Tục ở rể

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Tục ở rể là một phong tục của một số dân tộc ở Việt Nam. Các dân tộc như Ba Na, Gia Rai, Dao quần trắng, Cơ Ho, Sán Chỉ. Các tộc người này quy định, khi người con trai đến độ tuổi kết hôn. Người con gái đến gia đình chàng trai, nhà trai thách nhà gái các lễ vật thách cưới.

Khi cưới xong chàng trai sang nhà gái ở rể, làm các công việc do nhà vợ cho đến cuối đời. Đa số các tộc người có tục này đều theo chế độ mẫu hệ, con cái đẻ ra mang họ mẹ.

Tục ở rể người Dao quần trắng[sửa | sửa mã nguồn]

Được thực hiện trước từ một đến ba năm khi lễ cưới chính thức được tổ chức và tùy thuộc vào hoàn cảnh, điều kiện của nhà trai. Nhà trai đưa sang nhà gái một mâm lễ vật gồm:

  • Một đồng bạc trắng hoa xòe
  • Một chiếc vòng tay "lá hẹ" bằng bạc trắng
  • 6 đôi gà
  • Một con lợn dò chừng 30 kg.

Bạc trắng và vòng tay được coi như vật tín trao cho người con gái, còn gà, lợn sẽ được đem ra giết thịt để dâng cúng tổ tiên chính thức công nhận người con trai trở thành con rể và được phép ăn ở, qua lại trong gia đình nhà vợ một cách đàng hoàng.

Đáp lễ và để cầu phúc cho đôi trẻ, bà mẹ người con gái sẽ tặng lại cho con gái và con rể một chiếc địu hoa do chính tay bà mẹ cắt khâu, ngụ ý mong các con sớm có con bồng con bế theo quan niệm "có nuôi có lãi" của đồng bào.

Tục ở rể người Ba Na[sửa | sửa mã nguồn]

Tục ở rể người Kơ Ho[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]