Tổ chức Hợp tác Hồi giáo

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Tổ chức Hợp tác Hồi giáo
Quốc kỳ
  Quốc gia thành viên  Quốc gia quan sát  Quốc gia bị hạn chế  Quốc gia bị đình chỉ
  Quốc gia thành viên
  Quốc gia quan sát
  Quốc gia bị hạn chế
  Quốc gia bị đình chỉ
Trung tâm hành chính Ả Rập Saudi Jeddah, Ả Rập Saudi
Ngôn ngữ chính thước
Kiểu Tôn giáo
Thành viên 57 quốc gia thành viên
Thành lập
 -  Ký kết hiến chương 25 tháng 9 năm 1969 
Dân số
 -  Ước lượng 2011 1,6 tỷ
Trang web
www.oic-oci.org

Tổ chức Hợp tác Hồi giáo (viết tắt theo tiếng Anh: OIC) là một tổ chức quốc tế được thành lập vào năm 1969, gồm 57 quốc gia thành viên. Tổ chức tuyên bố bản thân là "tiếng nói tập thể của thế giới Hồi giáo" và hoạt động nhằm "duy trì và bảo hộ lợi ích của thế giới Hồi giáo trên tinh thần xúc tiến hòa bình và hài hòa quốc tế".[1]

Tổ chức Hợp tác Hồi giáo có phái đoàn thường trực tại Liên Hiệp QuốcLiên minh châu Âu. Các ngôn ngữ của Tổ chức Hợp tác Hồi giáo là tiếng Ả Rập, tiếng Anhtiếng Pháp.

Lịch sử và tôn chỉ[sửa | sửa mã nguồn]

Kể từ thế kỷ 19, một số nhân sĩ Hồi giáo khao khát về một cộng đồng nhằm phục vụ các lợi ích chung của thế giới Hồi giáo về chính trị, kinh tế, và xã hội. Sự kiện Đế quốc Ottoman và thể chế Khalifah sụp đổ sau Chiến tranh thế giới thứ nhất để lại khoảng trống về một thể chế liên Hồi giáo. Thất bại của các quốc gia Hồi giáo trong Chiến tranh Sáu ngày năm 1967 càng xúc tiến nhu cầu này. Các lãnh đạo của các quốc gia Hồi giáo tụ họp tại Rabat, Maroc để thành lập Tổ chức Hội nghị Hồi giáo vào ngày 25 tháng 9 năm 1969.[1]

Trong hiến chương, OIC ghi rằng mục tiêu của mình là bảo tồn các giá trị xã hội và kinh tế Hồi giáo; xúc tiến tình đoàn kết trong các quốc gia thành viên; gia tăng hợp tác trong các lĩnh vực xã hội, kinh tế, văn hóa, khoa học và chính trị; kiên trì hòa bình và an ninh quốc tế; và đề xướng giáo dục, đặc biệt là trong các lĩnh vực khoa học và kỹ thuật.[1]

Huy hiệu của OIC gồm ba yếu tố chủ yếu là Kaaba, Trái Đất và Trăng lưỡi liềm, biểu thị dự liệu và sứ mệnh của tổ chức.

Ngày 5 tháng 8 năm 1990, 45 bộ trưởng ngoại giao của các quốc gia thành viên OIC thông qua Tuyên bố Cairo về Nhân quyền trong Hồi giáo nhằm đóng vai trò như một hướng dẫn cho các quốc gia thành viên trong các sự vụ về nhân quyền tương thích nhiều nhất có thể với Sharia, hay luật Quran.[2]

Liên minh nghị viện các quốc gia thành viên OIC (PUOICM) được thành lập tại Iran vào năm 1999, có trụ sở tại Tehran. Chỉ có các thành viên của OIC mới có quyền làm thành viên của liên minh này.[3]

