Tôn Hoàn

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Tôn Hoàn (chữ Hán: 孫桓, 197 - ?), tên tựThúc Vũ, người Thọ Xuân, Ngô Quận[1], là tông thất và tướng lĩnh nhà Đông Ngô thời Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc.

Cuộc đời[sửa | sửa mã nguồn]

Hoàn là con trai thứ ba của Tôn Hà, dáng vẻ đoan chánh, bụng dạ sáng láng, học rộng nhớ dai, có thể nghị luận ứng đối, Tôn Quyền thường gọi là Nhan Uyên trong đám tông thất, cho làm Võ vệ đô úy.

Hoàn theo đại quân đi đánh Quan VũHoa Dung, dụ hàng tàn quân Thục, được 5000 người, bò ngựa, khí giới rất nhiều.

Năm 25 tuổi (221), ông được phong làm An đông trung lang tướng. Ông cùng Lục Tốn chống lại Lưu Bị trong trận Di Lăng. Quân Thục thua chạy, ông hăng hái chiến đấu, cắt đứt đường về, khiến Bị phải trèo núi mới thoát. Bị phẫn uất than rằng: "Ta năm xưa đến Kinh Thành (tức thành Kinh Khẩu), Hoàn còn là đứa trẻ, mà nay bức trẫm đến thế này đấy!" Ông nhờ công được bái làm Kiến vũ tướng quân, phong Đan Đồ hầu; đi Giang Hạ làm Đốc Ngưu cảng (tức Ngưu Chử), xây dựng Hoành Giang Ổ.

Hoàn mất khi đang ở chức, không rõ khi nào.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]