Bắc Thái

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Jump to navigation Jump to search
Tỉnh Bắc Thái (màu đỏ) năm 1976

Bắc Thái là một tỉnh cũ của Việt Nam. Nay là 2 tỉnh Bắc KạnThái Nguyên

Trước đây, vào năm 1890, chính quyền bảo hộ của thực dân Pháp chia tỉnh Thái Nguyên thành 2 tỉnh Thái Nguyên và Bắc Kạn. Năm 1965, Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã ban hành quyết định sáp nhập 2 tỉnh với tên gọi Bắc Thái. Đơn vị hành chính ban đầu gồm: Thành phố Thái Nguyên, thị xã Bắc Kạn và 12 huyện: Bạch Thông, Chợ Đồn, Chợ Rã, Đại Từ, Định Hóa, Đồng Hỷ, Na Rì, Ngân Sơn, Phổ Yên, Phú Bình, Phú Lương, Võ Nhai.

Ngày 14 tháng 4 năm 1967, chuyển thị xã Bắc Kạn thành thị trấn Bắc Kạn trực thuộc huyện Bạch Thông.

Ngày 28 tháng 12 năm 1978, chuyển 2 huyện Ngân Sơn, Chợ Rã về tỉnh Cao Bằng quản lý vừa được tái lập.

Ngày 11 tháng 4 năm 1985, thành lập thị xã Sông Công trên cơ sở tách thị trấn Mỏ Chè và 3 xã: Cải Đan, Tân Quang, Bá Xuyên thuộc huyện Phổ Yên.

Ngày 16 tháng 7 năm 1990, tái lập thị xã Bắc Kạn từ huyện Bạch Thông.

Đến thời điểm năm 1996, tỉnh Bắc Thái gồm: Thành phố Thái Nguyên (tỉnh lị), thị xã Bắc Kạn, thị xã Sông Công và 10 huyện: Bạch Thông, Chợ Đồn, Đại Từ, Định Hóa, Đồng Hỷ, Na Rì, Phổ Yên, Phú Bình, Phú Lương, Võ Nhai.

Ngày 6 tháng 11 năm 1996, kỳ họp thứ 10 Quốc hội khóa IX ra nghị quyết chia tỉnh Bắc Thái để tái lập tỉnh Bắc Kạn và tỉnh Thái Nguyên[1]. Cùng lúc đó, 2 huyện Ngân Sơn, Ba Bể của tỉnh Cao Bằng trở về với tỉnh Bắc Kạn. Tỉnh Bắc Kạn có thị xã Bắc Kạn và 5 huyện: Ba Bể, Bạch Thông, Chợ Đồn, Na Rì, Ngân Sơn. Tỉnh Thái Nguyên gồm thành phố Thái Nguyên, thị xã Sông Công và 7 huyện: Đại Từ, Định Hóa, Đồng Hỷ, Phổ Yên, Phú Bình, Phú Lương, Võ Nhai.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]