Trong tháng 6 năm 2008, OIC tiến hành tái xét chính thức hiến chương của mình. Hiến chương được tái xét này có mục đích xúc tiến nhân quyền, các quyền tự do cơ bản, và thiện chính trong toàn bộ các quốc gia thành viên. Bản hiến chương này cũng loại bỏ hoàn toàn đề cập đến Tuyên bố Cairo về Nhân quyền trong Hồi giáo. Trong bản hiến chương này, OIC lựa chọn ủng hộ Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền và pháp luật quốc tế.[4][không có trong nguồn trích dẫn]

Ngày 28 tháng 6 năm 2011, trong phiên họp thứ 38 của Hội đồng Bộ trưởng Ngoại giao (CFM) tại Astana, Kazakhstan, tổ chức đổi danh xưng từ Tổ chức Hội nghị Hồi giáo sang danh xưng hiện tại.[5] OIC đồng thời cũng đổi biểu trưng.

Quốc gia thành viên[sửa | sửa mã nguồn]

Liên đoàn Ả Rập Liên minh Nghị viện các quốc gia thành viên OIC Tổ chức Hợp tác Hồi giáo Liên minh Ả Rập Maghreb Hiệp định Agadir Hội đồng Thống nhất Kinh tế Ả Rập Hội đồng Hợp tác vùng Vịnh Cộng đồng Kinh tế Tây Phi Tổ chức Hợp tác Kinh tế Hội đồng Turk Quyền lực Liptako-Gourma Quyền lực Liptako-Gourma Tổ chức Hợp tác Kinh tế Albania Malaysia Afghanistan Libya Algérie Tunisia Maroc Liban Ai Cập Somalia Azerbaijan Bahrain Bangladesh Bénin Brunei Burkina Faso Cameroon Tchad Comoros Djibouti Gambia Guinée Guiné-Bissau Guyana Indonesia Iran Iraq Bờ Biển Ngà Jordan Kazakhstan Kuwait Kyrgyzstan Maldives Mali Mauritanie Mozambique Niger Nigeria Oman Pakistan Qatar Sudan Nhà nước Palestine Suriname Syria Tajikistan Togo Thổ Nhĩ Kỳ Turkmenistan Uganda Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất Uzbekistan Yemen Sénégal Gabon Sierra Leone Liên minh Ả Rập Maghreb Agadir Agreement Ả Rập Saudi
Biểu đồ thể hiện các quan hệ giữa các tổ chức đa quốc gia của trong số các thành viên Tổ chức Hợp tác Hồi giáo (Syria bị đình chỉ tư cách thành viên trong mọi tổ chức trong biểu đồ do nội chiến).

Tổ chức Hợp tác Hồi giáo có 57 thành viên, 56 trong số đó cũng là quốc gia thành viên của Liên Hiệp Quốc. Một số quốc gia, đặc biệt là tại khu vực Tây Phi không có đa số cư dân là người Hồi giáo. Một vài quốc gia có dân số Hồi giáo đáng kể như Nga và Thái Lan có tư cách quốc gia quan sát viên, trong khi Ấn Độ và Ethiopia không phải là thành viên.

Châu Phi[sửa | sửa mã nguồn]

Châu Á[sửa | sửa mã nguồn]

Châu Âu[sửa | sửa mã nguồn]

Nam Mỹ[sửa | sửa mã nguồn]

Lập trường[sửa | sửa mã nguồn]

OIC lập ra Tuyên bố Cairo về Nhân quyền trong Hồi giáo.[2] Những người ủng hộ tuyên bố rằng nó không thay thế mà bổ sung cho Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền, Điều 24 viết rằng "toàn bộ quyền lợi và tự do trong Tuyên bố này lệ thuộc Shari'ah Hồi giáo" và Điều 25 ghi rằng "Shari'ah Hồi giáo là nguồn tham chiếu duy nhất để giải thích hoặc làm rõ bất kỳ điều khoản nào trong Tuyên bố này." Các nỗ lực để Tuyên ngôn được Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc thông qua vấp phải sự chỉ trích ngày càng tăng, do nó mâu thuẫn với Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền, trong đó có chỉ trích từ các tổ chức Hồi giáo tự do.[6] Những người chỉ trích CDHR phát biểu rằng nó là “thủ thuật và đạo đức giả,” “có ý đồ nhằm phai nhạt, nếu không phải là loại trừ hoàn toàn, các quyền dân sự và chính trị được luật pháp quốc tế bảo vệ” và các nỗ lực nhằm “phá vỡ các nguyên tắc này [về tự do và bình đẳng].”[7][8][9]

