William Henry Harrison

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Thiếu tướng
William Henry Harrison
William Henry Harrison daguerreotype edit.jpg
Tổng thống thứ 9 của Hoa Kỳ
Nhiệm kỳ
4 tháng 3 năm 1841 – 4 tháng 4 năm 1841
Phó Tổng thốngJohn Tyler
Tiền nhiệmMartin Van Buren
Kế nhiệmJohn Tyler
Đặc sứ Hoa Kỳ tại Đại Colombia
Nhiệm kỳ
24 tháng 5 năm 1828 – 26 tháng 9 năm 1829
Tổng thốngJohn Quincy Adams
Tiền nhiệmBeaufort Taylor Watts
Kế nhiệmThomas Patrick Moore
Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ
từ Ohio
Nhiệm kỳ
4 tháng 3 năm 1825 – 20 tháng 5 năm 1828
Tiền nhiệmEthan Allen Brown
Kế nhiệmJacob Burnet
Dân biểu Hoa Kỳ
từ Khu vực Quốc hội thứ nhất của Ohio
Nhiệm kỳ
8 tháng 10 năm 1816 – 3 tháng 3 năm 1819
Tiền nhiệmJohn McLean
Kế nhiệmThomas R. Ross
Thống đốc Indiana
Nhiệm kỳ
10 tháng 1 năm 1801 – 28 tháng 12 năm 1812
Bổ nhiệmJohn Adams
Tiền nhiệmChức vụ thành lập
Kế nhiệmThomas Posey
Dân biểu Hoa Kỳ
từu Khu vực Quốc hội Lãnh thổ Tây Bắc
Nhiệm kỳ
4 tháng 3 năm 1799 – 14 tháng 5 năm 1800
Đại biểu
Tiền nhiệmQuốc hội thành lập
Kế nhiệmWilliam McMillan
Thống đốc Lãnh thổ Tây Bắc
Nhiệm kỳ
28 tháng 6 năm 1796 – 1 tháng 10 năm 1799
Thống đốcArthur St. Clair
Tiền nhiệmWinthrop Sargent
Kế nhiệmCharles Willing Byrd
Thông tin cá nhân
Sinh9 tháng 2 năm 1773
Charles City County, Virginia, Bắc Mỹ thuộc Anh
Mất4 tháng 4 năm 1841 (68 tuổi)
Washington, D.C., Hoa Kỳ
Nơi an nghỉKhu mộ Tưởng niệm Quốc gia William Henry Harrison
North Bend, Ohio
Đảng chính trịĐảng Dân chủ-Cộng hoà (1799–1828)
Đảng Whig (1836–1841)
Vợ, chồngAnna Symmes (22 tháng 11 năm 1795)
Con cái10, bao gồm John Scott HarrisonCarter Bassett Harrison
Cha mẹ
Alma mater
Nghiệp vụSĩ quan Quân đội
Chữ kýCursive signature in ink
Phục vụ trong quân đội
Thuộc Hoa Kỳ
Phục vụ
Năm tại ngũ1791–1798
1811
1812–1814
Cấp bậcThiếu tướng
Đơn vịLegion of the United States
Chỉ huyLục quân Tây Bắc
Tham chiến

William Henry Harrison (9 tháng 2 năm 17734 tháng 4 năm 1841) là một sĩ quan quân đội Hoa Kỳ, một nhà chính trị, và là vị Tổng thống Hoa Kỳ thứ 9. Ông qua đời chỉ 31 ngày sau khi nhậm chức do căn bệnh viêm phổi, dẫn đến việc ông là người nắm giữ chức Tổng thống ngắn nhất trong lịch sử nước Mỹ. Bởi ông là vị Tổng thống đầu tiên qua đời khi đương chức, nên cái chết của ông đã đưa Hoa Kỳ vào một cuộc khủng hoảng hiến pháp[1] cũng như đặt ra nhiều câu hỏi và tranh luận về thứ tự kế vị Tổng thống Hoa Kỳ.

