Kế Sách

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Kế Sách
Huyện
Địa lý
Tọa độ: 9°49′30″B 105°57′25″Đ / 9,825°B 105,95694°Đ / 9.82500; 105.95694Tọa độ: 9°49′30″B 105°57′25″Đ / 9,825°B 105,95694°Đ / 9.82500; 105.95694
Diện tích 352,8761 km²
Dân số (2013)  
 Tổng cộng 159.562 người
 Mật độ 452 người/km²
Dân tộc Việt, Hoa, Khmer
Hành chính
Quốc gia  Việt Nam
Vùng Đồng bằng Sông Cửu Long
Tỉnh Sóc Trăng
Thành lập 24 tháng 08 năm 2008
Phân chia hành chính 2 thị trấn, 11 xã
Mã hành chính 943[1]
Mã bưu chính 97
Website Huyện Kế Sách

Kế Sách là một huyện của tỉnh Sóc Trăng, Việt Nam. Toàn huyện có diện tích 352,8761 km², dân số 159.562 người, mật độ dân số đạt 452 người/km²[2].

Nguồn gốc tên gọi[sửa | sửa mã nguồn]

Theo Vương Hồng Sển và Đào Văn Hội: Kế Sách (tiếng Khmer: ខ្សាចំ[3] / Khsach) xuất phát từ cách gọi của người Khmer Khsach (phnor Khsắt: Giồng Cát) đọc trại thành Kế Sách. Nơi đây có 1 dãy đất Giồng Cao ráo bắt đầu từ ấp Tập Rèn cũ (gồm hai ấp An Hòa và An Nhơn, xã Thới An Hội huyện Kế Sách ngày nay) xuyên qua thị trấn Kế Sách, Phú Tâm đến ngã ba An Trạch và Bưng Trốp huyện Châu Thành. Ngày trước trên dãy đất giồng này đều thuộc huyện Kế Sách. Tại Phú Tâm (Phú Nổ phiên từ Phnor) còn 1 ấp tên gọi là ấp Giồng Cát thuộc xã Phú Tâm, huyện Châu Thành ngày nay[4].

Kế Sách còn một tên gọi khác là Cái Sách, xuất phát từ Vàm sông Kế Sách là nhánh của sông Hậu nên khoảng thời gian truớc nông dân nơi đây gọi chợ Kế Sách là chợ Cái Sách hoặc chợ Ruộng. Theo các vị cao niên kể lại chợ Kế Sách ngày trước không lớn nhưng do vùng đất còn thấp có những gò đất chỉ vài trăm mét vuông, người ta đặt những sản vật địa phương (trái cây, khô, cá...) để trao đổi, mua bán[4].

Ban đầu, địa danh Kế Sách chỉ là tên một làng thuộc tổng Định Khánh, tỉnh Sóc Trăng. Lúc bấy giờ, thực dân Pháp thành lập quận và đặt tên là quận Kế Sách do lấy theo tên gọi làng Kế Sách vốn là nơi đặt quận lỵ.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Thời Pháp thuộc[sửa | sửa mã nguồn]

Vào thời nhà Nguyễn độc lập, vùng đất Kế Sách ngày nay thuộc địa bàn hai tổng Định Khánh và Định Hòa, huyện Vĩnh Định, phủ Ba Xuyên, tỉnh An Giang.

Sau khi chiếm hết được các tỉnh Nam Kỳ vào năm 1867, thực dân Pháp dần xóa bỏ tên gọi tỉnh An Giang cùng hệ thống hành chính phủ huyện cũ thời nhà Nguyễn, đồng thời đặt ra các hạt Thanh tra. Hai tổng Định Khánh và Định Hòa lúc này thuộc hạt Thanh tra Ba Xuyên và sau đó là hạt Thanh tra Sóc Trăng. Năm 1876, hạt Thanh tra Sóc Trăng đổi thành hạt tham biện Sóc Trăng. Đến ngày 1 tháng 1 năm 1900, lại đổi các hạt tham biện thành tỉnh. Hai tổng Định Khánh và Định Hòa khi đó cùng thuộc tỉnh Sóc Trăng. Cuối thế kỷ XIX, hai tổng Định Khánh và Định Hòa có các làng trực thuộc như sau:

  • Tổng Định Khánh gồm 16 làng: An Lạc Thôn, An Lạc Tây, An Mỹ, An Nghiệp, Ba Trinh, Đại An, Kế Sách, Khả Phú Tây, Mỹ Hội, Ninh Thới, Nhơn Mỹ, Phong Nẫm, Phú Nổ, Thế Nghiệp, Trường Kế, Xuân Hòa;
  • Tổng Định Hòa gồm 11 làng: An Thạnh Nhứt, An Thạnh Nhì, Đại Đức, Đại Ngãi, Hậu Thạnh, Long Hưng, Phú An, Phú Hữu, Phụng Sơn, Phụng Tường, Thái Bình;

Ngày 10 tháng 09 năm 1906, thực dân Pháp cho thành lập quận Kế Sách thuộc tỉnh Sóc Trăng. Năm 1917, quận Kế Sách bao gồm 3 tổng: Định Khánh, Định Hòa và Định Tường. Trong đó, tổng Định Tường được thành lập do tách ra từ tổng Định Khánh.