Tổ chức Theo dõi Nhân quyền cho rằng OIC “đấu tranh ngoan cường” và thành công trong Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc nhằm bao che cho các quốc gia trước những chỉ trích, ngoại trừ chỉ trích nhằm vào Israel. Chẳng hạn khi các chuyên gia báo cáo về các vi phạm nhân quyền trong Nội chiến Liban 2006, các quốc gia OIC kịch liệt phản đối các chuyên gia cả gan vượt ra ngoài các vi phạm của Israel để thảo luận về vi phạm của Hezbollah. OIC yêu cầu Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc nên làm việc mang tính hợp tác với các chính phủ lạm dụng thay vì chỉ trích họ.[10][11]

Sau khi một tờ báo Đan Mạch đanh tranh biếm họa Muhammad vào tháng 9 năm 2005, Hội nghị Thượng đỉnh Hồi giáo vào tháng 12 năm 2005 chỉ trích việc phát hành biếm họa, khiến vấn đề được phủ sóng rộng hơn trên truyền thông các quốc gia Hồi giáo. Các cuộc biểu tình bạo lực sau đó khắp thế giới Hồi giáo khiến một số người thiệt mạng.[12]

Tháng 3 năm 2012, Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc tổ chức phiên thảo luận đầu tiên về kỳ thị dựa trên thiên hướng tình dục và bản sắc giới tính.[13] Đại biểu của Pakistan phát biểu trước phiên họp nhân danh Tổ chức Hợp tác Hồi giáo, kịch liệt phản đối cuộc thảo luận và đặt vấn đề khái niệm thiên hướng tình dục mà ông cho rằng được sử dụng để xúc tiến "hành vi dâm loạn ... chống lại giáo lý cơ bản của các tôn giáo khác nhau, trong đó có Hồi giáo". Hầu hết các quốc gia Ả Rập và một số quốc gia châu Phi sau đó rời khỏi phiên họp.[14][15][16] Tuy vậy, các thành viên OIC là Albania, Gabon, Guinea-Bissau, và Sierra Leone đã ký kết một Tuyên bố của Liên Hiệp Quốc ủng hộ các quyền lợi của người LGBT tại Đại hội đồng.[17][18]

Năm 1999, OIC thông qua Công ước OIC về Chiến đấu với chủ nghĩa khủng bố quốc tế.[19] Điều 1 của Công ước này mô tả “bất kỳ hành động hoặc đe dọa bạo lực được tiến hành bằng vũ khí, hoặc cùng các phương tiện khác, đe dọa nhân phẩm, chiếm cứ hay chiếm đoạt tài sản công hoặc tư, hay đe dọa tính ổn định, toàn vẹn lãnh thổ, thống nhất chính trị hoặc chủ quyền của một quốc gia.” Tổ chức Theo dõi Nhân quyền cho rằng định nghĩa này là mơ hồ, có nhiều điều nằm ngoài quan niệm được chấp thuận phổ biến về khái niệm khủng bố. Tổ chức Theo dõi Nhân quyền cho rằng nó gán cho, có thể được sử dụng để gán nhãn khủng bố cho các hành động biểu thị, liên hiệp hoặc hội họp hòa bình.[20] Trong một hội nghị tại Malaysia vào tháng 4 năm 2002, các đại biểu thất bại trong việc đạt được một định nghĩa về chủ nghĩa khủng bố, song họ bác bỏ cuộc chiến đấu của người Palestine với Israel là khủng bố, chỉ trích Israel là khủng bố nhà nước.[21] Trong hội nghị bộ trưởng ngoại giao Hồi giáo thứ 34 34th Islamic Conference of Foreign Ministers (ICFM) vào tháng 5 năm 2007, các đại biểu xác định ám ảnh lo sợ Hồi giáo là "dạng tệ nhất của chủ nghĩa khủng bố".[22]

