Cọp ba móng

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Cọp ba móng
Xuất hiện lần đầu1948 (1942?)
Xuất hiện lần cuối1948
Thông tin
Giống loàiHổ Đông Dương
GiốngĐực

Cọp ba móng là tên của một con cọp xuất hiện tại khu rừng miền Đông Nam BộViệt Nam vào năm 1948, con cọp này chỉ có ba móng chân và đã ăn thịt rất nhiều cư dân sống tại vùng này và gieo rắc nỗi kinh hoàng cho những người sinh sống ở tại chiến khu Đ. Cọp ba móng được đánh giá là "nguy hiểm hơn một đại đội biệt kích Pháp"[1] và nó đã tạo nên một huyền thoại về cọp Ba Móng miền Đông Nam bộ. Sự hoành hành của cọp ba móng đên mức Ủy ban Hành chính kháng chiến Biên Hòa đã phải lên kế hoạch và tổ chức săn lùng để trừ hậu họa, sau nhiều nỗ lực, họ đã tiêu diệt được con cọp nguy hiểm này đem lại sư yên bình cho nhân dân[2].

Nguồn gốc[sửa | sửa mã nguồn]

Đầu năm 1948, ở khu rừng miền Đông Nam Bộ xuất hiện một con cọp ba móng, vô cùng tinh ranh, gieo rắc bao nỗi kinh hoàng cho cư dân sống ven rừng. Một số người cho rằng nó ăn thịt nhiều người nên đã thành tinh[3] Ủy ban Kháng chiến hành chính tỉnh Biên Hòa (cũ) mất ăn, mất ngủ vì nó. Có nhiều tranh cãi về nguồn gốc xuất hiện của cọp ba móng. Theo một nhân chứng thì đây là con cọp do một chủ đồn điền người Pháp nuôi. Vì bị sổng chuồng, nó trở thành con cọp rừng hung dữ. Nó chạy ba chân là vì một chân bị xích lâu ngày. Theo cư dân địa phương cho biết, con cọp này từ La Ngà vượt sông vào chiến khu Đ (xuất hiện từ năm 1942).

Theo diễn tả của các nhân chứng và những tấm ảnh chụp lại được, con cọp này dài khoảng 3 m và nặng trên 200 kg[4][5] phần dưới cổ và bụng trắng như bông, lông nửa vàng nửa xám, nó có thể nhảy qua rào cỡ hai thước và có thể cõng một con heo trên lưng chạy đi mấy cây số[6] Cọp có một chân nó bị thọt.[3] và nó vô cùng tinh ranh, nó cũng bắt chước giọng hú, lần dấu tìm người bị lạc để vồ mồi ăn thịt[7]. Nó ăn thịt người bỏ lại chiến trường La Ngà nên "ăn quen bén mùi". Nó bị bắn hư mất một chân nên để lại trên cát chỉ có ba móng. Do vậy nó cái tên "Ông Ba Móng".[8] Những thợ săn thì cho biết đây là một con cọp già, bị sứt móng, vì sức yếu, không còn nhanh nhẹn nên không bắt được mồi, nó đành ăn xác tử sĩ. Sau đó quen mùi nên mò về làng bắt người.[1]

Hoạt động[sửa | sửa mã nguồn]

Địa bàn hoạt động của cọp chủ yếu tại khu rừng miền Đông Nam Bộ Việt Nam (tại chiến khu D). Cùng một lúc, cọp xuất hiện ở nhiều nơi như Cây Chanh, Hàng Dài, Ba Hố, Đất Cuốc, Suối Đỉa. Chỉ chưa đầy 2 tháng, nó đã cướp đi hơn 50 mạng người. Có thông tin ước tính con cọp này đã ăn thịt trên 100 người.[5][8] Trang tin điện tử của chính quyền tỉnh Đồng Nai cho rằng đó đã ăn thịt lên đến 126 người[4].

Dấu vết[sửa | sửa mã nguồn]

Theo lời kể của các nhân chứng, thời gian đầu tiên, rừng ở miền Đông Nam bộ rậm và hoang vu. Những bộ đội Việt Nam hoạt động tại đây phát hiện những nấm mồ tử sĩ bị đào bới mất xác, trên nền đất in đầy dấu chân cọp. Tiếp đến có tin một người phụ nữ là Hội trưởng Hội Phụ nữ xã Lạc An mất tích khi đang nghỉ trưa mà xung quanh nhà thấy có dấu chân cọp. Căn cứ vào dấu chân thì họ khẳng định đấy là một con cọp rất to, một chân có ba móng.[2]. Mọi người lần theo dấu chân đi sâu vào rừng. Đến một lùm cây um tùm nghe nặng mùi cọp, ai nấy đều kinh hãi khi thấy trên nền đất ẩm đầy dấu chân cọp là một ít xương, tócruột người. Chị Bảy Cao được xác định đã chết nhưng theo phán đoán của nhiều người, có thể đây là tội ác của biệt kích Pháp. Chúng giết chị Bảy Cao rồi dựng hiện trường, đổ thừa cọp tha người vậy.[1]

