Chiến dịch Gió lốc

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Chiến dịch Frequent Wind
Một phần của the Sự kiện 30 tháng 4 năm 1975
South Vietnamese helicopter is pushed over the side of the USS Okinawa during Operation Frequent Wind, April 1975.jpg
.
Thời gian 29-30, tháng 4 năm 1975
Địa điểm Sài Gòn
Kết quả Hoa Kỳ hoàn tất di tản mà không có thiệt hại lớn, 7000 người được di tản
Tham chiến
Hoa Kỳ Hoa Kỳ
Flag of South Vietnam.svg Việt Nam Cộng Hòa
Flag of Vietnam.svg - Việt Nam Dân chủ Cộng hòa
FNL Flag.svg - Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam
Chỉ huy
Chỉ huy Lực lượng Đặc nhiệm 76 Đại tướng Văn Tiến Dũng
Tổn thất
2 binh sĩ Thủy quân Lục chiến tử trận, 2 mất tích không rõ
.

Chiến dịch Gió lốc (tiếng Anh: Operation Frequent Wind) là chiến dịch do Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ thực hiện nhằm di tản bằng trực thăng người Mỹ và người Việt Nam ra khỏi Sài Gòn, miền Nam Việt Nam, từ 29 đến 30 tháng 4 năm 1975, những ngày cuối cùng của chiến tranh Việt Nam. Hơn 7.000 người đã di tản bằng trực thăng từ nhiều điểm ở Sài Gòn.

Bối cảnh[sửa | sửa mã nguồn]

Ngày 28/4/1975 phi trường Tân Sơn Nhất bị pháo kích và bị thả bom thiệt hại nặng phải đóng cửa. 8 ngày trước đó máy bay Hoa Kỳ đã di tản được 50.493 người Mỹ và người tị nạn miền Nam Việt Nam (trong đó có 2.678 trẻ mồ côi Việt Nam trong Chiến dịch Babylift) được di tản từ Tân Sơn Nhất. Các phi công đã bay tổng cộng 1.054 giờ và 682 chuyến bay trong suốt chiến dịch. Trong ngày đó một chiếc máy bay Hoa Kỳ C-130 trên đường băng bị trúng hỏa tiễn bốc cháy. Chẳng bao lâu sau đó, 2 lính thủy quân lục chiến Mỹ canh gác ở cạnh đó bị pháo kích chết. Trong cuộc họp khẩn sau đó với tổng thống Hoa Kỳ Ford, hội đồng an ninh quốc gia đã quyết định cho bắt đầu chiến dịch di tản bằng trực thăng. Đây là chiến dịch cuối cùng của quân đội Hoa Kỳ trong chiến tranh Việt Nam.

Tiến hành[sửa | sửa mã nguồn]

Cuộc di tản xảy ra chủ yếu tại Bộ chỉ huy Viện trợ Quân sự Mỹ tại Việt Nam, bắt đầu vào khoảng 14 giờ chiều ngày 29 tháng 4, và chấm dứt vào đêm đó chỉ có những hư hỏng hạn chế đối với các trực thăng vì vũ khí hạng nhẹ. Tòa đại sứ Mỹ tại Sài Gòn đã được dự định chỉ là điểm di tản thứ nhì cho các nhân viên tòa đại sứ, nhưng chẳng bao lâu nó bị tràn ngập bởi những người di tản và người miền Nam Việt Nam tuyệt vọng. Cuộc di tản của tòa đại sứ chấm dứt vào lúc 07:53 ngày 30 tháng 4, nhưng vẫn còn khoảng 400 người từ các quốc gia thứ 3 bị bỏ lại.

Trong thời gian chiến dịch, yểm trợ trên không không cần thiết vì Quân giải phóng dừng lại bên ngoài thành phố 1 tuần, đợi chính phủ Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ và để tránh đối đầu với Hoa Kỳ bằng cách cho phép hầu hết các cuộc di tản của người Hoa Kỳ từ Sài Gòn[1].

Người tản cư lên trực thăng Mỹ tại phi trường Tân Sơn Nhất 29/4/1975

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Summers, Harry G. Historical Atlas of Vietnam New York: Houghton Mifflin, 1995, page 202; Thompson, Larry Clinton Refugee Workers in the Indochinese Exodus: 1975–1982 Jefferson, NC: MacFarland & Co., 2009, p. 14