  • Tổng Định Khánh gồm 9 làng: An Mỹ, An Nghiệp, Hélène-ville, Kế Sách, Khả Phú Tây, Mỹ Hội, Nhơn Mỹ, Phú Nổ, Trường Kế;
  • Tổng Định Hòa gồm 10 làng: An Thạnh Nhứt, An Thạnh Nhì, Đại Đức, Đại Ngãi, Hậu Thạnh, Long Hưng, Phú An, Phú Hữu, Phụng Sơn, Phụng Tường;
  • Tổng Định Tường gồm 7 làng: An Lạc Thôn, An Lạc Tây, Ba Trinh, Đại An, Ninh Thới, Phong Nẫm, Xuân Hòa

Ngày 19 tháng 11 năm 1929, Pháp hủy bỏ tất cả các Nghị định thành lập quận thuộc tỉnh Sóc Trăng trước đó, khi đó quận Kế Sách bị giải thể. Ngày 1 tháng 1 năm 1930, quận Kế Sách thuộc tỉnh Sóc Trăng lại được tái lập. Quận lỵ Kế Sách ban đầu thuộc làng Kế Sách. Sau này thực dân Pháp cho hợp nhất hai làng Kế Sách và An Nghiệp thành một làng mới lấy tên là Kế An. Kể từ đó, quận lỵ Kế Sách thuộc địa bàn làng Kế An.

Sau này, chính quyền thực dân Pháp cũng tiến hành hợp nhất một số làng và lấy tên gọi mới cho các làng như: Kế An (hợp nhất Kế Sách và An Nghiệp), Thới An Hội (hợp nhất ba làng Ninh Thới, Đại An và Mỹ Hội), Khả Phú Mỹ (hợp nhất Khả Phú Tây và An Mỹ), Song Phụng (hợp nhất Phụng Sơn và Phụng Tường), Long Đức (hợp nhất Long Hưng và Đại Đức).

Sau Cách mạng tháng Tám 1945, Ủy ban Kháng chiến Hành chánh Nam bộ chủ trương bỏ cấp tổng, bỏ đơn vị làng, thống nhất gọi là xã, đồng thời bỏ danh xưng quận, gọi thay thế bằng huyện. Chính quyền Việt Nam Cộng hòa đến năm 1956 cũng thống nhất dùng danh xưng là xã, tuy nhiên vẫn gọi là quận cho đến năm 1975. Lúc này, Kế Sách vẫn là huyện thuộc tỉnh Sóc Trăng.

Năm 1955, quận Kế Sách thuộc tỉnh Sóc Trăng do chính quyền Việt Nam Cộng hòa sắp xếp hành chánh có 16 làng trực thuộc: Kế An, Phú Nổ, Đại Ngãi, Phú An, Khả Phú Mỹ, Song Phụng, Hậu Thạnh, Ba Trinh, Thới An Hội, An Lạc Tây, An Lạc Thôn, Nhơn Mỹ, Phong Nẫm, Xuân Hòa, Long Đức, Phú Hữu.

Giai đoạn 1956-1976[sửa | sửa mã nguồn]

Việt Nam Cộng hòa[sửa | sửa mã nguồn]

Sau năm 1956, chính quyền Việt Nam Cộng hòa ban đầu đặt quận Kế Sách thuộc tỉnh Ba Xuyên (tức tỉnh Sóc Trăng trước đó), quận lỵ đặt tại xã Kế An. Ngày 23 tháng 2 năm 1957, tỉnh Ba Xuyên giao quận Kế Sách cho tỉnh Phong Dinh (tức tỉnh Cần Thơ trước đó) quản lý. Quận Kế Sách khi đó gồm 2 tổng với 10 xã trực thuộc:

  • Tổng Định Tường gồm 6 xã: An Lạc Tây, An Lạc Thôn, Ba Trinh, Phong Nẫm, Thới An Hội, Xuân Hòa;
  • Tổng Định Khánh gồm 4 xã: Kế An (gồm cả trại định cư Đại Hải), Nhơn Mỹ, Khả Phú Mỹ, Phú An

Lúc này, một phần xã Phú An thuộc tổng Định Hòa được giao về cho tổng Định Khánh. Đồng thời, các xã Long Đức, Phú Hữu nhập về quận Long Phú; các xã Đại Ngãi, Hậu Thạnh, Song Thạnh, Phú Nổ và một phần xã Phú An nhập về quận Châu Thành. Ngày 14 tháng 8 năm 1958, thành lập mới xã Đại Hải (lấy khu vực trại định cư Đại Hải dành cho đồng bào miền Bắc di cư vào năm 1954) thuộc tổng Định Khánh do tách ra từ xã Kế An. Sau này, lại hợp nhất hai xã Phú An và Khả Phú Mỹ thành một xã An Mỹ.