OIC chỉ trích Thái Lan về lạm dụng nhân quyền tại các tỉnh Pattani, Yala, và Narathiwat có đa số cư dân là người Hồi giáo. Ngày 18 tháng 10 năm 2005, Tổng thư ký Ihsanoglu lên tiếng quan ngại về xung đột tiếp diễn tại miền Nam Thái Lan "cướp đi sinh mạng của người dân vô tội và buộc cư dân địa phương phải di cư khỏi quê hương của họ".[23] Ấn Độ chỉ trích OIC do tổ chức đề cập các bộ phận của Kashmir là "Ấn Độ chiếm cứ".[24] Mặc dù Ấn Độ có khoảng 12% cư dân Hồi giáo toàn cầu, song quốc gia này bị Pakistan ngăn cản gia nhập OIC.[24][25][26]

Hội nghị hượng đỉnh năm 2014 của OIC tại New York kết thúc mà không thông qua được bất kỳ nghị quyết hay kết luận nào, nguyên nhân là Ai Cập, Iran và Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất yêu cầu loại bỏ thuật ngữ "Quốc gia Síp Thổ Nhĩ Kỳ" khi ám chỉ đến Cộng hòa Thổ Nhĩ Kỳ Bắc Síp có vị thế quan sát viên trong tổ chức.[27][28][29]

Cấu trúc[sửa | sửa mã nguồn]

Hội nghị thượng đỉnh Hồi giáo có sự hiện diện của các quốc vương và nguyên thủ quốc gia và chính phủ của các quốc gia thành viên, được nhóm họp mỗi ba năm. Hội nghị thượng đỉnh Hồi giáo ra quyết định chính sách và chỉ đạo về toàn bộ các vấn đề liên quan đến thực hiện các mục tiêu quy định tại Hiến chương và đánh giá các vấn đề khác liên quan đến các quốc gia thành viên và cộng đồng.[30]

Hội nghị Ngoại trưởng Hồi giáo được tổ chức mỗi năm một lần để kiểm tra một báo cáo tiến triển về thi hành các quyết định của tổ chức trong khuôn khổ chính sách được Hội nghị thượng đỉnh Hồi giáo xác định.

Tổng thư ký được Hội đồng Ngoại trưởng bầu ra, có nhiệm kỳ 5 năm, được tái cử một lần. Tổng thư ký được bầu từ công dân của các quốc gia thành viên theo nguyên tắc phân bổ công bằng về địa lý, luân phiên và cơ hội bình đẳng cho toàn bộ các quốc gia thành viên có quan tâm đến năng lực, tính chính trực và kinh nghiệm.[31]

Ban Thư ký thường trực là một cơ quan chấp hành của Tổ chức, được ủy thác thực thi các quyết định của hai thể chế trên, đặt tại Jeddah, Ả Rập Saudi.

