Trùng Khánh, Cao Bằng

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Trùng Khánh, Cao Bằng
Địa lý
Huyện lỵ Thị trấn Trùng Khánh
Vị trí: Phía đông bắc của tỉnh Cao Bằng
Diện tích: 469,15 km²
Số xã, thị trấn: 01 thị trấn, 19
Dân số
Số dân: 48.713 người (2009) [1]
Mật độ: 103,8 người/km²
Thành phần dân tộc: Người Tày, người Nùng, người Kinh
Hành chính
Chủ tịch Hội đồng nhân dân:
Chủ tịch Ủy ban nhân dân:
Bí thư Huyện ủy:
Thông tin khác
Điện thoại trụ sở:
Số fax trụ sở:
Website:


Trùng Khánh là một huyện Việt Nam, ở phần đông bắc của tỉnh Cao Bằng. Huyện lỵ là thị trấn Trùng Khánh, cách thành phố Cao Bằng 62 km theo tỉnh lộ 206. Huyện có cửa khẩu quốc gia với Trung Quốc, là cửa khẩu Pò Peo, thuộc xã Ngọc Côn, và các đường tiểu ngạch khác.

Địa giới hành chính[sửa | sửa mã nguồn]

Phía bắc giáp Sùng Tả (Quảng Tây, Trung Quốc), phía nam giáp Quảng Uyên, phía tây bắc giáp Trà Lĩnh.

Các đơn vị hành chính[sửa | sửa mã nguồn]

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Sau năm 1975, huyện Trùng Khánh có 1 thị trấn Trùng Khánh và 25 xã: Cảnh Tiên, Cao Thăng, Chí Viễn, Đàm Thủy, Đình Minh, Đình Phong, Đoài Côn, Đồng Loan, Đức Hồng, Đức Quang, Khâm Thành, Kim Loan, Lăng Hiếu, Lăng Yên, Lý Quốc, Minh Long, Ngọc Chung, Ngọc Khê, Phong Châu, Phong Nậm, Quang Thành, Thân Giáp, Thắng Lợi, Thông Huề, Trung Phúc.

Ngày 8-10-1980, giải thể xã Quang Thành, địa bàn nhập vào các xã Đình Phong, Chí Viễn, Phong Châu.

Ngày 1-9-1981, 6 xã: Minh Long, Lý Quốc, Đức Quang, Thắng Lợi, Kim Loan và Đồng Loan được tách ra để tái lập huyện Hạ Lang.

Ngày 13-12-2007, thành lập xã Ngọc Côn trên cơ sở điều chỉnh 2.367,63 ha diện tích tự nhiên và 2.226 nhân khẩu của xã Ngọc Khê.

Thác Bản Giốc.

Du lịch[sửa | sửa mã nguồn]

Hai danh lam thắng cảnh nổi tiếng cả nước, toạ lạc trên địa bàn huyện là thác Bản Giốc trên biên giới Việt-Trung và động Ngườm Ngao.

Đặc sản[sửa | sửa mã nguồn]

Đặc sản nổi tiếng của Trùng Khánhhạt dẻ Trùng Khánhbánh khảo Thông Huề.

Tài nguyên[sửa | sửa mã nguồn]

Trùng Khánh là một huyện giàu tài nguyên khoáng sản, đặc biệt là quặng măng-gan: mỏ Thông Huề (gần đèo Khau Liêu), mỏ Tà Than (xã Lăng Hiếu), mỏ Roọng Tháy (xã Trung Phúc), mỏ Kha Moong (xã Đình Phong), mỏ Bản Piên, mỏ Lũng Phjắc (xã Đàm Thủy), mỏ Nậm Thơm (xã Ngọc Chung, sát biên giới Trung Quốc) và mỏ Pác Chang (xã Khâm Thành). Hầu hết các mỏ quặng măng-gan đều đã và đang bị khai thác dưới nhiều hình thức để xuất khẩu sang Trung Quốc.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Ban chỉ đạo Tổng điều tra dân số và nhà ở trung ương. Tổng điều tra dân số và nhà ở Việt Nam năm 2009: Kết quả toàn bộ. Hà Nội, 6-2010. Biểu 2, tr.8.