My phu nhân

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

My phu nhân (chữ Hán: 糜夫人) là vợ Lưu Bị - vua khai quốc nhà Thục Hán thời Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc.

Chính thất của Lưu Bị[sửa | sửa mã nguồn]

My phu nhân là em gái My ChúcMy Phương – hai người phục vụ dưới quyền Lưu Bị từ khi Lưu Bị ở Dự châu.

Sử sách đề cập rất ít về My phu nhân, chỉ biết là được Lưu Bị lấy làm vợ chính (chính thất), có địa vị trên Cam phu nhân[1].

Năm 195, Lưu Bị đi đánh Viên Thuật, bị Lã Bố đánh úp Hạ Bì. Trương Phi bỏ thành chạy, để lại gia quyến Lưu Bị. My phu nhân và Cam phu nhân bị Lã Bố bắt, nhưng sau đó khi Lưu Bị và Lã Bố giảng hoà, hai phu nhân được trả về cho Lưu Bị.

Năm 199, Lưu Bị lại giao chiến với Tào Tháo ở Từ châu bị thất bại, bỏ chạy lên Hà Bắc theo Viên Thiệu, gia quyến bị lạc lần nữa, lọt vào tay Tào Tháo. Quan Vũ tạm đầu hàng Tào Tháo và giữ được sự an toàn cho My phu nhân và Cam phu nhân[2].

Sau này không rõ bà mất khi nào và có thể trong chiến loạn Đương Dương - Tràng Bản, chỉ biết năm 209, vì vợ thứ Lưu Bị là Cam phu nhân qua đời, Lưu Bị lấy em gái Tôn Quyền làm vợ[3][4].

Trong Tam Quốc diễn nghĩa[sửa | sửa mã nguồn]

Trong tiểu thuyết Tam Quốc diễn nghĩa của La Quán Trung, My phu nhân cùng một người vợ khác của Lưu BịCam phu nhân được mô tả trong số những người phụ nữ gian truân nhất: Bị bắt trong tay Lã Bố, sau đó bị bắt trong tay Tào Tháo. Bà cùng My phu nhân được Quan Vũ hết lòng cung kính bảo vệ khi Quan Vũ phục vụ Tào Tháo, đồng thời cũng được Tào Tháo khá hậu đãi.

Khi Quan Vũ rời khỏi chỗ Tào Tháo đi tìm Lưu Bị, Cam phu nhân và My phu nhân trải qua hàng ngàn dặm đường, vượt 5 cửa ải, cuối cùng tái hợp được với Lưu Bị ở Cổ Thành.

Trong trận Đương Dương Tràng Bản, La Quán Trung mô tả Cam phu nhân chạy thoát khỏi đám loạn quân, về với Lưu Bị, còn A Đẩu (con Lưu Bị do Cam phu nhân sinh ra) mới hơn 1 tuổi lại ở trong tay My phu nhân bế. My phu nhân bị thương ở đùi không thể chạy được, bà gặp Triệu Vân trong vòng vây quân Tào. Triệu Vân muốn dìu bà lên ngựa cùng A Đẩu để mình chạy bộ phá vây, nhưng bà biết chắc Triệu Vân không thể chạy bộ xung trận, nên để A Đẩu lại cho Triệu Vân, còn bà nhảy xuống giếng tự vẫn để khỏi vướng Triệu Vân. Triệu Vân đạp đổ bức tường cũ xuống giếng lấp xác bà để quân Tào khỏi bắt được, rồi mang A Đẩu phá vây trở về với Lưu Bị.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Lê Đông Phương, Vương Tử Kim (2007), Kể chuyện Tần Hán, NXB Đà Nẵng
  • Lê Đông Phương, (2007), Kể chuyện Tam Quốc, NXB Đà Nẵng
  • Trịnh Phúc Điền, Khả Vĩnh Quyết, Dương Hiệu Xuân (2006), Tướng soái cổ đại Trung Hoa, tập 1, NXB Thanh niên.
  • Dịch Trung Thiên (2010), Phẩm Tam Quốc, tập 2, NXB Công an nhân dân.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Lê Đông Phương, sách đã dẫn, tr 391
  2. ^ Lê Đông Phương, Vương Tử Kim, sách đã dẫn, tr 91
  3. ^ Lê Đông Phương, sách đã dẫn, tr 392
  4. ^ Lê Đông Phương, Vương Tử Kim, sách đã dẫn, tr 110