Tuy nhiên, chẳng bao lâu sau, vào ngày 16 tháng 9 năm 1958, tỉnh Ba Xuyên nhận lại quận Kế Sách từ tỉnh Phong Dinh. Quận Kế Sách trở lại thuộc tỉnh Ba Xuyên cho đến năm 1975. Sau năm 1965, cấp tổng bị giải thể, các xã trực thuộc quận.

Ngày 23 tháng 4 năm 1968, ba xã Xuân Hòa, An Lạc Thôn, Phong Nẫm của quận Kế Sách được cắt chuyển về quận Phong Thuận mới được thành lập trực thuộc tỉnh Phong Dinh. Quận Phong Thuận khi đó gồm 5 xã: Đông Phú, Phú Hữu, Xuân Hòa, An Lạc Thôn, Phong Nẫm. Quận lỵ quận Phong Thuận đặt tại Cái Côn, về mặt hành chánh thuộc xã An Lạc Thôn.

Ngày 14 tháng 11 năm 1968, hai xã Phú Tâm và Thuận Hòa của quận Thuận Hòa được giao về cho quận Kế Sách.

Năm 1970, quận Kế Sách gồm 9 xã: An Mỹ, An Lạc Tây, Ba Trinh, Đại Hải, Kế An, Nhơn Mỹ, Phú Tâm, Thới An Hội, Thuận Hòa.

Chính quyền Cách mạng[sửa | sửa mã nguồn]

Còn về phía chính quyền Cách mạng, năm 1949 giao huyện Kế Sách về cho tỉnh Cần Thơ quản lý. Năm 1954, trả huyện Kế Sách về cho tỉnh Sóc Trăng. Từ năm 1958, lại giao huyện Kế Sách về cho tỉnh Cần Thơ lần nữa. Huyện Kế Sách thuộc tỉnh Cần Thơ cho đến năm 1975.

Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, chính quyền quân quản Cộng hòa miền Nam Việt Nam ban đầu vẫn đặt huyện Kế Sách thuộc tỉnh Cần Thơ cho đến đầu năm 1976. Huyện lỵ là thị trấn Kế Sách, được thành lập do tách đất từ xã Kế An. Lúc này, chính quyền Cách mạng cũng bỏ danh xưng "quận" có từ thời Pháp thuộc và lấy danh xưng "huyện" (quận và phường dành cho các đơn vị hành chánh tương đương khi đã đô thị hóa).

Từ năm 1976 đến nay[sửa | sửa mã nguồn]

Theo Nghị định số 03/NĐ-76 ngày 24 tháng 2 năm 1976 và Quyết định số 17/QĐ-76 ngày 24 tháng 3 năm 1976, Chính phủ Việt Nam quyết định hợp nhất ba đơn vị hành chính cấp tỉnh ngang bằng nhau là tỉnh Sóc Trăng, tỉnh Cần Thơthành phố Cần Thơ để thành lập một tỉnh mới có tên là tỉnh Hậu Giang. Lúc này, huyện Kế Sách trực thuộc tỉnh Hậu Giang, gồm thị trấn Kế Sách và 10 xã: An Lạc Tây, An Lạc Thôn, An Mỹ, Ba Trinh, Đại Hải, Kế An, Nhơn Mỹ, Phong Nẫm, Thới An Hội, Xuân Hòa.

Ngày 21 tháng 4 năm 1979, Hội đồng Chính phủ ban hành Quyết định số 174-CP[5] về việc chia một số xã thuộc huyện Kế Sách, tỉnh Hậu Giang như sau:

  • Chia xã Ba Trinh thành hai xã lấy tên là xã Ba Trinh và xã Trinh Phú.
  • Chia xã Kế An thành hai xã lấy tên là xã Kế An và xã Kế Thành.

Ngày 26 tháng 12 năm 1991, Quốc hội Việt Nam ban hành Nghị quyết chia tỉnh Hậu Giang thành tỉnh Cần Thơ và tỉnh Sóc Trăng. Huyện Kế Sách thuộc tỉnh Sóc Trăng cho đến ngày nay.

