Trung tâm Pompidou

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
(Đổi hướng từ Trung tâm Georges Pompidou)
Centre Georges Pompidou
Biểu trưng của Centre Pompidou
Pompidou center.jpg
Thông tin chung
DạngVăn hóa và giải trí
Phong cáchHậu hiện đại / công nghệ cao
Hệ thống kết cấuKết cấu thượng tầng bằng thép với sàn bê tông cốt thép
Địa điểmParis, Pháp
Xây dựng
Hoàn thành1971–1977
Thiết kế
Kiến trúc sưRenzo Piano, Richard RogersGianfranco Franchini
Kỹ sư kết cấuArup
Kỹ sư thiết kế dịch vụArup
Trang web
www.centrepompidou.fr/en/

Trung tâm nghệ thuật và văn hóa quốc gia Georges-Pompidou (tiếng Pháp: Centre national d’art et de culture Georges-Pompidou (phát âm tiếng Pháp: [sɑ̃tʁ pɔ̃pidu]), thường được biết tới với tên Trung tâm Georges-Pompidou (Centre Georges-Pompidou), Trung tâm Pompidou (Centre Pompidou) hay Trung tâm Beaubourg (Centre Beaubourg) là một trung tâm văn hóa và bảo tàng lớn nằm ở khu Beaubourg thuộc quận 4, Paris, Pháp, gần Les Halles, rue Montorgueil, và Marais. Trung tâm được thiết kế theo phong cách kiến trúc công nghệ cao bởi nhóm kiến trúc của Richard Rogers, Su Rogers, Renzo Piano, cùng với Gianfranco Franchini.[1]

Nơi đây có Bibliothèque publique d'information (Thư viện Thông tin Công cộng), một thư viện công cộng rộng lớn; Musée National d'Art Moderne, là bảo tàng nghệ thuật hiện đại lớn nhất ở Châu Âu; và IRCAM, một trung tâm nghiên cứu âm nhạc và âm học. Do vị trí của nó, Trung tâm được biết đến tại địa phương với cái tên Beaubourg (IPA: [bobuʁ]).[2][3][4] Nó được đặt theo tên của Georges Pompidou, Tổng thống Pháp từ năm 1969 đến năm 1974, người đã vận hành tòa nhà và Tổng thống Valéry Giscard d'Estaing chính thức khai trương vào ngày 31 tháng 1 năm 1977.

Trung tâm có 1,5 triệu lượt khách vào năm 2021, tăng 65% so với năm 2020, nhưng giảm đáng kể so với năm 2019 do đóng cửa do đại dịch COVID. Nó đã có hơn 180 triệu du khách kể từ năm 1977[5] và hơn 5,209,678 khách năm 2013,[6] bao gồm 3,746,899 cho bảo tàng.[7]

Tác phẩm điêu khắc Horizontal của Alexander Calder, một kiến trúc di động độc lập cao 7,6 m (25 ft), đã được đặt trước Trung tâm Pompidou vào năm 2012.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Năm 1969 sau khi lên nhậm chức, tổng thống Georges Pompidou bắt đầu có ý định xây dựng một trung tâm văn hóa và nghệ thuật hiện đại ở trung tâm thủ đô Paris, nơi xuất hiện dày đặc các công trình kiến trúc và bảo tàng nghệ thuật cổ điển. Địa điểm được chọn là khu phố Beaubourg nằm ở quận 4, nằm giữa khu thương mại đông đúc Les Halles và khu phố cổ Le Marais. Quyết định chính thức được đưa ra ngày 11 tháng 12 năm 1969, theo đó tại Beaubourg sẽ mọc lên một tổ hợp kiến trúc bao gồm một bảo tàng nghệ thuật hiện đại, một thư viện công cộng và một trung tâm thiết kế công nghiệp. Ngày 26 tháng 8 năm 1970, Robert Bordaz được bổ nhiệm làm giám đốc dự án xây dựng. Tháng 12 năm 1970 một cuộc thi quốc tế bắt đầu được tổ chức để tìm kiếm bản vẽ cho công trình mới. Ngày 15 tháng 7 năm 1971, ban giám khảo cuộc thi công bố bản thiết kế được chọn là của hai kiến trúc sư nổi tiếng Renzo PianoRichard Rogers. Ngày 20 tháng 3 năm 1973, công trình chính thức được khởi công. Tổ hợp văn hóa mới được chính thức mang tên Trung tâm nghệ thuật và văn hóa quốc gia Georges-Pompidou (Centre national d'art et de culture Georges-Pompidou) ngày 3 tháng 1 năm 1975. Sau khi tổng thống Pompidou hết nhiệm kỳ, người kế nhiệm là Valéry Giscard d'Estaing đã dự định ngừng xây dựng công trình, tuy nhiên do sự vận động của thủ tướng Pháp khi đó là Jacques Chirac nên công trình trung tâm Pompidou vẫn tiếp tục được tiến hành.

