Tiêm thuốc độc

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Tiêm thuốc độc là biện pháp thi hành hình phạt tử hình bằng cách tiêm vào người tử tội một liều thuốc độc tổng hợp (thường gồm 3 loại: một để gây mê, một để cơ bắp thịt và thần kinh ngưng hoạt động và một để làm cho tim ngừng đập). Liều thuốc đó giết người tử tội bằng cách làm cho hắn ngủ, sau đó làm ngừng thở và làm tim ngừng đập[1]. Từ thập niên 1980 biện pháp này càng ngày càng được sử dụng, được coi như là một cách xử tử nhân đạo thay thế cho ghế điện, treo cổ, xử bắn, hơi ngạt, và các biện pháp khác.

Phòng xử tử bằng tiêm thuốc độc tại nhà tù San Quentin ở California

Ứng dụng[sửa | sửa mã nguồn]

Dưới thời Đức quốc xã[sửa | sửa mã nguồn]

Tại Đức tiêm thuốc độc đã được đề nghị bởi bác sĩ Karl Brandt trong chương trình gọi là Euthanasie-Programm của đảng Quốc xã với mục đích làm sạch sẽ nòi giống Đức. Ngoài ra cách thành viên tổ chức quân đội SS của đảng Quốc xã cũng dùng thuốc độc chích thẳng vào cơ tim của các bệnh nhân và các tù nhân bị kết án tử hình tại trại tập trung Auschwitz-Birkenau, Buchenwald, Mauthausen.[2] Một nạn nhân có tiếng là cựu nhóm trưởng của đảng SPD trong quốc hội Đức dưới thời Cộng hòa Weimar, Ernst Heilmann, người mà vào ngày 3 tháng tư 1940 bị thành viên SS Martin Sommer tiêm thuốc độc chết.

Việt Nam[sửa | sửa mã nguồn]

Quốc hội Việt Nam đã tán thành thi hành án tử hình bằng tiêm thuốc độc, biện pháp này sẽ bắt đầu được áp dụng từ ngày 1/7/2011.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]