James Madison

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
James Madison
James Madison.jpg
James Madison vẽ bởi John Vanderlyn, 1816
Tổng thống thứ tư của Hoa Kỳ
Nhiệm kỳ
4 tháng 3 năm 1809 – 4 tháng 3 năm 1817
Phó Tổng thống George Clinton (1809–1812)
Không có (1812–1813)
Elbridge Gerry (1813–1814)
Không có (1814–1817)
Tiền nhiệm Thomas Jefferson
Kế nhiệm James Monroe
Ngoại trưởng thứ năm của Hoa Kỳ
Nhiệm kỳ
2 tháng 5 năm 1801 – 3 tháng 3 năm 1809
Tổng thống Thomas Jefferson
Tiền nhiệm John Marshall
Kế nhiệm Robert Smith
Dân biểu Hoa Kỳ
từ Khu vực Quốc hội thứ 15 của Virginia
Nhiệm kỳ
4 tháng 3 năm 1793 – 4 tháng 3 năm 1797
Tiền nhiệm Khu bầu cử thành lập
Kế nhiệm John Dawson
Dân biểu Hoa Kỳ
từ Khu vực Quốc hội thứ năm của Virginia
Nhiệm kỳ
4 tháng 3 năm 1789 – 4 tháng 3 năm 1793
Tiền nhiệm Khu bầu cử thành lập
Kế nhiệm George Hancock
Đại biểu Quốc hội Hợp bang
từ Virginia
Nhiệm kỳ
1 tháng 3 năm 1781 – 1 tháng 11 năm 1783
Tiền nhiệm Khu bầu cử thành lập
Kế nhiệm Thomas Jefferson
Thông tin cá nhân
Sinh 16 tháng 3 năm 1751
Port Conway, Thuộc địa Virginia, Châu Mỹ thuộc Anh
Mất 28 tháng 6 năm 1836 (85 tuổi)
Orange, Virginia, Hoa Kỳ
Đảng chính trị Đảng Dân chủ-Cộng hoà
Vợ, chồng Dolley Payne Todd (kết hôn 1794) «start: (1794-09-15)»"Hôn nhân: Dolley Payne Todd đến James Madison" Location:Bản mẫu:Placename/adr (linkback://vi.wikipedia.org/wiki/James_Madison)
Con cái John (con riêng)
Alma mater Đại học Princeton
Chữ ký Cursive signature in ink
Phục vụ trong quân đội
Thuộc Thuộc địa Virginia
Phục vụ Red Ensign of Great Britain (1707-1800).svg Dân quân Virginia
Năm tại ngũ 1775
Cấp bậc US-O6 insignia.svg Đại tá

James Madison Jr. (16 tháng 3 năm 1751 - 28 tháng 6 năm 1836) là một chính khách và là tổng thống thứ tư của Hoa Kỳ, với nhiệm kỳ tổng thống từ năm 1809 cho đến năm 1817. Ông được ca ngợi là "Cha đẻ của Hiến pháp Hoa Kỳ" vì vai trò then chốt của ông trong việc soạn thảo và thúc đẩy Hiến pháp Hoa KỳTuyên bố Nhân quyền.

Madison thừa kế trang trại Montpelier ở Virginia và cùng với hàng trăm nô lệ trong suốt cuộc đời của ông. Ông từng là thành viên của Hội đồng dân biểu Virginia và là thành viên của Quốc hội lục địa trước Hội nghị Hiến pháp. Sau Hội nghị, ông trở thành một trong những nhà lãnh đạo trong phong trào phê chuẩn Hiến pháp, cả ở Virginia và trên toàn quốc. Sự cộng tác của ông với Alexander HamiltonJohn Jay đã tạo ra Các văn bản về Chủ nghĩa liên bang, một trong số các luận văn quan trọng nhất ủng hộ Hiến pháp. Quan điểm chính trị của Madison thay đổi trong suốt cuộc đời của ông. Trong các cuộc thảo luận về Hiến pháp, ông ủng hộ một chính phủ quốc gia mạnh mẽ, nhưng sau đó ưa thích các mô hình chính phủ mạnh hơn, và về cuối đời ông đã dung hòa giữa hai thái cực trên.

Thời trẻ và giáo dục[sửa | sửa mã nguồn]

James Madison, Sr., cha của James Madison, Jr.