Ngày 31 tháng 1 năm 1977 khu tổ hợp văn hóa mới chính thức được khánh thành trong buổi lễ có sự tham gia của tổng thống Valéry Giscard d'Estaing, thủ tướng Raymond Barre và bà Claude Pompidou, phu nhân của cố tổng thống Pompidou (đã qua đời năm 1974). Từ cuối năm 1997, trung tâm bắt đầu được tu sửa lớn, công việc kéo dài trong 27 tháng và tiêu tốn 88 triệu euro trong đó phần lớn là từ nguồn tiền chính phủ. Ngay tuần mở cửa lại đầu tiên sau sửa chữa (từ ngày 1 tháng 1 năm 2000), trung tâm Pompidou đã đón 80.000 lượt khách.

Kiến trúc[sửa | sửa mã nguồn]

Thiết kế[sửa | sửa mã nguồn]

National Geographic mô tả phản ứng đối với thiết kế là "yêu từ cái nhìn thứ hai."[8] Một bài báo trên Le Figaro tuyên bố "Paris có con quái vật của riêng mình, giống như ở Loch Ness." Nhưng hai thập kỷ sau, khi đưa tin về việc Rogers giành Giải Pritzker năm 2007, The New York Times lưu ý rằng thiết kế của Trung tâm đã "đảo lộn thế giới kiến trúc" và điều đó "Ông Rogers nổi tiếng là một biểu tượng công nghệ cao với việc hoàn thành Trung tâm Pompidou năm 1977, với bộ xương lộ ra là các ống sáng màu dành cho các hệ thống cơ khí". Hội đồng giám khảo Pritzker cho biết Pompidou đã "cách mạng hóa các bảo tàng, biến những gì từng là di tích ưu tú thành những địa điểm giao lưu văn hóa và xã hội phổ biến, dệt thành trái tim của thành phố."[9]

Bản thiết kế của hai kiến trúc sư Piano và Rogers (đều là những người từng nhận giải thưởng Pritzker) là bản vẽ duy nhất đặt tòa nhà theo trục Bắc - Nam, đảm bảo quy hoạch chung của khu vực. Thiết kế này cũng cho phép dành một khoảng không lớn cho "piazza" (quảng trường).

Công trình[sửa | sửa mã nguồn]

Đài phun nước Stravinsky nằm bên ngoài Trung tâm Pompidou

Tòa nhà chính của trung tâm Pompidou có 8 tầng, mỗi tầng có diện tích sàn 7.500 m², ngoài ra còn có 2 tầng hầm. Tòa nhà trị giá 993 triệu franc Pháp. Công việc cải tạo được tiến hành từ tháng 10 năm 1996 đến tháng 1 năm 2000 được hoàn thành với kinh phí 576 triệu franc.[10]

Mặt ngoài của tòa nhà được bố trí rất nhiều ống, cột với hệ thống thang trời. Các hệ thống ống này được sơn màu theo chức năng, các ống điều hòa có màu xanh da trời, các ống nước có màu xanh lá cây còn các đường ống điện có màu vàng. Riêng hệ thống thang trời được đặt trong một ống màu đỏ. Các ống màu trắng là hệ thống thông gió của tầng ngầm. Vì kiến trúc đặc biệt này nên trung tâm Pompidou có rất nhiều biệt danh như "Nhà thờ Đức Bà ống" (Notre-Dame de la Tuyauterie) hay "Pompidolium" (Cung cứu hỏa, xuất phát từ pompier có nghĩa là lính cứu hỏa). Những người chỉ trích thiết kế này thường gọi Pompidou là "nhà kho nghệ thuật" (hangar de l'art), "nhà máy ga" (usine à gaz) hay "nhà máy lọc dầu" (raffinerie de pétrole).

