Tàu điện ngầm Bangkok

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Cổng vào nhà Ga Huai Khwang
Sân ga tại Ga Si Lom
Bên trong một con tàu

Tàu điện ngầm Bangkok, tên chính thức là Mass Rapid Transit (MRT), là hệ thống tàu điện ngầm ở Bangkok. Trong tiếng Thái, tuyến đường này được gọi chính thức là rotfaifah mahanakhon (รถไฟฟ้ามหานคร) hay "tàu điện đô thị", nhưng nó thường được gọi là rotfai taidin (รถไฟใต้ดิน), có nghĩa, "tàu hỏa ngầm". Hệ thống tàu điện ngầm này có đội tàu 19 chiếc và chiếc thứ 19 đã được đưa vào sử dụng từ tháng 10 năm 2007 sau một vụ tai nạn lớn.

Ngoài MRT, Bangkok cũng có hệ thống tàu điện trên cao gọi là BTS hay ít chính thức hơn, là Skytrain.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Việc xây dựng tuyến này, chính thức gọi là Chaloem Ratchamongkhon (Thai สายเฉลิมรัชมงคล) đã được bắt đầu vào ngày 19 tháng 11 năm 1996. Dự án bị chậm nhiều lần do cuộc khủng hoảng tài chính năm 1997 cũng như gặp phải các khó khăn về kỹ thuật do lòng đất Bangkok có nhiều nước.

Tuyến xanh đã được khai trương vận hành thử hạn chế nhiều tuần từ ngày 13 tháng 4 năm 2004. Ngày 3 tháng 7 năm 2004, tuyến này đã được chính thức khai trương lúc 19h19 giờ địa phương. Người đứng ra khai trương là vua Bhumibolhoàng hậu Sirikit cùng với các thành viên hoàng gia. Trong 30 phút sau khi khai trương, người xem đã lên tàu với số lượng đạt tối đa tải nhưng sau khi vận hành chỉ có 180.000 khách/ngày so với dự tính là 400.000 người/ngày dù giá vé đã giảm từ 12-38 baht còn 10-15 baht mỗi chuyến. Đến năm 2006, giá vé là 14-36 baht mỗi chuyến.

Vận hành[sửa | sửa mã nguồn]

Cổng vào Ga Silom Station (kết nối với BTS)

Tuyến xanh dài 21 km, có 18 nhà ga hiện chạy từ Bang Sue đến Hua Lamphong thông qua Phra Ram 9 và có công suất 40.000 khách mỗi chiều mỗi giờ. Tương tự như Skytrain, hệ thống của Assua với vận tốc 100 km/h

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]