James Madison, Jr. sinh ngày 16/3/1751 (5/3/1751, theo lịch cũ - lịch Julian) tại Belle Grove Plantation gần Port Conway, bang Virginia. Cha ông là James Madison, Sr. và mẹ ông là Nelly Conway Madison. Trong gia đình, ông là người lớn nhất trong số mười hai người con,[1] với bảy em trai và bốn em gái sau đó. Ba người em của James Jr. mất khi còn sơ sinh, trong đó một người chết lưu thai. Vào mùa hè năm 1775, em gái ông, Elizabeth(7 tuổi) và em trai ông, Reuben(3 tuổi) đã chết vì bệnh lỵ quét qua Orange County do dòng nước nơi này bị ô nhiễm.[2] Cha của ông, James Madison, Sr.(1723-1801) là người trồng thuốc lá trên một đồn điền lớn với tên gọi sau này là Mount Pleasant mà ông được thừa hưởng khi đến tuổi trưởng thành. Sau đó, ông mua lại được tài sản và nô lệ, cùng hơn 5.000 mẫu Anh (2.000 ha) khiến ông trở thành chủ đất lớn nhất và là công dân hàng đầu ở Piedmont. Mẹ của James Jr. là Nelly Conway Madison(1731-1829) sinh ra tại Cảng Conway, là con gái một thương gia trồng thuốc lá nổi tiếng.[3] Vào những năm sau này, các thuộc địa miền Nam trở thành xã hội nô lệ, trong đó lao động nô lệ trợ nền kinh tế và chủ nô hình thành các tầng lớp chính trị.[4]

Từ 11 đến 16 tuổi, cậu bé "Jemmy" Madison được gửi theo học Donald Robertson, một giảng viên tại Innes Plantation ở Quận King And Queen, Virginia, trong khu vực Tidewater. Robertson là giáo viên người Scotland dạy kèm cho một số gia đình trồng thuốc lá nổi tiếng ở miền Nam. Madison được Robertson dạy toán học, địa lý, ngôn ngữ hiện đại và cổ xưa, ông trở nên đặc biệt thành thạo tiếng Latinh. Bản năng siêng học của ông "phần lớn là nhờ người ấy [Robertson]"[5][6]

Năm 16 tuổi, ông trở về đồn điền Montpelier, nơi ông bắt đầu một khóa học hai năm nghiên cứu với giáo sư Thomas Martin để chuẩn bị cho đại học. Không giống hầu hết những người bạn khác cùng bang Virginnia vào thời ấy, Madison không học Đại Học William&Mary, nơi đất thấp Williamsburg, khí hậu khiến ông dễ ​​bị nhiễm bệnh và không tốt cho sức khỏe yếu ớt của ông. Thay vào đó, năm 1769, ông theo học Đại Học New Jersey(là Đại Học Princeton sau này), nơi ông là bạn cùng phòng và là bạn thân thiết với nhà thơ Philip Freneau. Madison cũng từng cầu hôn chị gái của Freneau là Maria nhưng không thành công.[7]

Madison at Princeton University. Portrait by James Sharples

Quân dịch và sự nghiệp chính trị ban đầu[sửa | sửa mã nguồn]

Sau khi tốt nghiệp ở Princeton, Madison quan tâm đến mối quan hệ dần xấu đi giữa Anh và các thuộc địa Mỹ vì vấn đề Anh đánh thuế. Năm 1774, Madison có chỗ đứng trong Ủy ban Bảo An ở địa phương, do một nhóm người yêu nước ủng hộ cuộc cách mạng thành lập để giám sát các lực lượng dân quân địa phương. Đây là bước đầu trong cuộc đời phục vụ cộng đồng của ông mà chính sự giàu có của gia đình đã tạo điều kiện cho ông.[19] Tháng 10/1775, ông được giao nhiệm vụ làm đại tá lực lượng dân quân Orange, nhưng ông đã không nhận nhiệm vụ chiến đấu nào vì lý do sức khỏe.[20]

Trong Chiến tranh Cách mạng Mỹ, Madison phục vụ trong cơ quan lập pháp bang Virginia (1776-1779) và trở thành người bảo trợ đồng bào đại biểu của Thomas Jefferson. Trước đó, ông chứng kiến ​​sự đàn áp các nhà truyền giáo Baptist ở Virginia, những người đã bị bắt giữ vì rao giảng mà không có giấy phép thành lập của Giáo hội Anh. Ông đã hợp tác với nhà truyền giáo Baptist khác là Elijah Craig để thúc đẩy đảm bảo hiến pháp cho tự do tôn giáo tại Virginia.[21] Điều này đã giúp cho thời trang ý tưởng của mình về tự do tôn giáo mà ông áp dụng vào Hiến pháp và Tuyên Ngôn Nhân quyền.