Ngày 19 tháng 7 năm 2013, Chính phủ Việt Nam ban hành Nghị quyết số 87/NQ-CP[6] về việc thành lập thị trấn An Lạc Thôn thuộc huyện Kế Sách trên cơ sở toàn bộ 2.015,71 ha diện tích tự nhiên và 11.390 nhân khẩu của xã An Lạc Thôn.

Sau khi thành lập thị trấn An Lạc Thôn, huyện Kế Sách có 35.287,61 ha diện tích tự nhiên và 159.562 nhân khẩu, 13 đơn vị hành chính cấp xã, gồm thị trấn Kế Sách, thị trấn An Lạc Thôn và 11 xã: An Lạc Tây, Phong Nẫm, An Mỹ, Thới An Hội, Ba Trinh, Trinh Phú, Xuân Hòa, Nhơn Mỹ, Kế Thành, Kế An, Đại Hải.

Hành chính[sửa | sửa mã nguồn]

Huyện Kế Sách nằm ở phía Đông Bắc tỉnh Sóc Trăng, được chia làm 13 đơn vị hành chính gồm 2 thị trấn: Kế Sách, thị trấn An Lạc Thôn và 11 xã: An Lạc Tây, An Mỹ, Ba Trinh, Đại Hải, Kế An, Kế Thành, Nhơn Mỹ, Phong Nẫm, Thới An Hội, Trinh Phú, Xuân Hòa.

Giáo dục[sửa | sửa mã nguồn]

Toàn huyện có 17 trường mẫu giáo, 36 trường tiểu học, 16 trường trung học cơ sở, 3 trường phổ thông và 1 trung tâm giáo dục thường xuyên.

Di tích lịch sử- văn hóa[sửa | sửa mã nguồn]

Trên địa bàn huyện còn có nhiều di tích lịch sử - văn hóa có giá trị để phát triển du lịch, đặc biệt thắng cảnh Khu du lịch sinh thái cồn Mỹ Phước (ấp Mỹ Phước, xã Nhơn Mỹ) được UBND tỉnh Sóc Trăng xếp hạng năm 2007. Cồn Mỹ Phước là vùng đất cây lành, trái ngọt, với phong cảnh hữu tình. Địa phương đã quy hoạch tổng thể, phát triển mạng lưới tuyến, điểm du lịch nơi đây gắn với việc bảo tồn thiên nhiên, bảo vệ cảnh quan môi trường, nghiên cứu đời sống văn hóa, phát huy nền văn hóa bản địa, văn hóa sông nước miệt vườn hòa nhập thiên nhiên…, đồng thời khuyến khích doanh nghiệp, người dân địa phương đầu tư khai thác, phát triển các loại hình du lịch sinh thái, du lịch văn hóa, khám phá thiên nhiên, góp phần thúc đẩy phát triển kinh tế - xã hội huyện nhà.

Nhân dân Kế Sách anh hùng trong đấu tranh, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, vì thế hiện nay, Kế Sách có một số di tích lịch sử cấp tỉnh như: Nhà bia ghi tên liệt sĩ - Tượng đài anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân - liệt sĩ Thiều văn Chỏi (ấp 6, xã Ba Trinh). Đ/c Thiều Văn Chỏi (1937-1972), Huyện đội phó Kế Sách năm 1972. Tham gia chiến đấu 152 trận lớn, nhỏ. Đ/c hy sinh tháng 8/1972. Được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam ngày 29/01/1996. Để nghi nhớ công lao to lớn và sự hy sinh anh dũng của các liệt sĩ xã Ba Trinh - Trinh Phú và đ/c Thiều Văn Chỏi, ngày 19/5/2000, Huyện ủy - UBND huyện Kế Sách tổ chức khởi công xây dựng công trình Nhà bia ghi tên liệt sĩ và Tượng đài anh hùng LLVTND Thiều Văn Chỏi, tổng kinh phí trên 600 triệu đồng, công trình được khánh thành ngày 22/12/2001. Năm 2006 được UBND tỉnh Sóc Trăng quyết định xếp hạng di tích lịch sử cấp tỉnh. Công trình là một điểm sáng để giáo dục thế hệ trẻ hôm nay và mai sau về tấm gương anh dũng, kiên cường của “Thần Chỏi”. Tên đ/c được đặc tên cho một trường THPT ở xã Trinh Phú, huyện Kế Sách.

