Lục Yến

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Lục Yến (giản thể: 陆晏; phồn thể: 陸晏; bính âm: Lu Yan; ? – 280), không rõ tên tự, là tướng lĩnh Đông Ngô thời Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc.

Cuộc đời[sửa | sửa mã nguồn]

Lục Yến quê ở huyện Ngô, quận Ngô thuộc Dương Châu, là cháu nội Lục Tốn, con trai thứ hai của Lục Kháng, không rõ mẹ là ai.[1]

Năm 274, Lục Kháng chết, Lục Yến tập tước Giang Lăng hầu. Tôn Hạo lại đem quân đội của Lục Kháng chia đều cho năm anh em Lục Yến, Lục Cảnh, Lục Huyền, Lục Cơ, Lục Vân quản lý. Yến được phong chức Tì tướng quân, Di Đạo giám.[1]

Năm 280, quân Tây Tấn tiến công, tướng Tấn là Vương Tuấn xuôi dòng từ Ích Châu đánh xuống, không gì cản nổi. Ngày 22 tháng 3, Lục Yến tử trận. Một ngày sau, em trai Lục Cảnh cũng tử trận.[1][2]

Trong văn hóa[sửa | sửa mã nguồn]

Lục Yến không xuất hiện trong tiểu thuyết Tam quốc diễn nghĩa của La Quán Trung.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a b c Trần Thọ, Bùi Tùng Chi chú, Tam quốc chí, Ngô thư, quyển 13, Lục Tốn truyện.
  2. ^ Phòng Huyền Linh, Tấn thư, Bản kỷ, quyển 3, Vũ Đế kỷ.