Madison trở nên nổi bật trong giới chính trị ở Virginia. Ông cùng Jefferson soạn thảo Điều Lệ Virginia Về Tự Do Tín Ngưỡng, được thông qua vào năm 1786. Nó siết Giáo hội Anh và loại bỏ quyền lực nhà nước trong vấn đề tôn giáo. Ông cũng loại bỏ kế hoạch của Patrick Henry là bắt dân nộp thuế để họ có thể đến một công đoàn theo sự lựa chọn của họ. Năm 1777, Quyền Sư James Madison (1749-1812), anh họ của Madison, trở thành chủ tịch Đại Học William & Mary. Nhờ ảnh hưởng của Madison và Jefferson, Đức Giám mục Madison đã lãnh đạo trường thông qua các thay đổi liên quan đến tách từ cả Anh và Giáo hội Anh. [Cần dẫn nguồn]

Là đại biểu trẻ nhất Quốc hội Lục Địa (1780-1783), Madison được coi là nhân lực chính trong lập pháp và một bậc thầy về xây dựng liên minh quốc hội.[19] Ông thuyết phục Virginia từ bỏ tuyên bố chủ quyền lãnh thổ, bao gồm phần tây bắc của hầu hết bang Ohio ngày nay, và các điểm phía tây cho Quốc hội Lục Địa. Nó tạo ra vùng lãnh thổ Tây Bắc vào năm 1783, là vùng lãnh thổ liên bang giám sát từ đó bang mới đã được hình thành và kết nạp vào công đoàn. Tuyên bố đất của Virginia đã một phần chồng chéo với những người của bang Connecticut, Pennsylvania và Maryland; họ cũng nhượng lại vùng đất phía tây của họ cho chính quyền nhà nước, với sự hiểu biết rằng các bang mới có thể được hình thành từ đất. Pháp lệnh Tây Bắc cấm chế độ nô lệ trong các lãnh thổ mới ở phía bắc sông Ohio, nhưng không kết thúc được chế độ nô lệ bởi những người định cư sở hữu nô lệ đã ở trong lãnh thổ từ trước khi có pháp lệnh.

Madison được bầu làm đại biểu Virginia lần hai và làm từ năm 1784 đến năm 1786, những năm đầu của nền độc lập. Trong những năm cuối làm đại biểu, Madison ngày càng thất vọng với những gì ông thấy là dân chủ quá đáng. Ông chỉ trích các đại biểu có xu hướng phục vụ lợi ích cụ thể cho các thành phần của họ, ngay cả khi các lợi ích đó là phá hoại nhà nước nói chung. Đặc biệt, ông gặp rắc rối bởi một đạo luật dẫn đến bị từ chối miễn trừ ngoại giao đến các đại sứ từ các nước khác, và một đạo luật hợp pháp hóa tiền giấy.[22] Ông nghĩ rằng các nhà lập pháp nên "vô tư" và hành động vì lợi ích của nhà nước của họ tại lớn, thậm chí nếu điều này mâu thuẫn với mong muốn của cử tri. Madison tin rằng "dân chủ quá mức" là nguyên nhân của một xã hội phân rã rộng lớn mà ông và những người khác (chẳng hạn như Washington) nghĩ đã được nối lại sau cuộc cách mạng và đã gần một tipping point- Cuộc Nổi Loạn Shay là một ví dụ.

