Hồ Xung

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Hồ Xung (tiếng Trung: 胡沖; bính âm: Hú Chōng; ? – ?), không rõ tên tự, là quan viên Đông Ngô thời Tam QuốcTây Tấn trong lịch sử Trung Quốc.

Cuộc đời[sửa | sửa mã nguồn]

Hồ Xung quê ở huyện Cố Thủy, quận Nhữ Nam, Dự Châu, là con trai của đại thần Hồ Tống, tính tình ôn hòa, có tài văn chương.[1]

Năm 243, Hồ Tống chết, Xung tập tước Đô hương hầu.[1]

Những năm 277–280, Hồ Xung giữ chức Trung thư lệnh dưới triều Tôn Hạo.[1]

Năm 280, Đông Ngô gặp nguy cơ mất nước từ Tây Tấn, Tiết Doanh cùng Hồ Xung kiến nghị Tôn Hạo cho người đến phân hóa các tướng Vương Tuấn, Tư Mã Trụ, Vương Hồn của Tấn, nhưng công việc không đạt được kết quả như ý.[2]

Cuối cùng, quân Tấn đánh đến Kiến Nghiệp, Tiết Doanh, Hồ Xung khuyên Tôn Hạo noi theo Hán Hậu chủ đầu hàng.[1]

Thời Tấn, Hồ Xung làm quan đến Thượng thư lang, thái thú quận Ngô.[1]

Tác phẩm[sửa | sửa mã nguồn]

Hồ Xung để lại tác phẩm Ngô lịch gồm 6 quyển.[1]

Trong văn hóa[sửa | sửa mã nguồn]

Trong tiểu thuyết Tam quốc diễn nghĩa của La Quán Trung, Hồ Xung xuất hiện ở hồi 120, cùng Tiết Doanh khuyên Tôn Hạo hàng Tấn như trong lịch sử.[3]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]