Hác Manh

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Hác Manh (chữ Hán: 郝萌; bính âm: Hao Meng; ???-196) là một lãnh chúa địa phương cuối thời Đông Hán đầu thời Tam quốc.

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Hác Manh là thủ lĩnh của một lực lượng vũ trang ở địa phương. Dưới trướng của ông là bộ hạ Tào Tính. Vào năm 196, Lã Bố đem quân tiến đến địa bàn nơi Hác Manh đang hoạt động để đánh dẹp Hác Manh, Tào Tính được điều đến để đánh nhau với Lã Bố và Cao Thuận. Do mâu thuẫn nội bộ, bộ hạ của Hác Manh là Tào Tính phản lại Hác Manh, hai bên đánh nhau cùng bị thương. Lã Bố sai Cao Thuận mang quân ra dẹp, Cao Thuận đã giết chết Manh rồi cho Tào Tính lĩnh quân của Manh.

Trong Tam Quốc diễn nghĩa[sửa | sửa mã nguồn]

Trong tác phẩm Tam Quốc diễn nghĩa của La Quán Trung, Hác Manh không bị Cao Thuận giết chết mà trái lại là một bộ tướng dưới trướng của Lã Bố. Năm 198, Khi Tào Tháo kéo quân đến bao vây Lã Bố trong trận Hạ Bì. Tình thế nguy ngập, Lã Bố buộc phải cầu viện sự giúp đỡ của Viên Thuật ở Thọ Xuân. Lã Bố sai Hác Manh và Trương Liêu hai tướng dẫn một nghìn quân đưa ra khỏi cửa ải. Canh hai đêm hôm ấy, Trương Liêu đi trước, Hác Manh đi sau giữ gìn cho Hứa Dĩ, Vương Khải kéo ra cửa thành, chạy qua trại Lưu Bị, các tướng ra đuổi không kịp, thoát được khỏi cửa ải, Hác Manh đem năm trăm quân đi theo Hứa Dĩ, Vương Khải. Hứa Dĩ, Vương Khải đến Thọ Xuân vào bái kiến Viên Thuật trình thư Lã Bố.

Hứa Dĩ, Vương Khải không thuyết phục được Viên Thuật phải trở về cùng với Hác Manh, lúc đi sắp đến trại của Lưu Bị, Hứa Dĩ và Vương Khải đi trước, Hác Manh đi chặn hậu. Hứa Dĩ, Vương Khải đi trước được thoát còn Hác Manh đang đi thì gặp Trương Phi ra chặn đường giao chiến, chỉ được một hiệp, bị Trương Phi bắt sống đem đi. Năm trăm quân đi theo cũng bị Phi đánh giết tan nát cả. Trương Phi giải Hác Manh vào gặp Lưu Bị, Lưu Bị giải sang trình Tào Tháo. Hác Manh nói hết cả chuyện hứa hôn cầu cứu. Tào Tháo tức giận sai đem Manh ra cửa quân chém chết.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]