Di tích Mỹ - Ngụy thảm sát thường dân Vàm Cái Cao (Thị trấn An Lạc Thôn): ngày 08/01/1966 (nhằm ngày 17 tháng chạp năm Ất Tỵ), địch mở cuộc hành quân quy mô lớn đánh vào vùng giải phóng, nhân dân các xã Xuân Hòa, Ba Trinh, Trinh Phú tưởng địch sắp ném bom bắn phá trong vùng, nên bà con đã dùng xuồng, ghe lũ lượt chèo theo kênh Cái Cao đổ về hướng chợ An Lạc Thôn để lánh nạng. Lực lượng thám báo của đich báo tin “Việt cộng đổ quân về tấn công chi khu Kế Sách”, địch liền ra lệnh cho không quân ném bom và bắn phá bừa bãi vào đoàn xuồng ghe của nhân dân khi vừa đến Vàm Cái Cao. Cuộc thảm sát đã làm cho hơn 300 thường dân vô tội ở 3 xã bị thiệt mạng và bị thương, gây đau thương tan khóc cho hàng trăm gia đình. Năm 1998, UBND tỉnh cho xây dựng Bia tưởng niệm tại Vàm Cái Cao, thị trấn An Lạc Thôn, huyện Kế Sách nhằm ghi lại chứng cứ tội ác của Mỹ - Ngụy, để thế hệ hôm nay và mai sau hiểu rỏ chiến tranh tội ác mà đế quốc Mỹ đã gây ra ở Việt Nam. Ngày 15/3/2006, được UBND tỉnh Sóc Trăng xếp hạng di tích lịch sử cấp tỉnh.

Tiềm năng Du lịch[sửa | sửa mã nguồn]

Cồn Mỹ Phước nằm gần cuối hạ lưu sông Hậu, thuộc địa phận xã Nhơn Mỹ, huyện Kế Sách, tỉnh Sóc Trăng. Đường đến cồn Mỹ Phước khá thuận tiện, du khách có thể đi theo 1 trong 2 tuyến đường sau:

Tuyến thứ nhất: Từ TP. Sóc Trăng đi theo quốc lộ 1A về phía tây bắc khoảng 6km đến ngã ba An Trạch, rẽ phải đi theo tỉnh lộ 1 khoảng 12km đến huyện Kế Sách. Tiếp tục đi theo tỉnh lộ 5 khoảng 10km đến bến phà Nhơn Mỹ rồi qua sông 1km là đến cồn Mỹ Phước.

Tuyến thứ hai: Từ TP. Sóc Trăng đi theo quốc lộ 60 về phía đông bắc khoảng 18km đến xã Đại Ngãi, rẽ trái theo hương lộ 11 khoảng 6km đến bến đò xã Song Phụng (huyện Long Phú) rồi qua sông 1,5km là đến cồn Mỹ Phước.

Nếu đi bằng tàu cao tốc, từ Cần Thơ xuôi dòng sông Hậu về phía hạ lưu khoảng một giờ đồng hồ, là đến cồn Mỹ Phước

Cồn Mỹ Phước được hình thành do phù sa của sông Hậu bồi đắp, với diện tích tự nhiên khoảng 1.020ha, là nơi sinh sống của hơn 400 hộ dân với hơn 2.000 nhân khẩu. Từ trên cao nhìn xuống, cồn có hình bầu dục với hai đầu thắt lại, đoạn giữa phình ra với chiều rộng trên 500m.

Với khí hậu, thổ nhưỡng, sông nước đặc thù khu vực đồng bằng sông Cửu Long nên cồn Mỹ Phước là môi trường thích hợp để các loại cây ăn trái phát triển. Nhờ lợi thế này, người dân trên cồn từ xưa đến nay chủ yếu sinh sống bằng nghề trồng cây ăn quả trên diện tích canh tác hơn 300ha, với các loại cây ăn trái như:  sapôchê (hồng xiêm), nhãn, xoài, mãng cầu (na), chôm chôm, măng cụt, cam, bưởi… Những năm gần đây còn phát triển thêm nghề phụ nuôi ong lấy mật, đầu tư xây dựng nhà vườn du lịch sinh thái. Điểm đến nổi bật ở đây là nhà vườn của ông Tư Việt (diện tích 4,5 ha) với các hạng mục như: khu vườn nhãn, khu nghỉ ngơi cho khách, khu kinh doanh đặc sản miệt vườn, bến đò, khu nhà vệ sinh…

Từ khi kết hợp trồng cây ăn trái gắn với kinh doanh du lịch sinh thái, mỗi năm, cồn Mỹ Phước thu hút rất đông du khách về đây vui chơi, ngắm cảnh và thưởng thức đặc sản địa phương. Thời điểm cồn Mỹ Phước đón nhiều du khách nhất là dịp diễn ra Lễ hội Sông nước Miệt vườn (trong 2 ngày mồng 4 và mồng 5 tháng 5 (âm lịch) hàng năm), với các hoạt động hấp dẫn như: nghi thức, nghi lễ cúng Tết Đoan Ngọ, hội thi làm bánh xèo, hội chợ đưa hàng Việt về nông thôn, hội thảo về cây ăn trái, hội thảo sông nước miệt vườn, đua thuyền rồng, đua ca nô, đua vỏ lãi, nhảy bao, đập nồi...

