Khu phi quân sự Triều Tiên

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Khu phi quân sự bán đảo Triều Tiên (tiếng Anh: Korean Demilitarized Zone; tiếng Hàn: 한반도 비무장지대, 韓半島非武裝地帶, âm Hán Việt: Hàn bán đảo phi võ trang địa đới) là vùng giới tuyến cấm các hoạt động quân sự tại bán đảo Triều Tiên. Khu phi quân sự bán đảo Triều Tiên trải dài từ phía tây sang đông bán đảo Triều Tiên, rộng 4 km dọc theo vĩ tuyến 38, được thành lập năm 1953 theo sau sự chấp thuận của Liên Hiệp quốc đối với đề nghị ngưng bắn của Ấn Độ.

Bối cảnh[sửa | sửa mã nguồn]

Sau Đại chiến thế giới thứ hai, Triều Tiên giành được độc lập từ Nhật Bản. Đất nước bị chia thành hai miền Bắc Triều Tiên và Nam Triều Tiên. Phía Bắc Triều Tiên chịu sự tiếp quản của Liên Xô cũ, phía Nam Triều Tiên chịu sự tiếp quản của Mỹ. Hai bên lấy vĩ tuyến 38 chia đôi tỉnh KangWon làm vạch phân cách. Nội chiến bắt đầu xảy ra vào năm 1950 khi Bắc Triều Tiên lén lút[cần dẫn nguồn] chuẩn bị quân đội và bất ngờ tấn công Nam Triều Tiên. Vào ngày 27/07/1953, hai bên Bắc Triều Tiên và Nam Triều Tiên ký hiệp định ngừng bắn[cần dẫn nguồn]. Mỗi bên đều lùi quân đội sau vĩ tuyến 38 2 km, tạo thành khu phi quân sự rộng 4 km dọc theo vĩ tuyến 38. Khu phi quân sự bán đảo Triều Tiên được thành lập từ đó. Vùng này coi như nhà một chiến tuyến luôn sẵn sàng trong tình trạng chiến tranh trong thời kì chiến tranh lạnh với một số lượng binh sĩ khổng lồ lên tới trên hai triệu người.