Trương Dực

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Trương Dực
Tên
Tự Bá Cung (伯恭)
Thông tin chung
Chức vụ Đại tướng
Sinh (Unknown)
Mất 264

Trương Dực (tiếng Hán: 張翼; Phiên âm: Zhāng Yì) (???–264) là một đại tướng nhà Thục Hán trong thời kỳ Tam Quốc. Quê ông ở Vũ Dương và ông là hậu nhân của Trương Lương, ông trở thành tướng dưới trướng Lưu Bị sau khi Lưu Bị chiếm được Nghi Châu.

Sau này Trương Dực chết trong loạn quân khi Khương DuyChung Hội trong một nỗ lực nổi dậy và chống lại phụ chính đại thần Tư Mã Chiêu của Tào Ngụy nhằm khôi phục lại Thục Hán sau khi bị diệt.

Trong tiểu thuyết[sửa | sửa mã nguồn]

Trong Tam Quốc diễn nghĩa của La Quán Trung, Trương Dực là một vị trướng vào những năm cuối của nhà Thục Hán, ông phục vụ và sát cánh cùng Liêu Hóa. Ngay trước khi Gia Cát Lượng chết, ông chỉ định Trương Dực, cùng với Liêu Hóa, Mã Đại, Vương Bình, và Trương Ngực là các trung thần cần phải giữ lại để phù trợ nước Thục. Ông chết ở hồi 119 khi nỗ lực nổi loạn của Khương Duy và Chung Hội thất bại.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]