Harrison là con trai của Benjamin Harrison V - một nhà lập quốc Hoa Kỳ và là cụ cố của Tổng thống Hoa Kỳ thứ 23 Benjamin Harrison (tại nhiệm: 1889-1893). Đồng thời, ông cũng là vị Tổng thống cuối cùng được sinh ra trong thời điểm mà Anh Quốc vẫn còn trị vì mười ba thuộc địa ở Bắc Mỹ - trước khi cuộc Cách mạng Mỹ bùng nổ vào năm 1775.

Harrison là dân biểu đầu tiên tại Hạ Viện Hoa Kỳ đại diện cho vùng lãnh thổ phía Tây Bắc và cũng là Thống đốc đầu tiên của Lãnh thổ Indiana. Ông bắt đầu nổi danh khi lãnh đạo các lực lượng quận đội Hoa Kỳ chiến đấu chống lại dân da đỏ tại Trận Tippecanoe năm 1811, nơi mà ông đã được đạt cho biệt hiệu "Tippecanoe" (hay "Old Tippecanoe"). Ông được thăng lên chức Thiếu tướng của Lục quân Hoa Kỳ trong thời kỳ Chiến tranh 1812 (diễn ra từ năm 1812 đến 1815). Trong thời kỳ đó, ông đã giúp giành chiến thắng tại Trận ThamesCanada và mang tới sự hòa bình ở khu vực. Sau chiến tranh, Harrison chuyển đến sống ở tiểu bang Ohio, và một lần nữa được bầu chọn làm dân biểu đại diện cho tiểu bang này tại Hạ Viện Hoa Kỳ. Năm 1824, các nhà lập pháp của Tiểu bang Ohio đã bầu ông để trở thành Thượng nghị sĩ tại Thượng viện Hoa Kỳ. Tuy nhiên, nhiệm kỳ của ông tại Thượng viện đã bị cắt ngắn khi ông được bổ nhiệm làm Công sứ tại Đại Columbia vào tháng 5 năm 1828.

Đến năm 1836, Harrison trở về với cuộc sống bình thường của mình tại bang Ohio. Cũng trong năm đó, Đảng Whig đã chọn ông là ứng cử viên đại diện cho họ tại cuộc bầu cử Tổng thống. Tuy nhiên, thật không may khi mà ông đã bị đánh bại bởi Phó Tổng thống thời bấy giờ là Martin Van Buren - một người thuộc Đảng Dân Chủ. Năm 1840, Đảng Whig lại một lần nữa chọn Harrison làm ứng cử viên Tổng thống. Đồng thời, Đảng này cũng chọn John Tyler làm người đồng hành cùng Harrison cho chức vụ Phó Tổng thống trong cuộc chạy đua vào Nhà Trắng năm đó. Do được nhiều người biết đến thông qua bài hát vận động tranh cử "Tippecanoe and Tyler Too", Harrison và Tyler đã đánh bại Van Buren trong cuộc bầu cử năm đó. Khi Harrison nhậm chức tổng thống vào năm 1841 với độ tuổi 68, và ông đã là người già nhất trở thành Tổng thống trong lịch sử Hoa Kỳ. Ông đã nắm giữ kỷ lục này trong suốt 140 năm. Kỷ lục này chỉ bị phá vỡ cho đến khi Ronald Reagan đắc cử năm 1981 ở độ tuổi 69, và sau này là Donald Trump đắc cử vào năm 2017 ở tuổi 70[2].


Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ "The Constitution of that time contained no Twenty-fifth Amendment to lay out procedures governing the vice president's actions when the chief executive became disabled or when there was a vacancy before the end of the incumbent's term. The document provided only that the 'Powers and Duties of the said Office... shall devolve on the Vice President... [who] shall act accordingly, until the Disability be removed, or a President shall be elected.' In another section, the Constitution referred to the vice president 'when he shall exercise the Office of President of the United States.'" John Tyler, Tenth Vice President (1841). Secretary of the Senate, United States Government. Last accessed 2007-04-01.
  2. ^ Nudelman, Mike (9 tháng 11 năm 2016). “Donald Trump is the oldest president elected in US history”. Business Insider.