Minh Lương Mãn Giác

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Minh Lương Mãn Giác (chữ Hán: 明良滿覺; ?-1675) là nhà sư Việt Nam sống vào thế kỷ thứ 17, thuộc đời pháp thứ 35 Tông Lâm Tế. Ông là đệ tử của Hòa thượng Viên Văn Chuyết Chuyết, đệ tử của ông nhiều người biết đến nhất là Hòa thượng Chân Nguyên Tuệ Đăng.

Cơ duyên và Hành Đạo[sửa | sửa mã nguồn]

Ông vốn tu hành ở núi Phù Lãng. Sau khi nghe Thiền Ông Viên Văn Chuyết Chuyết và đệ tử là Minh Hành Tại Tại đến Việt Nam truyền bá Phật Pháp. Lúc đó, Chuyết Chuyết đang ở Đàng Ngoài giảng pháp, Ông liền đến yết kiến và tham vấn, trở thành một trong các đệ tử giỏi Phật Pháp nhất của Chuyết Chuyết.

Sau ông trụ trì và truyền bá Phật pháp ở Chùa Vĩnh Phúc, núi Côn Cương, Phù Lãng, từng có nhiều người đến học đạo với ông. Trong đó, có Chân Nguyên là người nổi bật nhất.

Cuối đời, ông gọi đệ tử đến nói kệ:

美玉藏頑石

蓮花出淤泥

須知生死處

悟是即菩提

Mỹ ngọc tàng ngoan

Liên hoa xuất ứ nê

Tu tri sanh tử xứ

Ngộ thị tức Bồ-đề.

Ngọc quí ẩn trong đá

Hoa sen mọc từ bùn

  Nên biết chỗ sanh tử

 Ngộ vốn thật Bồ-đề.

Nói kệ xong, ông bảo chúng: "Nay ta trở về". Dứt lời, ông thị tịch. Đệ tử tứ chúng thương nhớ, xây tháp thờ tại núi Phù Lãng.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Thiền sư Việt Nam, Hòa Thượng Thích Thanh Từ biên soạn.
  • Việt Nam Phật giáo Sử Luận, Nguyễn Lang.