phối hợp: do hai hoặc nhiều loại mầm bệnh gây nên.
  3. Nhiễm trùng thứ phát: là loại nhiễm trùng trên một cơ thể đang bị suy yếu do một nhiễm trùng khác (nhiễm nấm Candida trên bệnh nhân HIV/AIDS,...).
  4. Nhiễm trùng cục bộ:
  5. Nhiễm trùng toàn thân:
  6. Nhiễm trùng cấp tính (cấp diễn):cúm, lỵ...
  7. Nhiễm trùng mạn tính (trường diễn):
  8. Nhiễm trùng huyết có 3 mức độ là vãng khuẩn huyết, nhiễm khuẩn huyết và nhiễm khuẩn mủ huyết:
  9. Người mang mầm bệnh không triệu chứng.
  10. Các thể nhiễm trùng khác như: nhiễm trùng tái nhiễm, nhiễm trùng phôi thai (giang mai bẩm sinh), nhiễm trùng điển hình và không điển hình, nhiễm trùng chậm (nhiễm virut HIV), nhiễm trùng phân tử (do các acid nucleic. của virus xâm nhập vào cơ thể có thể gây bệnh).

Một vài ví dụ và trường hợp[sửa | sửa mã nguồn]

Các bệnh nhiễm trùng khu trú tại da và niêm mạc do tụ cầu khuẩn xâm nhập[sửa | sửa mã nguồn]

Bài chi tiết: tụ cầu khuẩn

Những bệnh nhiễm trùng da và các phần phụ thuộc (chủ yếu là các chân lông và tuyến mồ hôi) tạo thành bệnh cảnh áp xe kinh điển của tụ cầu. Các tụ cầu khuẩn có khả năng tạo fibrin do đó tạo được một vách fibrin bao bọc ổ áp xe. Các ổ nhiễm trùng này có thể chỉ nhỏ như đầu đinh ghim (bệnh viêm nang lông) hoặc kích thước như quả táo trong áp xe cơ. Các vùng da có lông rậm bao phủ, tụ cầu thường là nguyên nhân gây nên các mụn đầu đanh. Tổn thương tại chỗ có thể nhẹ nhàng nhưng nó cũng là một mối nguy cơ phát tán vi khuẩn đến những cơ quan xa hơn. Mủ của các ổ áp xe do tụ cầu vàng thường có màu vàng, đặc và không hôi.

Lây nhiễm chéo[sửa | sửa mã nguồn]

Lây nhiễm chéo là việc truyền các tác nhân lây nhiễm giữa bệnh nhân và nhân viên y tế trong bệnh cảnh lâm sàng như bệnh viện. Việc truyền tải có thể là kết quả của việc tiếp xúc trực tiếp từ người sang người hoặc gián tiếp thông qua các đối tượng bị nhiễm gọi là "fomites".[8]

Phòng tránh bệnh nhiễm trùng[sửa | sửa mã nguồn]

Bệnh truyền nhiễm không chỉ nguy hiểm cho riêng bản thân ta, mà còn có thể lan ra nhiều người khác. Cho nên việc phòng ngừa để giảm nguy cơ mắc bệnh nhiễm trùng là vô cùng cần thiết. Những biện pháp sau có thể hạn chế bị bệnh nhiễm trùng:

  1. Rửa tay đều đặn, nhất là sau khi đi vệ sinh và trước khi ăn. Đây là một điều cần thiết làm giảm nguy cơ gây nhiễm trùng.
    Rửa tay dưới vòi nước đang chảy
  2. Giữ cho hệ thống miễn dịch khỏe mạnh bằng việc áp dụng một chế độ ăn uống lành mạnh, luyện tập thể dục thể thao thường xuyên và có sự nghỉ ngơi hợp lý.
  3. Vệ sinh trong ăn uống, bằng thực hành ăn chín, uống sôi, cất giữ thực phẩm cẩn thận và đảm bảo an toàn thực phẩm.
  4. Quan hệ tình dục an toàn
  5. Phòng tránh những nơi có nguy cơ bị nhiễm trùng cao: Hạn chế tiếp xúc với người bị cảm cúm, cảnh giác cao độ khi vào bệnh viện.

Sơ đồ minh họa[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Vi sinh y học, Học viện quân y, 2011 Vi sinh y học, Nhà xuất bản Y học, 2008 3. 3- Prescott; Harley, and Klein’s; Microbiology, 8th edition by Mc Graw Hill, Higher Education, 2013.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ "The History of the Germ Theory," 'The British Medical Journal' vol. 1 no. 1415 (1888), p. 312.
  2. ^ Madigan M, Martinko J (editors). (2005). Brock Biology of Microorganisms (11th ed. ed.). Prentice Hall. ISBN 0-13-144329-1.
  3. ^ “Giảng Đường Y Khoa: Bài 3: NHIỄM TRÙNG NGOẠI KHOA VÀ CHĂM SÓC”. Truy cập 10 tháng 12 năm 2015. 
  4. ^ http://www.benhvien103.vn/vietnamese/bai-giang-chuyen-nganh/vi-sinh-vat/dai-cuong-nhiem-trung/1171.prt
  5. ^ Bản mẫu:Cita publicación
  6. ^ Biología, 2o bachillerato. Editorial ECIR. VVAA. ISBN 84-7065-820-4
  7. ^ Bản mẫu:Usuario:ArturoJuárezFlores/Cita libro
  8. ^ Delpiano, Miguel. Infecciones Cruzadas en las Prácticas de Salud Ambulatorias. Pág. 19. Medwave. 2009

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Video "No difundas los gérmenes" ("Không để lây lan mầm bệnh") xuất bản năm 1968 (Tiếng Anh)