Đại học Kỹ thuật Hồi giáo do OIC thành lập tại Bangladesh
Cơ quan phụ trợ
  • Trung tâm Thống kê, Nghiên cứu và Đào tạo Kinh tế-Xã hội các Quốc gia Hồi giáo (SESRIC) tại Ankara, Thổ Nhĩ Kỳ.
  • Trung tâm Nghiên cứu Lịch sử, Nghệ thuật và Văn hóa Hồi giáo (IRCICA), tại Istanbul, Thổ Nhĩ Kỳ.
  • Đại học Kỹ thuật Hồi giáo, tại Dhaka, Bangladesh.
  • Trung tâm Hồi giáo về Phát triển Mậu dịch, tại Casablanca, Maroc.
  • Viện hàn lâm Fiqh Hồi giáo Quốc tế, tại Jeddah, Ả Rập Saudi.
  • Ban Chấp hành Quỹ Đoàn kết Hồi giáo và Waqf của nó, tại Jeddah, Ả Rập Saudi.
  • Đại học Hồi giáo tại Niger, tại Say, Niger.
  • Đại học Hồi giáo tại Uganda, tại Mbale, Uganda.
  • Cơ quan Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Hồi giáo (ISESCO), tại Rabat, Maroc.
  • Tổ chức Phát thanh-Truyền hình các Quốc gia Hồi giáo (ISBO) và Thông tấn xã Hồi giáo Quốc tế (IINA), tại Jeddah, Ả Rập Saudi
Cơ quan liên kết
  • Phòng Công thương Hồi giáo (ICCI), tại Karachi, Pakistan.
  • Diễn đàn Kinh tế Hồi giáo Thế giới (WIEF), tại Kuala Lumpur, Malaysia.
  • Tổ chức các Thủ đô và Thành phố Hồi giáo (OICC), tại Jeddah, Ả Rập Saudi.
  • Liên đoàn thể thao của Đại hội Thể thao Đoàn kết Hồi giáo, tại Riyadh, Ả Rập Saudi.
  • Hội đồng Hồi giáo về Trăng lưỡi liềm Quốc tế (ICIC), tại Benghazi, Libya.
  • Hiệp hội chủ tàu Hồi giáo (ISA), tại Jeddah, Ả Rập Saudi.
  • Liên đoàn Thế giới các trường Ả Rập-Hồi giáo Quốc tế, tại Jeddah, Ả Rập Saudi.
  • Hiệp hội Quốc tế các Ngân hàng Hồi giáo, tại Jeddah, Ả Rập Saudi.
  • Hội nghị Diễn đàn Thanh niên Hồi giáo về Đối thoại và Hợp tác (ICYF-DC), tại Istanbul, Thổ Nhĩ Kỳ.
  • Đại hội đồng các Ngân hàng và Thể chế Tài chính Hồi giáo (CIBAFI), tại Manama, Bahrain.
  • Viện Tiêu chuẩn và Đo lường các Quốc gia Hồi giáo (SMIIC), tại Istanbul, Thổ Nhĩ Kỳ.[32]

Tổng thư ký[sửa | sửa mã nguồn]

Secretaries-General of the Organisation of the Islamic Cooperation[33]
Số Tên Quốc gia Tựu nhiệm Xuất nhiệm
1 Tunku Abdul Rahman  Malaysia 1970 1974
2 Hassan Al-Touhami  Ai Cập 1974 1975
3 Amadou Karim Gaye  Senegal 1975 1979
4 Habib Chatty  Tunisia 1979 1984
5 Syed Sharifuddin Pirzada  Pakistan 1984 1988
6 Hamid Algabid  Niger 1988 1996
7 Azeddine Laraki  Maroc 1996 2000
8 Abdelouahed Belkeziz  Maroc 2000 2004
9 Ekmeleddin İhsanoğlu  Thổ Nhĩ Kỳ 2004 2014
10 Iyad bin Amin Madani  Ả Rập Saudi 2014

Hội nghị Thượng đỉnh Hồi giáo[sửa | sửa mã nguồn]

