Cây dây leo

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Nho (Vitis vinifera) trong lối phát triển tự nhiên như là cây dây leo
Cây dây leo ở dãy núi Ghat Tây, Ấn Độ

Cây dây leo là những cây thường có thân cây hóa gỗ, mọc trên đất và leo lên cây hoặc các cấu trúc dọc khác.[1] Cây dây leo không phải là một nhóm cây được xếp cùng họ hàng với nhau, mà chỉ có cùng một dạng phát triển lối sống tương tự của các loài thuộc các họ khác nhau.

Cây dây leo được phân biệt làm nhiều loại: Một số cây leo dùng ngọn cuốn quanh một cây nào đó. Hướng quay là di truyền đã được định sẵn, tùy thuộc vào nhóm có họ hàng với nhau. Calystegia sepium, Phaseolus vulgaris (đậu que) quấn theo hướng bên trái. Dioscorea communis, hoa bia quấn theo hướng bên phải. Có cây dùng bộ phận tua cuốn (biến từ mầm hoặc lá cây) để bám như cây gấc, Passiflora edulis. Có cây dùng rễ để bám như dây thường xuân, Đăng tiêu hoặc chân bám (ví dụ như các cây thuộc chi Trinh đằng). Các cây không có bộ phận bám thì vươn ra mọi phía, nhờ các mầm có lông, móc hoặc gai để ngăn không bị rơi xuống. Các nguyên tắc này có thể thấy ở các loài như hoa hồng hay quả mâm xôi.[2]

Cây dây leo thoát khỏi sự thiếu ánh sáng gần mặt đất mà không cần phải tạo ra một thân cây to. Chúng không phải thực vật ký sinh, vì vậy chúng không lấy chất dinh dưỡng hoặc nước từ cây mang nó. Tuy nhiên, cây đó có thể bị ảnh hưởng do bị lấy đi bớt ánh sáng ở trên cùng, bởi sự cạnh tranh về nước và dinh dưỡng ở vùng gốc hoặc bởi trọng lượng của cây dây leo, đặc biệt là khi cây gánh đỡ đó đã bị suy yếu do bệnh tật. Do sự phong phú của các cây dây leo như vậy trong rừng nhiệt đới, chúng có thể chiếm khoảng một nửa diện tích lá. Nhiều cây dây leo trong rừng mưa nhiệt đới tạo ra rễ khí sinh.

Cây dây leo đặc biệt phong phú trong rừng mưa nhiệt đới. Những cây bản địa ở Trung Âu chả hạn như là Nho, hoa bia, dây thường xuân, một số loại quả mâm xôi, các cây thuộc chi hoa ông lãochi Kim ngân.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Peter Hamilton Raven, Ray Franklin Evert, Susan E. Eichhorn: Biologie der Pflanzen. Gruyter, 2000, ISBN 978-3110154627, S. 950.
  2. ^ Herder-Lexikon der Biologie, Spektrum Akadem. Verlag, 1994, Bd. 5, ISBN 3-86025-156-2, S. 254