Ngũ hổ tướng (Tam Quốc diễn nghĩa)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Ngũ hổ tướng (五虎將) là tên gọi của 5 vị tướng của phe Thục HánQuan Vũ, Trương Phi, Triệu Vân, Hoàng TrungMã Siêu. Tên gọi này do Lưu Bị ban cho do những đóng góp của họ cho nhà Thục Hán.

Tuy nhiên, cách đánh giá này có một số người không đồng tình như Quan Vũ lại không thích Hoàng Trung ở ngang hàng với mình vì theo ông Trương Phi là em ông, Triệu Vân theo Lưu Bị đã lâu cũng như em, Mã Siêu là dòng dõi thế gia còn Hoàng Trung chỉ là một tướng già hay một số người lại muốn đưa Ngụy Diên vào để thành lục hổ tướng.

Dưới đây là chiến công của ngũ hổ tướng được phản ánh trong tiểu thuyết Tam quốc diễn nghĩa:

Chiến công của Ngũ hổ tướng[sửa | sửa mã nguồn]

Quan Vũ[sửa | sửa mã nguồn]

Trương Phi[sửa | sửa mã nguồn]

Triệu Vân[sửa | sửa mã nguồn]

Mã Siêu[sửa | sửa mã nguồn]

  • Đánh Tây Xuyên (công hạ Thành Đô).
  • Truy kích Tào Tháo ở Hán Trung
  • Phòng ngự Hán Trung, bảo vệ cửa ải Dương Bình

Hoàng Trung[sửa | sửa mã nguồn]

  • Đánh Tây Xuyên
  • Chiếm núi Thiên Đăng là nơi cất giữ lương thảo của quân Tào.
  • Núi Định Quân, chém chết Hạ Hầu Uyên.

Hình ảnh ngũ hổ tướng[sửa | sửa mã nguồn]

Trong sử sách[sửa | sửa mã nguồn]

Sử sách không xác nhận khái niệm "ngũ hổ tướng" dưới quyền Lưu Bị thời Tam Quốc. Các sử gia khẳng định Triệu Vân không được đứng ngang hàng với 4 vị tướng kia[1]: Khi Lưu Bị xưng Hán Trung vương đã phong 4 chức vụ quân sự cao nhất cho 4 người: Quan Vũ là Tiền tướng quân, Trương Phi là Hữu tướng quân, Mã Siêu là Tả tướng quân và Hoàng Trung là Hậu tướng quân, còn Triệu Vân chỉ là Dực quân tướng quân đứng dưới 4 người đó và chỉ ngang hàng với Giản Ung, My Trúc, Tôn Càn – những người có công lao kém Triệu Vân rất nhiều[2]. Dưới quyền Lưu Bị đương thời không có ngũ hổ tướng, khái niệm này do nhà văn La Quán Trung theo dân gian truyền lại mà đặt ra[1][3].

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Lê Đông Phương (2007), Kể chuyện Tam Quốc, NXB Đà Nẵng
  • Trịnh Phúc Điền, Khả Vĩnh Quyết, Dương Hiệu Xuân (2006), Tướng soái cổ đại Trung Hoa, tập 1, NXB Thanh niên.
  • Dịch Trung Thiên (2010), Phẩm Tam Quốc, tập 2, NXB Công an nhân dân.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă Lê Đông Phương, sách đã dẫn, tr 253
  2. ^ Lê Đông Phương, sách đã dẫn, tr 254-255
  3. ^ Dịch Trung Thiên, sách đã dẫn, tr 195, 241