Nhằm tạo thương hiệu du lịch cồn Mỹ Phước, huyện Kế Sách đã đầu tư xây dựng khu du lịch với tên gọi “Khu du lịch văn hóa lễ hội truyền thống cồn Mỹ Phước” trên diện tích 110 ha, bao gồm các hạng mục: quảng trường, sân khấu ngoài trời, cơ sở lưu trú, hệ thống điện chiếu sáng, sân, cổng, cầu tàu du lịch, cáp treo qua sông,… và các dịch vụ: du thuyền, lướt ván, tham quan bằng xe đạp, xe điện... nhằm phục vụ các sinh hoạt văn hóa, lễ hội cộng đồng. Tháng 6/2012, một số hạng mục như: nhà đón khách, nhà họp, nhà làm việc, quảng trường, hệ thống điện chiếu sáng, cổng, sân, bồn hoa, cầu tàu du lịch và các dịch vụ đã được đưa vào phục vụ du khách. Các hạng mục khác đang tiếp tục được hoàn thiện.

Ngoài ra, huyện cũng đã quy hoạch vùng trồng cây ăn trái quanh năm để tạo môi trường sinh thái xanh, sạch, đẹp và từng bước hình thành các sản phẩm du lịch đặc trưng của cồn Mỹ Phước như: du lịch sông nước miệt vườn, sinh thái, nghỉ dưỡng… để phục vụ du khách.

Đến hẹn lại lên, ngày 4-5/5 âm lịch hàng năm, tại cồn Mỹ Phước, xã Nhơn Mỹ, huyện Kế Sách, tỉnh Sóc Trăng diễn ra ngày hội sông nước miệt vườn Kế Sách nhằm tôn vinh trái cây miệt vườn và người làm vườn Nam bộ như: Cam sành Ba Trinh, mít nghệ An Mỹ, bưởi da xanh Kế An, bưởi năm roi Kế Thành, chôm chôm Phong Nẫm, măng cụt An Lạc Tây... 

Đã hơn 10 năm nay, vào dịp mùng 5-5 âm lịch là cồn Mỹ Phước (ấp Mỹ Phước, xã Nhơn Mỹ, Kế Sách, Sóc Trăng) lại nhộn nhịp. Nhiều người không phải quê ở Sóc Trăng, nhưng nghe ở đây không khí trong lành, cây trái trĩu quả, nên rủ nhau đi chơi. Vậy nên, những năm gần đây, huyện Kế Sách tổ chức thêm nhiều hoạt động vui chơi giải trí, nhằm tạo sân chơi lành mạnh cho những người đến đây thưởng ngoạn. Và Lễ hội Sông nước miệt vườn ra đời...

Vào dịp mùng 4/5-5 muốn qua cồn Mỹ Phước, khách phải gởi xe để đi bộ, vì Mỹ Phước không thể chứa nổi một lượng khách và xe quá đông, lượng khách đến nơi này đông hơn, bởi hoạt động lễ, hội với nhiều hoạt động vui chơi, giải trí hấp dẫn đã diễn ra trong suốt hai ngày. Ấn tượng nhất trong ngày đầu tiên là triển lãm trái ngon, hội thi trái ngon, hội thi nấu ăn. Có khoảng 15 gian hàng trưng bày, giới thiệu trái cây của huyện Kế Sách và các huyện lân cận như huyện Cù Lao Dung (Sóc Trăng), huyện Trà Ôn (Vĩnh Long). Cái hay là giới thiệu được hết hơn 10 loại trái cây được trồng ở huyện này. Các loại trái cây mẫu mã đẹp, tươi ngon được bài trí rất lạ mắt.

Huyện Cù Lao Dung tham gia bằng gian hàng xoài giống Đài Loan với những tên gọi rất lạ Kim Hồng, Kim Hưng, Vân Tâm. Mỗi trái xoài nặng từ 1-3 kg. Đây là loại xoài “độc quyền”, được mang giống từ Đài Loan về và được hộ gia đình ông Quách Anh Dũng trồng độc canh. Ông Dũng cho biết, xoài trồng khoảng 5 năm cho trái. Với 70 công, thu nhập hàng năm gần 1 tỉ đồng, trong khi vốn bỏ ra chỉ bằng 1/10. Hiện xoài này đã được cung cấp cho hệ thống siêu thị Metro. Các loại xoài được trưng bày tại lễ hội được du khách rất chú ý và mua rất nhiều, dù với mức giá khá cao: 35.000 đ/kg.

Ngoài ra, các loại trái ngon khác như măng cụt, mận An Phước, dâu Hạ Châu, quít đường, cam xoàn... được trưng bày ở các gian hàng của huyện Kế Sách cũng hấp dẫn không kém, thể hiện thế mạnh, tiềm năng vùng đất vốn nổi tiếng với nhiều loại cây ăn trái này.

