Công Tôn Cung

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Công Tôn Cung (chữ Hán: 公孫恭) là quân phiệt cát cứ ở Liêu Đông thời Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc.

Công Tôn Cung là con thứ của Công Tôn Độ – người đặt nền móng cát cứ của họ Công Tôn ở Liêu Đông.

Năm 204, Công Tôn Độ mất, anh Công Tôn Cung là Công Tôn Khang lên nối chức Châu mục Bình châu, Liêu Đông hầu. Công Tôn Cung được anh trao cho tước Vĩnh Ninh hương hầu mà Tào Tháo phong cho Công Tôn Độ trước đây.

Công Tôn Khang qua đời, hai người con là Công Tôn Hoảng và Công Tôn Uyên còn nhỏ nên Công Tôn Cung được thủ hạ lập làm Thái thú Liêu Đông. Tuy về danh nghĩa, họ Công Tôn thần phục nhà Ngụy nhưng trên thực tế vẫn cát cứ Liêu Đông.

Tào Phi sai sứ đến Liêu Đông phong Công Tôn Cung làm Xa kỵ tướng quân, tước Bình Quách hầu[1]. Ông cho cháu là Công Tôn Hoảng vào kinh đô Lạc Dương làm con tin.

Năm 228 đời Ngụy Minh Đế Tào Tuấn, Công Tôn Cung bị cháu là Công Tôn Uyên (em Hoảng) cướp ngôi chủ Liêu Đông. Không rõ kết cục của ông ra sao.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Lê Đông Phương, Vương Tử Kim (2007), Kể chuyện Tần Hán, NXB Đà Nẵng
  • Lê Đông Phương (2007), Kể chuyện Tam Quốc, NXB Đà Nẵng

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Bình Quách là huyện phía nam Cái Bình, Liêu Ninh hiện nay