William Howard Taft

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
William Howard Taft
William Howard Taft.jpg
Tổng thống thứ 27 của Hoa Kỳ
Nhiệm kỳ
4 tháng 3 năm 1909 – 4 tháng 3 năm 1913
Phó Tổng thống James S. Sherman
Tiền nhiệm Theodore Roosevelt
Kế nhiệm Woodrow Wilson
Thống đốc Cuba
Nhiệm kỳ
29 tháng 9 năm 1906 – 13 tháng 10 năm 1906
Bổ nhiệm bởi Theodore Roosevelt
Tiền nhiệm Tomás Estrada Palma (Tổng thống Cuba)
Kế nhiệm Charles Edward Magoon
Toàn quyền Philippines
Nhiệm kỳ
4 tháng 7 năm 1901 – 23 tháng 12 năm 1903
Bổ nhiệm bởi William McKinley
Tiền nhiệm Arthur MacArthur, Jr.
Kế nhiệm Luke Edward Wright
Thẩm phán Toà án Tối cao Hoa Kỳ
Nhiệm kỳ
11 tháng 7 năm 1921 – 3 tháng 2 năm 1930
Bổ nhiệm bởi Warren G. Harding
Tiền nhiệm Edward Douglass White
Kế nhiệm Charles Evans Hughes
Bộ trưởng Chiến tranh
Nhiệm kỳ
1 tháng 2 năm 1904 – 30 tháng 6 năm 1908
Tổng thống Theodore Roosevelt
Tiền nhiệm Elihu Root
Kế nhiệm Luke Edward Wright
Thông tin cá nhân
Sinh 15 tháng 9 năm 1857
Cincinnati, Ohio, Hoa Kỳ
Mất 8 tháng 3 năm 1930 (72 tuổi)
Washington, D.C., Hoa Kỳ
Nơi an nghỉ Nghĩa trang Quốc gia Arlington
Đảng chính trị Đảng Cộng hòa
Vợ, chồng Helen Herron
Con cái Robert A. Taft
Helen Taft Manning
Charles Phelps Taft II
Alma mater Đại học Yale
Đại học Cincinnati
Chữ ký

William Howard Taft (15 tháng 9 năm 18578 tháng 3 năm 1930) là nhà chính trị, Tổng thống Hoa Kỳ thứ 27 và Chánh án tòa Thượng thẩm thứ 10 của Hoa Kỳ. Sinh ra trong gia đình có thế lực chính trị vùng Ohio, Taft là lãnh đạo của cánh bảo thủ tiến bộ của Đảng Cộng hòa đầu thế kỷ 20, một người tiên phong cải tiến bang giao thương mại quốc tế và cực lực kêu gọi cho hòa bình thế giới.

Taft trải qua nhiều chức vụ trong Chính phủ Hoa Kỳ, Luật sư tòa thượng thẩm, chính án liên bang, tổng toàn quyền Mỹ tại Philippines và bộ trưởng Bộ chiến tranh Hoa Kỳ trước khi được bạn thân là tổng thống Theodore Roosevelt đề cử ông ra ứng cử tổng thống.

Nhưng đến năm 1911 thì Roosevelt tách rời Taft, cho rằng ông này quá khích. Khi Taft và nhóm bảo thủ thấy Roosevelt đả kích hệ thống tư pháp họ liền tìm cách móc nối trong đảng. Sau đó Taft tranh với Roosevelt và thắng chức lãnh tụ đảng Cộng hoà. Kế đến ông tranh cử và thắng chức tổng thống Hoa Kỳ năm 1912, và sau đó trục xuất Roosevelt khỏi đảng Cộng hoà. Taft từ đó nắm quyền suốt một thập niên.

Năm 1921 Taft kiêm luôn chức chánh thẩm tòa tối cao Hoa Kỳ. Với tư cách vừa là tổng thống vừa là chánh thẩm, Taft dựng lên các tòa án liên bang, dễ dàng thông qua nhiều chính sách thời bấy giờ.

Trong Thế chiến I Taft phát động chính sách lao động toàn quốc, cắt giảm các vụ đình công, và kêu gọi các công đoàn ủng hộ mục đích chung của đất nước.

Chính phủ dưới quyền tổng thống Taft được nói đến nhờ công tác phá hệ thống độc quyền và đại diện cổ phần của giới đại tư bản Hoa Kỳ lúc bấy giờ đang nắm chủ quyền kinh tế. Chính phủ này cũng ra sức củng cố liên hệ thương mại giữa các tiểu bang, phát triển dân quyền, tu chỉnh hệ thống bưu điện và kêu gọi hòa bình thế giới.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]