Sau đó không lâu, Thiếu tướng Bùi Cát Vũ, lúc ấy là Giám đốc Công binh xưởng ở Tân Uyên kể rằng đã chứng kiến một con cọp thật to, ngoạm một anh thanh niên tên là Chín Lượm chạy băng vào rừng. Người dân trong xã đốt đuốc tìm xác. Theo dấu máu còn tươi vương vãi trên lá, đoàn người tiến sâu vào rừng. Đi khoảng hai cây số, họ chứng kiến xác của anh chàng xấu số này chỉ còn một vài khúc xương, một nhúm tóc và ít ruột non. Một số người suy luận rằng cũng giống như vụ việc trước đây chỉ là bữa ăn lót dạ, cũng chỉ nhẹ bớt miếng mồi. Sau đó, hổ sẽ tha mồi về hang ổ. Đoàn người lần theo dấu vết còn vương trên cành cây, ngọn cỏ, tìm đến Suối Cái, cuối cùng đã tìm thấy xác. Họ bèn lập mưu tiêu diệt con cọp này bằng súng nhưng không thành công, không tìm thấy xác cọp mà chỉ thấy vết máu, chứng tỏ nó chưa chết và như vậy sẽ trở nên hung hãn và sẽ quay về quấy rối để báo thù.[2]

Hoạt động mạnh[sửa | sửa mã nguồn]

Sau khi thoát chết Cọp về làng, nó hung dữ, tinh ranh hơn. Theo báo cáo, đêm nào cũng có người chết, có đêm mất tích tới 2 người ở hai xóm cách xa nhau cả 10 cây số. Lúc đầu cọp bắt người đi ngoài đường. Sau đó nó xé rào chui vào nhà. Đến khi cắp xác lao ra, làm sập hàng rào, người trong nhà mới hay có người thân bị cọp vồ.[5][9] Nó về làng bắt người giữa ban ngày mà không ai làm gì được. Bao nhiêu bẫy được giăng ra cũng không bắt được nó. Đến khi con gái của Chủ tịch xã Lạc An bị cọp vồ trên đường đi rẫy. Danh sách nạn nhân của Cọp Ba Móng ngày càng nhiều người già, trẻ em, thanh niên, phụ nữ kể cả bộ đội (đến tận đại đội phó cũng bị vồ trên đường đi công tác).[5][9]

Trúng mìn[sửa | sửa mã nguồn]

Với tình hình như trên, Ủy ban Hành chính kháng chiến tỉnh Biên Hòa ra chỉ thị thành lập đội săn cọp và bằng mọi giá, phải diệt được cọp ba móng, trả lại sự bình yên cho dân làng. Sau một thời gian theo dõi, đội săn cọp đã tìm ra "quy luật" của cọp ba móng. Khi bắt người, nó tha vào rừng ăn một phần lót dạ và cũng để cái xác nhẹ hơn. Sau đó, nó tha về hang, ăn "nhẹ" thêm một lần nữa rồi để đó đi ngủ. Sau một giấc ngủ ngon lành, nó dậy ăn nốt phần còn lại. Nắm được quy luật này, đội thợ săn đã đặt mìn vào xác một con heo (con mồi do chính con cọp này bắt ở xã Lạc An nhưng cũng mới lót dạ). Đêm đặt bẫy, cọp ba móng mò ra, gầm gừ nhìn con mồi rồi vồ lấy. Mìn nổ, cọp ba móng rống lên rồi lao thẳng vào rừng sâu. Lần này, nó vẫn không chết dù bị thương rất nặng.

Bị tiêu diệt[sửa | sửa mã nguồn]

Một thời gian sau, cọp Ba móng lại tiếp tục mò về làng. Lần này nó già yếu và chậm chạp hơn. Dù vậy nó cũng đã vồ chết một phụ nữ ở ấp Đức Đạo. Bị cả nhóm thợ săn săn đuổi, lần đầu tiên nó thả con mồi ở cửa rừng. Ông Bùi Cát Vũ cùng một số bộ binh công xưởng nghĩ ra kế gài mìn trên thi hài nạn nhân, để diệt cọp. Được gia đình người phụ nữ xấu số đồng ý, đội săn bắt cọp đã cài mìn vào xác của chị với bốn quả mìn hạng nặng và cài cả mìn chung quanh khu vực.

Ba ngày sau, cọp ba móng mò ra khỏi nơi ẩn nấp. Cọp đang đói, gặp miếng mồi ngon, nó lao đến. Mìn nổ tung, các nhân chứng miêu tả rằng ngay cả khi ruột gan của nó đã bung ra ngoài rồi mà nó vẫn còn gầm thét, cố kéo lê gần cả 100m nữa mới chịu gục xuống bằng một loạt đạn cuối cùng vào đầu.[4] Lần này, cọp chết thật sự. Xác của cọp được xác định dài 3m cao 1,2m nặng hơn 2 tạ, đến tám người khiêng vẫn thấy nặng. Hạ được con Cọp Ba Móng dân chúng và cán bộ trong chiến khu Đ mới "thở phào nhẹ nhõm". Nỗi sợ cọp bắt ở Chiến khu Đ từ đó mới hoàn toàn được giải tỏa. Họ cho rằng đây là chiến công không kém trận Chi đội 10 đánh nhau với quân nhảy dù ở Tân Hòa, Mỹ Lộc những năm đầu chiến tranh.[1]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]