Tổ chức Hiệp ước Đông Nam Á

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Tổ chức Hiệp ước Đông Nam Á
Lá cờ của SEATO
Thành lập 8 tháng 9 năm 1954
Giải thể 30 tháng 6 năm 1977
Loại hình Tổ chức phòng thủ quốc tế
Trụ sở chính Bangkok, Thái Lan
Thành viên 8 quốc gia thành viên
Map of SEATO member countries - de.svg

Tổ chức Hiệp ước Đông Nam Á hay Liên phòng Đông Nam Á,[1] cũng còn gọi là Liên minh Phòng thủ Đông Nam Á[2] (tên tiếng Anh: South East Asia Treaty Organization, viết tắt là SEATO) là một liên minh của các quốc gia được tuyên bố nhằm mục đích phòng thủ và hợp tác kinh tế ở Đông Nam Á và khu vực Thái Bình Dương.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Liên minh này được thành lập ngày 8 tháng 9 năm 1954, chưa tới 2 tháng sau Hiệp định Genève được ký, kết thúc Chiến tranh Đông Dương lần thứ nhất, tạm thời chia đôi Việt Nam tại vĩ tuyến 17 và buộc quân Pháp rút khỏi Đông Dương. Các nước thành lập SEATO gồm có: Australia, Pháp, Anh, New Zealand, Pakistan, Philippines, Thái LanHoa Kỳ.

Cũng như Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO), liên minh SEATO ra đời nhằm mục đích ngăn chặn sự lan tràn của chủ nghĩa cộng sản, nhưng khác với NATO, SEATO không ràng buộc các quốc gia thành viên tham chiến chống lại mối đe doạ quân sự. Dù SEATO hợp thức hóa nỗ lực quân sự của Hoa Kỳ trong chiến tranh Việt Nam và nhiều quốc gia thành viên SEATO gửi quân đến Việt Nam quân sang tham chiến, chính SEATO thì lại không đóng vai trò trực tiếp trong cuộc chiến này. Pháp ngừng tham gia tích cực vào SEATO năm 1967 và Pakistan chính thức rút khỏi tổ chức này năm 1972.

Khi Hoa Kỳ rút quân khỏi Việt Nam năm 1972-1973 và lực lượng cộng sản chiếm ưu thế ở Đông Dương năm 1975, SEATO đã trở thành một tổ chức lỗi thời. Với sự đồng thuận chung, liên minh này giải tán ngày 30 tháng 6 năm 1977.

Các nước thành viên[sửa | sửa mã nguồn]

Lãnh đạo một số quốc gia thành viên họp tại Manila, 1966
  1. ^ "Khả năng quân sự hiện tại của Việt Nam"
  2. ^ Nguyễn Kỳ Phong. Từ điển Chiến tranh Việt Nam. Garden Grove, CA: Tự Lực, 2009.