Trương Bào

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Trương Bào (phồn thể: 張苞; giản thể: 张苞; âm Hán Việt: Trương Bao) là con trai cả của Trương Phi, danh tướng nhà Thục Hán thời Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc.

Trong sử sách[sửa | sửa mã nguồn]

Có ít thông tin về nhân vật này, theo Tam quốc chí của Trần Thọ thì nhân vật này chết trẻ, không tham gia vào chính trường thời Tam Quốc[1].

Ông có một người em Trương Thiệu làm tới chức Thị trung, Thượng thư Bộc xạ nhà Thục Hán. Con của Trương Bào là Trương Tuân (張遵) làm chức Thượng thư nhà Thục Hán. Tuy nhiên, theo Lê Đông Phương thì Trương Tuân là con của Trương Thiệu, tức là cháu gọi Trương Bào bằng bác, không phải con của Trương Bào, nhưng không đưa ra lý do[1].

Trong Tam Quốc diễn nghĩa[sửa | sửa mã nguồn]

Trong tiểu thuyết Tam Quốc diễn nghĩa của La Quán Trung, Trương Bào là một vị tướng giỏi. Trương Bào xuất hiện lần đầu trong cuốn tiểu thuyết này là thời điểm ông đến thông báo cho Lưu Bị tin cha mình là Trương Phi bị hai thuộc hạ là Phạm Cương, Trương Đạt giết chết. Lúc này Trương Bào gặp Quan Hưng, con thứ của Quan Vũ. Trương Bào đã xin Lưu Bị cho làm tiên phong và nói rằng "Vì nước, vì cha, chết cũng không từ. Nhưng con thứ hai của Quan Công là Quan Hưng cũng xin làm tiên phong, Rồi hai người cãi cọ nhau và thách đấu nhưng đã bị Lưu Bị vội vàng ngăn lại và buộc hai người phải kết nghĩa anh em như cha của họ là Quan Vũ và Trương Phi, Lưu Bị đã phong cả hai người làm tiên phong. Trương Bào đã lập được nhiều công trong các trận đánh như các trận báo thù Đông Ngô do Lưu Bị dẫn đầu mặc dù trận chiến này vẫn thất bại và các cuộc Bắc Phạt do Gia Cát Lượng chỉ huy. Trong lần đánh Kỳ Sơn thứ ba của Gia Cát Lượng, Trương Bào muốn lập công nên đuổi đánh Quách HoàiTôn Lễ bị vấp vào đá ngã ngựa và qua đời do vết thương nặng.

Con Trương Bào là Trương Tuân, tử trận cùng với Gia Cát Chiêm, Hoàng Sùng và Lý Cầu lúc đang bảo vệ cho Miên Trúc trước sự tấn công của quân Ngụy dưới sự chỉ huy của Đặng Ngải.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Tam Quốc Chí, Quan Trương Mã Hoàng Triệu truyện.
  • Lê Đông Phương (2007), Kể chuyện Tam Quốc, Nhà xuất bản Đà Nẵng

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă Lê Đông Phương, sách đã dẫn, tr 394