Bầu cử năm 1808[sửa | sửa mã nguồn]

Cotesworth Charles Pinckney

Khi Jefferson nghỉ hưu sau nhiệm kỳ thứ hai, Madison được đảng chọn làm tổng thống vào năm 1808. Ông bị Rep. John Randolph phản đối, người từng xung đột trước đó với Jefferson và Madison. Các phiên họp kín của Quốc hội đảng Cộng Hòa khi chọn ứng cử viên đều đồng lòng chọn Madison hơn là James Monroe.[70] Đảng Liên Bang trong thời gian này phần lớn đã sụp đổ bên ngoài vùng Tân Anh Quốc nên Madison dễ dàng đánh bại ứng cử viên của đảng này là Cotesworth Charles Pinckney. [71]

Cuộc sống về già[sửa | sửa mã nguồn]

Madison về già

Khi Madison rời chức tổng thống năm 1817 ở tuổi 65, ông về đồn điền Montpelier nghỉ hưu, vườn thuốc lá của ông ở Orange County, Virginia, cách không xa với đồn điền Monticello của Jefferson. Dolley, lúc này 49 tuổi, nghĩ rằng cuối cùng họ sẽ có cơ hội để du lịch Paris. Nhưng như Washington và Jefferson, Madison rời chức tổng thống trong cảnh nghèo khổ hơn so với lúc được bầu. Nông trại của ông đã trải qua sự sụp đổ tài chính ổn định do thuốc lá liên tục giảm giá và cũng do con trai riêng của vợ ông quản lý yếu kém.

Insight vào Madison được cung cấp bởi cuốn hồi ký đầu tiên, Hồi ký tưởng niệm James Madison của một người da màu (1865) mà tác giả là Paul Jennings, nô lệ trước đây của ông, từng hầu hạ tổng thống từ năm 10 tuổi đã và làm suốt phần đời còn lại của Madison. Sau khi Madison mất, Dolley Madison bán Jennings vào năm 1845 cho thượng nghị sĩ Daniel Webster, người đã cho Jennings làm việc để trả lại số tiền Webster đã bỏ ra mua anh, đổi lại anh được tự do. Jennings công bố hồi ký ngắn của mình vào năm 1865.[111] Jennings dành sự tôn trọng lớn nhất cho Madison và nói rằng cựu tổng thống không bao giờ đánh nô lệ, và cũng không cho phép thợ giám sát nô lệ nào làm vậy. Jennings nói nếu một nô lệ cư xử không tốt, Madison sẽ gặp riêng người đó và trao đổi về hành vi ấy.;[111]

Một số sử gia cho rằng nợ nần là một trong những lý do Madison từ chối cho phép những ghi chép của mình về Hội nghị Lập Hiến, hoặc hồ sơ chính thức của ông được công bố khi ông còn sống. "Ông ấy biết các ghi chép của mình có giá trị, và vì các vựa trồng của ông đều thua lỗ nên ông muốn các ghi chép mang lại số tiền cho các bất động sản của mình, và để Dolley dùng số tiền ấy để sống. Ông hy vọng các giấy tờ bán được hơn một trăm ngàn đô, trong số đó có những ghi chú rất quý giá."[112] Gánh nặng tài chính đã làm sức khỏe tinh thần và thể chất của Madison ngày càng xấu đi.

Những năm sau này, Madison rất quan tâm di sản lịch sử của mình. Ông đã chỉnh sửa thư từ và các tài liệu khác thuộc sở hữu của mình, thêm và xóa các câu chữ, thay đổi ngày tháng và các nhân vật trong các lá thư. Khi đã gần tám muơi tuổi, điều này nói "thẳng ra" gần như là nỗi ám ảnh của ông. Ví dụ, ông chỉnh sửa một lá thư gửi Jefferson với nội dung chỉ trích Lafayette. Madison không chỉ ký ra đoạn ban đầu, thậm chí giả tốt chữ viết tay của Jefferson.[113] Sử gia Drew R. McCoy nói: "Trong sáu năm cuối đời, giữa một biển rắc rối [tài chính] cá nhân đã đe dọa nhấn chìm ông... Những lúc kích động về tinh thần đã làm suy sụp thể chất của ông. Những khi đỡ hơn vào năm 1831 và 1832, ông đã nằm liệt giường, nếu không nói là bất động... Chắc chắn đã ốm vì lo lắng, ông bắt đầu tuyệt vọng về khả năng làm những người đồng chí hiểu mình." [114]

Đại Học Virginia của Thomas Jefferson

Năm 1826, sau khi Jefferson mất, Madison được Đại Học Virginia bổ nhiệm làm hiệu trưởng ("Chủ tịch") thứ hai. Ông giữ cương vị này khoảng mười năm đến khi qua đời vào năm 1836.