Số Ngày Quốc gia Địa điểm
1s 22–25 tháng 9 năm 1969  Maroc Rabat
2[34] 22–24 tháng 2 năm 1974  Pakistan Lahore
3[35] 25–29 tháng 1 năm 1981  Ả Rập Saudi MeccaTa’if
4 16–19 tháng 1 năm 1984  Maroc Casablanca
5[36] 26–29 tháng 1 năm 1987  Kuwait Thành phố Kuwait
6[37] 9–11 tháng 12 năm 1991  Sénégal Dakar
7 13–15 tháng 12 năm 1994  Maroc Casablanca
Bất thường thứ 1 23–24 tháng 3 năm 1997  Pakistan Islamabad
8 9–11 tháng 12 năm 1997  Iran Tehran
9 12–13 tháng 11 năm 2000  Qatar Doha
Bất thường thứ 2[38] 4–5 tháng 3 năm 2003  Qatar Doha
10 16–17 tháng 10 năm 2003  Malaysia Putrajaya
Bất thường thứ 3 7–8 tháng 12 năm 2005  Ả Rập Saudi Mecca
11[39] 13–14 tháng 3 năm 2008  Sénégal Dakar
Bất thường thứ 4[40] 14–15 tháng 8 năm 2012  Ả Rập Saudi Mecca
12[41] 6–7 tháng 2 năm 2013  Ai Cập Cairo