Ngoài ra, còn có gian hàng giới thiệu các loại bánh đặc trưng của vùng ĐBSCL như bánh ít, bánh tét, bánh mặn, bánh tráng... được bày biện trên những chiếc xuồng khá ấn tượng. Khách có thể ngồi ăn tại chỗ hoặc mua mang về làm quà. Sát bên là khu vực dành cho phần thi nấu ăn, giới thiệu những món ăn đơn giản, đậm chất Nam bộ. Các chị em phụ nữ trổ tài nấu nướng, bày biện thành những phần ăn hấp dẫn, trang trí đẹp, thu hút nhiều người đến xem và cổ vũ.

Tiếp theo phần hội là dành cho chương trình tổng kết Liên hoan Đờn ca tài tử tỉnh Sóc Trăng. Giữa đêm bao trùm không gian tràn ngập cây xanh, những tiếng đàn, giọng hát vang lên như ru lòng người, tạo nên sức quyến rũ, mời gọi về vùng đất xinh đẹp này...

Ngày thứ hai của lễ hội diễn ra đua thuyền rồng, vỏ lãi, thi đấu các trò chơi dân gian... và kết thúc bằng những màn trình diễn văn nghệ độc đáo của các ca sĩ đến từ TP.HCM. Đặc biệt, để giới thiệu về tiềm năng của vùng này, Ban tổ chức lễ hội đã tổ chức lễ rước trái cây trên những chiếc xuồng được trang trí, bày biện những loại trái cây, đẩy vòng quanh khu cồn và tiến về khu lễ chính. Trên những chiếc xuồng này còn có biểu tượng Long, Lân, Quy, Phụng được làm khá công phu, do những nghệ nhân ở TP.Cần Thơ đảm trách. Tất cả được thực hiện chu đáo, đảm bảo sự trang nghiêm của lễ, vui tươi, mới lạ, hấp dẫn của hội.

Vì gắn với hoạt động năm Du lịch quốc gia, nên lễ hội được đầu tư tổ chức công phu hơn, thu hút nhiều người đến tham gia. Tuy nhiên, các dịch vụ ở đây vẫn còn ít, chưa đa dạng, chỉ làm vào hai ngày diễn ra lễ hội, giá cả khá đắt, còn lại, du khách đến đây tham quan xong phải trở về huyện Kế Sách vì ở tại chỗ ít có dịch vụ phục vụ ăn uống, nghỉ ngơi. Lễ hội này sẽ được tổ chức thành lễ hội truyền thống và ngành du lịch Sóc Trăng cũng đã có hướng phát triển du lịch sinh thái ở đây.

Đến với ngày hội, du khách đã có dịp thưởng thức nhiều trái cây miệt vườn và hòa mình vào không khí trong lành mát mẻ của vùng đất phù sa của một nhánh dòng sông Mê kông hùng vĩ bồi đắp.

Với vị trí địa lý thuận lợi, phong cảnh đẹp, cồn Mỹ Phước đã được công nhận là di tích danh thắng cấp tỉnh năm 2008. Đây chính là động lực để chính quyền và nhân dân địa phương tiếp tục cố gắng phát huy các lợi thế của địa phương, đưa cồn Mỹ Phước trở thành điểm đến du lịch sinh thái tiêu biểu của tỉnh Sóc Trăng.

Ẩm Thực- Đặc sản[sửa | sửa mã nguồn]

Bún nước lèo

Nghe cái tên bún nước lèo hẳn nhiều người không muốn thử ăn. Ấy là vì chỉ bún với nước lèo có gì mà ham. Tuy nhiên, nếu ông thử chắc chắn sẽ tiếc húi hụi khi nhìn hình ảnh của loại bún đặc biệt này.

Nước lèo hay nước dùng của bún này được nấu theo phương pháp riêng nên trong vắt, không hề có chút cặn nào. Nước lèo thơm vị cá lóc đồng, sả và nhiều loại gia vị khác. Bún trước khi cho vào tô, được trụng qua nước sôi, thêm tôm, thịt cá phi lê, thịt heo quay… rồi chan ngập nước lèo. Bún này phục vụ cùng đĩa rau sống đủ loại: bắp chuối, húng thơm, húng quế, hẹ, giá sống…

Để tròn vị hơn, bạn có thể vắt thêm chanh, cho ớt tươi vào tô bún và trộn đều. Cái hương thơm dịu của cá cùng với mặn mòi nước mắm làm tôn lên cảm giác nơi đầu lưỡi: ngọt tôm cá, giòn béo thịt quay và dịu dịu của nước lèo rất khác với bún bò Huế hay phở. Bún nước lèo trong veo là đặc trưng của riêng miệt vườn, của riêng Sóc Trăng.