Năm 1829, ở tuổi 78, Madison được chọn làm đại diện bang Virginia tham dự Hội nghị Lập Hiến Virginia. Đó là lần xuất hiện cuối cùng của ông với vai trò chính khách. Các vấn đề quan trọng lớn nhất tại hội nghị này đã được phân bổ. Các huyện miền Tây Virginia than phiền việc thiếu đại diện vì hiến pháp nhà nước phân bổ các huyện có quyền biểu quyết của quận. Dân số tăng ở Piedmont và phần phía tây của bang không cân xứng đại diện bởi các đại biểu trong cơ quan lập pháp. Cải cách phía Tây cũng muốn mở rộng quyền bầu cử cho tất cả những người đàn ông da trắng, ở vị trí của yêu cầu quyền sở hữu tài sản hiện hành. Madison đã cố gắng trong vô vọng để thực hiện một sự thỏa hiệp. Cuối cùng, các quyền phổ thông đầu phiếu được mở rộng để người thuê nhà cũng như chủ đất, nhưng người trồng đông từ chối áp dụng công dân phân bổ dân số. Họ nói thêm nô lệ tổ chức như là tài sản để tính dân số, để duy trì đa số thường trú ở cả hai viện của cơ quan lập pháp, lập luận rằng phải có một sự cân bằng giữa dân số và tài sản đại diện. Madison đã thất vọng về thất bại của Virginia trong việc giải quyết vấn đề công bằng hơn. [115]

Madison cũng quan tâm việc tiếp tục chế độ nô lệ ở Virginia nói riêng và miền Nam nói chung. Ông tin rằng việc di dời người Mỹ da đen tự do về châu Phi là một giải pháp và được thúc đẩy bởi Hiệp Hội Thực Dân Mỹ(ACS).[116] Ông nói với Lafayette tại thời điểm quy ước rằng thực dân sẽ tạo ra một "tẩy xoá nhanh chóng của các blot trên nhân vật đảng Cộng Hòa của chúng tôi."[117] Harriet Martineau, nhà xã hội học người Anh Harriet Martineau viếng thăm Madison trong tour du lịch của các nước Mỹ của cô trong năm 1834. Cô đặc trưng của mình niềm tin vào các giải pháp thực dân nô lệ là "kỳ lạ và phi lý." [117] Madison có thể đã bán hoặc tặng cối xay lúa mì của mình trong hỗ trợ của ACS.[116] Sử gia McCoy tin rằng "Công ước của năm 1829... đẩy Madison dần đến bờ vực của ảo tưởng, nếu không nói là tuyệt vọng. Các vấn đề của chế độ nô lệ đã phá hoại nó." [117] [118] Giống hầu hết người Mỹ gốc Phi thời ấy, nô lệ của Madison muốn ở lại Mỹ, nơi họ được sinh ra, tin rằng công việc của họ kiếm được họ công dân, và chống việc "hồi hương". [116]

William R. Denslow cho là tìm được bằng chứng chứng minh James Madison có thể là một Mason[119] khi vào năm 1795, John Francis Mercer được cho đã viết cho Madison "Tôi đã không có cơ hội chúc mừng anh trước khi về của anh trở thành một Mason tự do -a rất cổ xưa & vinh tình huynh đệ. "[120] Tuy nhiên, trong bức thư gửi Stephen Bates năm 1832, Madison viết rằng ông không bao giờ là một Mason, và là "người xa lạ với các nguyên tắc" của hội này.[121]

Di sản[sửa | sửa mã nguồn]

Sử gia Garry Wills đã viết: "Tuyên bố về sự ngưỡng mộ của chúng tôi dành cho Madison không dựa trên sự nhất quán hoàn hảo, bất quá nó dựa trên nhiệm kỳ tổng thống của ông. Ông có đức tính khác... Là người định hình và đỡ đầu Hiến pháp, không người nào như ông... phần hiệu suất tốt nhất của Madison khi làm tổng thống là mối quan tâm bảo tồn Hiến pháp... không người nào làm mọi thứ cho đất nước mình, thậm chí Washington cũng vậy. Nhưng Madison làm nhiều hơn ai hết, và làm tốt hơn bất kỳ ai. Vậy cũng đủ rồi." [124]

George F. Will viết rằng nếu người Mỹ tin ngòi bút mạnh hơn thanh kiếm thì thủ đô nước Mỹ sẽ được gọi là "Madison, DC" thay vì Washington, DC. [125]

Madison đã viết trong Giấy Tờ Người Liên Bang, mục số 51 về chế độ liên bang: "Nó rất quan trọng với một nước cộng hòa không chỉ để bảo vệ xã hội chống lại sự đàn áp của nhà cầm quyền của nó, nhưng để bảo vệ một phần của xã hội chống lại sự bất công của một phần khác... trong một xã hội dưới hình thức mà phe mạnh hơn dễ dàng có thể đoàn kết và đàn áp phe yếu, tình trạng hỗn loạn có thể là thực sự được biết đến ngự trị như trong một trạng thái tự nhiên, nơi mà cá nhân yếu không được bảo đảm chống lại bạo lực của người mạnh hơn."