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă â About OIC. Oic-oci.org. Truy cập 2014-11-07.
  2. ^ a ă “Cairo Declaration on Human Rights in Islam, 5 August 1990, U.N. GAOR, World Conf. on Hum. Rts., 4th Sess., Agenda Item 5, U.N. Doc. A/CONF.157/PC/62/Add.18 (1993) [English translation]”. University of Minnesota. 5 tháng 8 năm 1990. Truy cập ngày 25 tháng 3 năm 2011. 
  3. ^ “وب سایتهای ایرنا - Irna”. Truy cập ngày 23 tháng 3 năm 2011. 
  4. ^ Resolution No. Oic-oci.org. Retrieved on 2013-09-27.
  5. ^ OIC changes name, emblem Pakistan Observer
  6. ^ ’’Human Rights Brief’’ United Nations Update Accessed 10 March 2009.
  7. ^ Fatema Mernissi: Islam and Democracy, Cambridge 2002, Perseus Books, p. 67.
  8. ^ Ann Mayer, “An Assessment of Human Rights Schemes,” in Islam and Human Rights, p. 175. Westview 1999, Westview Press.
  9. ^ Robert Carle: "Revealing and Concealing: Islamist Discourse on Human Rights,” Human rights review, vol:6, No 3 April–June 2005.
  10. ^ How to Put U.N. Rights Council Back on Track Human Rights Watch, 2 November 2006.
  11. ^ The UN Human Rights Council Human Rights Watch Testimony Delivered to the U.S. Senate Foreign Relations Committee, 25 July 2007.
  12. ^ Howden, Daniel; Hardaker, David; Castle, Stephen (10 tháng 2 năm 2006). “How a meeting of leaders in Mecca set off the cartoon wars around the world”. The Independent (London). Truy cập ngày 14 tháng 7 năm 2012. 
  13. ^ List of Panel Discussions to take place during 19th session http://www.ohchr.org/Documents/HRBodies/HRCouncil/RegularSession/Session19/PanelDiscussionsHRC19.pdf
  14. ^ Evans, Robert (8 tháng 3 năm 2012). “Islamic states, Africans walk out on UN gay panel”. Reuters. Truy cập ngày 18 tháng 7 năm 2012. 
  15. ^ Solash, Richard (7 tháng 3 năm 2012). “Historic UN Session On Gay Rights Marked By Arab Walkout”. Radio Free Europe/Radio Liberty. Agence France-Presse. Truy cập ngày 18 tháng 7 năm 2012. 
  16. ^ South Africa leads United Nations on gay rights | News | National | Mail & Guardian. Mg.co.za (2012-03-09). Retrieved on 2013-09-27.
  17. ^ http://www.amnesty.org/es/library/asset/IOR40/024/2008/en/269de167-d107-11dd-984e-fdc7ffcd27a6/ior400242008en.pdf/
  18. ^ Over 80 Nations Support Statement at Human Rights Council on LGBT Rights » US Mission Geneva. Geneva.usmission.gov. Retrieved on 2013-09-27.
  19. ^ “OIC Convention on Combating International Terrorism”. OICUN. Truy cập ngày 25 tháng 3 năm 2011. 
  20. ^ Organisation of the Islamic Conference: Improve and Strengthen the 1999 OIC Convention on Combating International Terrorism Human Rights Watch 11 March 2008.
  21. ^ The OIC's blind eye to terror The Japan Times 9 April 2002. Được lưu trữ ngày 1 tháng 10 năm 2012 tại Wayback Machine
  22. ^ ‘Islamophobia Worst Form of Terrorism’ Arab News 17 May 2007.
  23. ^ “Ihsanoglu urges OIC Member States to accord greater attention to Muslim minority issues”. Patanipost.com. Bản gốc lưu trữ ngày 15 tháng 7 năm 2011. Truy cập ngày 25 tháng 3 năm 2011. 
  24. ^ a ă Wahab, Siraj (30 tháng 6 năm 2011). “OIC urged to press India on Kashmir issue”. Arab News. Bản gốc lưu trữ ngày 26 tháng 7 năm 2011. Truy cập ngày 25 tháng 7 năm 2012. 
  25. ^ Chickrie, Raymond (23 tháng 1 năm 2011). “Eight Countries Seek OIC Membership”. Caribbean Muslims. Truy cập ngày 29 tháng 11 năm 2011. 
  26. ^ 'Pak will match India weapons'. The Indian Express. 3 tháng 7 năm 2005. Truy cập ngày 29 tháng 11 năm 2011. 
  27. ^ [1] The World Bulletin news: Egypt's Sisi demands Turkish Cypriots removed from OIC
  28. ^ [2] Egypt's Sisi tells Turks to get out of Cyprus
  29. ^ [3] OIC says «NO» to «Turkish Republic of Northern Cyprus»
  30. ^ Welcome to Organisation of Islamic Cooperation official website. Oic-oci.org. Retrieved on 2013-09-27. Được lưu trữ ngày 2 tháng 3 năm 2015 tại Wayback Machine
  31. ^ Welcome to Organisation of Islamic Cooperation official website. Oic-oci.org. Retrieved on 2013-09-27. Được lưu trữ ngày 24 tháng 6 năm 2013 tại Wayback Machine
  32. ^ "About SMIIC". Standards and Metrology Institute for Islamic Countries. Retrieved 12 September 2012.
  33. ^ Former Secretaries-General–OIC. Được lưu trữ ngày 24 tháng 6 năm 2013 tại Wayback Machine
  34. ^ “Second Islamic summit conference” (PDF). Formun. Truy cập ngày 1 tháng 4 năm 2013. 
  35. ^ “Mecca Declaration”. JANG. Truy cập ngày 25 tháng 3 năm 2013. 
  36. ^ “Resolution of the Fifth Islamic Summit Conference”. IRCICA. Truy cập ngày 1 tháng 4 năm 2013. 
  37. ^ “Dakar Declaration” (PDF). IFRC. Truy cập ngày 6 tháng 2 năm 2013. 
  38. ^ Darwish, Adel (1 tháng 4 năm 2003). “OIC meet in Doha: mudslinging dominated the OIC conference in Qatar”. Truy cập ngày 1 tháng 4 năm 2013. 
  39. ^ Shah, S. Mudassir Ali (12 tháng 3 năm 2008). “Karzai flies to Senegal for 11th OIC summit”. Pajhwok Afghan News (Kabul). Truy cập ngày 1 tháng 4 năm 2013. 
  40. ^ Knipp, Kersten (15 tháng 8 năm 2012). “Islamic group hopes to limit Syrian conflict”. Deutsche Welle. Truy cập ngày 15 tháng 8 năm 2012. 
  41. ^ Arrott, Elizabeth (6 tháng 2 năm 2013). “Islamic Summit Leaders Urge Action on Mali, Syria”. Voice of America. Truy cập ngày 6 tháng 2 năm 2013. 

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]