Bánh cóng

Đây là một món ăn của người Khmer ở Sóc Trăng. Bánh cóng hay còn có tên gọi khác là bánh cống, bánh sầy hoặc sài cá nại theo tiếng Khmer. Bánh cóng ngày nay trở nên khá phổ biến ở nhiều tỉnh thành khác.

Bánh có vỏ làm từ bột gạo, bột đậu nành và trứng, còn nhân bánh là thịt heo băm ướp gia vị và trộn với củ hành tím xắt nhỏ và một ít đậu xanh hấp. Bánh cóng nhìn cực kì đẹp mắt và hấp dẫn.

Từng chiếc bánh vàng ruộm, lại nổi lên hình tôm đỏ, ăn cùng với các loại rau thơm, rau sống như húng lủi, quế, xà lách, cải xanh, chấm nước mắm chua ngọt với gừng thái nhỏ, cải đỏ, cải trắng… khiến người ăn khó mà ngán được. Hương vị đặc trưng đầy nét cuốn hút của bánh cóng làm bất cứ ai cũng phải mê mẩn.

Bánh Pía

Xuất hiện từ thế kỉ 17, bánh pía ở Sóc Trăng đã theo chân những người Hán di cư đến phương Nam. Theo thời gian, bánh pía dần được chế biến cho phù hợp với khẩu vị của người Việt bởi tận dụng nguồn nguyên liệu dồi dào, hấp dẫn trên vùng đất Nam Bộ và trở thành một đặc sản trứ danh cho tỉnh Sóc Trăng như hiện nay.

Tuy nhiên, nếu bạn không chịu được mùi sầu riêng thì bánh pía không phải là món khoái khẩu. Ngược lại, nếu ai đó đã lỡ mê mẩn hương vị loại quả đặc biệt này sẽ nhớ mãi bánh pía ngọt thơm, ít béo này.

Canh chua cá ngát nấu bần

Cồn Mỹ Phước từ lâu được xem là điểm du lịch xanh nổi tiếng của huyện Kế Sách tỉnh Sóc Trăng, với những vườn cây trái xum xuê, trĩu quả.Đặc biệt, đến đây bạn còn được thưởng thức món canh chua cá ngát nấu bần, tại nhà hàng cồn Mỹ Phướcvới giá bình dân khoảng 100 – 130 ngàn đồng cho 4 – 5 người ăn.

Cách nấu cũng rất đơn giản, cá ngát làm sạch và cắt khúc để ráo ướp tỏi chiên sơ trước khi nấu để cá thơm hơn. Sau đó bắc nồi nước lên, cho ít muối vào, khi nước sôi cho bần chín vào khoảng 5-6 trái cho một nồi lẩu, đợi chừng năm phút vớt bần ra tô, tán nhuyễn lấy chất bột chua, lược bỏ hột và vỏ. Tiếp theo, cho cá vào, đợi cá vừa chín, nêm nếm gia vị đến khi vừa miệng ăn, bỏ thêm rau ngò om, cần dầy lá, quế. Nếu thích cay nồng có thể thêm ít ớt hiểm xanh vào nước chua. Rau ăn kèm với canh chua cá ngát nấu bầnlà khóm, giá, bông so đũa, bông súng,bạc hà, rau nhút, rau muống,… Vào mùa nước nổi, khách còn được thưởng thức bông điên điển, một loại bông dân dã có màu vàng rất đúng điệu.

Canh chua cá ngát nấu bần ngon nhất ăn khi tô canh còn nóng, những khứa cá ngát thơm lừng, béo ngọt chấm với muối ớt hoặc một chén nước mắm ngon nguyên chất với vài lát ớt, hòa cùng với hương chua thanh đặc trưng của bần, ăn kèm với cơm hoặc bún, nhâm nhi thêm vài ly rượu đế nữa thì còn gì bằng. Xin mời bạn hãy đến Cồn Mỹ Phước Sóc Trăng để tận hưởng hết cái ngon ngọt từ món canh chua này nhé.

Bưởi năm roi Kế Thành

Ngoài vú sữa tím Đại Tâm, bưởi năm roi Kế Thành (huyện Kế Sách, tỉnh Sóc Trăng) cũng là trái cây đặc sản của tỉnh Sóc Trăng.

Với đặc điểm có vỏ mỏng, màu trái vàng óng, sáng đẹp, có vị ngọt rất đậm đà, ăn không the, không hạt lúc chín, nên bưởi năm roi Kế Thành rất được người tiêu dùng ưa chuộng.

Ngoài ra còn có các loại trái cây như: Cam sành Ba Trinh, mít nghệ An Mỹ, bưởi da xanh Kế An, chôm chôm Phong Nẫm, măng cụt An Lạc Tây... 

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]