Hác Chiêu

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Hác Chiêu (chữ Hán: 郝昭, Bính âm: Hao Zhao) tự Bá Đạo (伯道) là một tướng lĩnh nhà Tào Ngụy trong thời đại Tam Quốc của lịch sử Trung Quốc. Ông được biết đến là vị chỉ huy quân sự dũng cảm đã cầm cự cửa ải Trần Thương trong những đợt tấn công quyết liệt của quân Thục do Gia Cát Lượng chỉ huy trong các Chiến dịch Bắc phạt của Gia Cát Lượng.

Trận đánh[sửa | sửa mã nguồn]

Cuộc chiến đấu của ông đã cầm chân quân Thục trong một thời gian đáng kể gây khó khăn cho quân Thục về sau này đặc biệt là vấn đề tiếp tế lương thảo. Khi quân Thục đánh ải Trần Thương, Hác Chiêu chỉ có 1000 quân trong khi quân Thục quân số lên đến 1 vạn quân. Tư Mã Ý đã phán đoán Gia Cát Lượng tất đi đường Trần Thương, cho nên sai Hác Chiêu giữ. Ông ta cho rằng có đã có Hác Chiêu, Vương Song trấn giữ thì quân Thục không đi qua được.

Tuy nhiên Gia Cát Lượng đã có một cuộc tập kích bất ngờ, đồng thời rút nhanh sau đó. Tướng Ngụy là Vương Song truy kích thì bị trúng phục binh của quân Thục và tử trận. Hác Chiêu báo tin về cho Tư Mã Ý, còn ông thì tiếp tục giữ thành Trần Thương, lúc này Hác Chiêu bị bệnh nặng. Sau khi Đô đốc Tào Chân chỉ huy quân Ngụy chống lại quân Thục với những sách lược chưa hợp lý khiến cho cửa ải Trần Thương bị thất thủ. Khi ải thất thủ, để không phải rơi vào tay quân Thục, Hác Chiêu đã tự sát.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]