Thông số kỹ thuật tòa nhà[10]
Diện tích đất 2 hécta (5 mẫu Anh)
Diện tích sàn 103,305 m²
Kiến trúc thượng tầng 7 tầng
Cao 42 m (mặt Rue Beaubourg), 45.5 m (mặt Piazza)
Dài 166 m
Rộng 60 m
Cơ sở hạ tầng 3 tầng
Kích thước Sâu: 18 m; Dài: 180 m; Rộng: 110 m
Vật liệu sử dụng[10]
Công việc làm đất 300,000 m³
Bê tông cốt thép 50,000 m³
Khung kim loại 15,000 tấn thép
Mặt kính, mặt kính 11,000 m²
Bề mặt đục 7,000 m²

Trưng bày[sửa | sửa mã nguồn]

Các tác phẩm của Pablo Picasso ở Trung tâm
Chi nhánh ở Málaga (Tây Ban Nha)
Kanal-Centre Pompidou
Một phần của các cuộc triển lãm ở Trung tâm

Một số triển lãm lớn được tổ chức hàng năm trên tầng một hoặc tầng sáu. Trong số đó có nhiều chuyên khảo:[11]

Triển lãm nhóm

  • Nhiếp ảnh như một vũ khí đẳng cấp (2018)[12]
  • Coder le monde (2018)[12]
  • La Fabrique Du Vivant (2019)[13][14]
  • Jo-Ey Tang & Thomas Fougeirol – Dust. The Plates Of The Present (2020)[12]
  • Les Moyens Du Bord (2020)[12]
  • Global(e) Resistance – Pour une histoire engagée de la collection contemporaine de Jonathas de Andrade à Billie Zangewa (2020)[12]
  • NEURONS Simulated intelligence (2020)[12]
  • L’écologie des images (2021)[12]

Hình ảnh[sửa | sửa mã nguồn]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Hall, Jane (Writer on architecture) (16 tháng 10 năm 2019). Breaking ground : architecture by women. London. tr. 161. ISBN 978-0-7148-7927-7. OCLC 1099690151.
  2. ^ Gignoux, Sabine. Serge Lasvignes, un nouvel énarque à la tête de Beaubourg Lưu trữ 23 tháng 7 2015 tại Wayback Machine, La Croix, 4 March 15
  3. ^ Bommealer, Claire. Pompidou: Serge Lasvignes s'explique, Fleur Pellerin assume Lưu trữ 23 tháng 7 2015 tại Wayback Machine, Le Figaro. 5 March 2015
  4. ^ Rossellini, Roberto. Beaubourg, centre d'art et de culture, 1977 au cinéma
  5. ^ “La fréquentation du Centre Pompidou (Global attendance of Pompidou Centre), 2006”. Mediation. Centre Pompidou. Lưu trữ bản gốc ngày 19 tháng 12 năm 2013. Truy cập ngày 5 tháng 12 năm 2014.
  6. ^ Kể từ năm 2006, lượng người tham dự theo dự đoán của trung tâm chỉ bao gồm bảo tàng Musée National d'Art Moderne và thư viện công cộng mà không bao gồm vé xem toàn cảnh hoặc rạp chiếu phim, lễ hội, bài giảng, hiệu sách, hội thảo, nhà hàng, v.v.: 929.431 lượt khách vào năm 2004 hoặc 928.380 vào năm 2006, nâng tổng số người tham gia thực tế của trung tâm lên hơn 6 triệu.
  7. ^ “Annual report 2013”. Annexes. Centre Pompidou. tr. 205. Lưu trữ bản gốc ngày 21 tháng 10 năm 2014. Truy cập ngày 5 tháng 12 năm 2014.
  8. ^ Newman, Cathy (tháng 10 năm 1980). “The Pompidou Center Captivates Paris”. National Geographic: 469.
  9. ^ Pogrebin, Robin (28 tháng 3 năm 2007). “British Architect Wins 2007 Pritzker Prize”. The New York Times. Lưu trữ bản gốc ngày 17 tháng 4 năm 2009. Truy cập ngày 3 tháng 5 năm 2011.
  10. ^ a b c “Architecture of the Building”. Practical Information. Centre Pompidou. Bản gốc lưu trữ ngày 4 tháng 12 năm 2008. Truy cập ngày 10 tháng 7 năm 2009.
  11. ^ “Centre Pompidou – Art culture musée expositions cinémas conférences débats spectacles concerts”. Centre Pompidou. 2011. Bản gốc lưu trữ ngày 14 tháng 1 năm 2012. Truy cập ngày 3 tháng 5 năm 2011.
  12. ^ a b c d e f g “Centre Pompidou | Institution”. artfacts.net (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 20 tháng 4 năm 2021. Truy cập ngày 20 tháng 4 năm 2021.
  13. ^ “image] La Fabrique Du Vivant”. Centre Pompidou. Lưu trữ bản gốc ngày 18 tháng 9 năm 2020. Truy cập ngày 20 tháng 4 năm 2021.
  14. ^ “Exhibition Insight: 'La fabrique du Vivant', Centre Pompidou Paris | CLOT Magazine”. Clotmag.com. Lưu trữ bản gốc ngày 23 tháng 4 năm 2021. Truy cập ngày 19 tháng 12 năm 2021.

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]