Hạ Hầu Bá

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Hạ Hầu Bá trong tranh vẽ thời nhà Thanh

Hạ Hầu Bá (chữ Hán:夏侯霸; bính âm: Xiahou Ba), tự Trọng Quyền (仲權) là một nhân vật quân sự của Tào Ngụy thời Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc. Ông là con trai thứ hai của Hạ Hầu Uyên. Sau này Hạ Hầu Bá vì bất mãn với sự chuyên quyền của gia tộc họ Tư Mã đã về đầu quân cho Thục Hán và cùng góp sức với Khương Duy trong những lần Thục tấn công Ngụy.

Năm 253, Khương Duy lên nắm quyền ở Thục, Hạ Hầu Bá theo về hàng vì mâu thuẫn với quyền thần họ Tư Mã.

Trong Tam Quốc diễn nghĩa[sửa | sửa mã nguồn]

Trong Tam Quốc diễn nghĩa của nhà văn La Quán Trung có mô tả về cái chết của Hạ Hầu Bá, theo đó trong một lần bắc phạt, Khương Duy sai Hạ Hầu Bá làm tiền bộ, dẫn binh đến Diêu Dương trước. Hạ Hầu Bá đến nơi, trông thấy trên mặt thành không có một lá cờ nào, bốn cửa mở tung cả. Bá đến mặt thành, bỗng nghe một tiếng pháo nổ, rồi trên mặt thành còi trống vang động, tinh kỳ dựng lên tua tủa, cầu treo rút lên. Hạ Hầu Bá vội vã rút lui thì tên đạn trên thành bắn xuống như mưa. Hạ Hầu Bá và năm trăm quân cùng bị bắn chết hết.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]