Năm 1986, Quốc hội thành lập Đài Tưởng niệm James Madison Foundation Fellowship như một phần của lễ kỷ niệm hai trăm năm Hiến pháp ra đời. Quỹ học bổng cao học 24.000$ cung cấp giáo viên trung học để thực hiện bằng thạc sĩ trong đó nhấn mạnh việc nghiên cứu Hiến pháp.

Montpelier, địa phần của gia đình và nhà của ông ở Orange, Virginia, đã được chỉ định là Di Tích Lịch sử Quốc gia.

Nhiều bang, thị trấn, thành phố, các tổ chức giáo dục, một dãy núi và một con sông được đặt theo tên Madison:

Madison County - danh sách các quận đặt theo tên ông

Các thành phố: ví dụ: Madison, Wisconsin.

Đại học công lập James Madison bang Michigan được đặt theo tên ông để vinh danh. Đại học James Madison ở Harrisonburg, Virginia; Viện James Madison tôn vinh những đóng góp của ông cho Hiến pháp.

Công Trình Tưởng niệm James Madison là một tòa nhà của Liên Hiệp Thư Viện Quốc hội Hoa Kỳ ở Washington, DC và được coi như đài tưởng niệm chính thức Madison.

Công Trình Tưởng niệm James Madison

Khi đi qua bang Montana vào năm 1805, Meriwether Lewis, một trong hai người trong Chuyến Thám Hiểm Của Lewis Và Clark đã đặt tên một dãy núi là Dãy Madison để vinh danh Madison khi ông còn là Ngoại Trưởng dưới thời Jefferson. Sông Madison ở phía tây nam Montana được Lewis&Clark đặt tên vào năm 1805. Núi Madison trong dãy Tổng thống của núi White ở bang New Hampshire, được đặt theo tên ông.

Núi Madison

Hai tàu Hải Quân Hoa Kỳ được đặt tên là USS James Madison và USS Madison.

USS James Madison

Chân dung của Madison trên tờ tiền $5000 của Hoa Kỳ. [127]

US $5000 1934 Federal Reserve Note.jpg

Madison Cottage ở thành phố New York đã có tên trong danh dự của ông ngay sau khi ông chết. Nó đã là một trạm cách quan trọng ở rìa phía bắc của thành phố New York. Các căn cứ nơi căn nhà tọa lạc đã trở thành công viên Madison Square. Công viên lần lượt đưa ra các tên cho Madison Square Gardens mà ban đầu nằm tiếp giáp với công viên. Madison Square Gardens là một địa điểm quan trọng đua xe đạp và các máy chủ tiếp theo của một loại xe đạp được gọi là Madison xe đạp. [128]

Madison Square Garden năm 2011

Madison cũng được nam diễn viên Okieriete Onaodowan vô vai trong vở nhạc kịch Hamilton trên sân khấu Broadway từ năm 2015. Madison được miêu tả là đồng minh của Thomas Jefferson và là kẻ thù của Alexander Hamilton trong màn 2 của vở kịch.

James Madison xuất hiện trong nhạc kịch nổi tiếng Hamilton (2015)

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Ketcham 1990, tr. 12
  2. ^ Ketcham 1990, tr. 62.
  3. ^ Ketcham 1990, tr. 5.
  4. ^ Kolchin, Peter (1993). American Slavery, 1619–1877. Whill and Wang. tr. 28. 
  5. ^ Boyd-Rush, Dorothy. “Molding a founding father”. Montpelier. Truy cập ngày 25 tháng 3 năm 2013. 
  6. ^ “The Life of James Madison”. The Montpelier Foundation. Truy cập ngày 14 tháng 2 năm 2017. 
  7. ^ Mills, W. Jay (2002). “Historic Houses of New Jersey”. GET NJ. Truy cập ngày 14 tháng 2 năm 2017.