Cầu máng Vanvitelli

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Cầu máng Vanvitelli
Di sản thế giới của UNESCO
Vanvitelli aqueduct.jpg
Cầu máng nước Vanvitelli
Vị tríBenevento, Caserta, Italy
Một phần củaDinh hoàng gia Caserta và vườn thế kỷ 18, Cầu máng nước Vanvitelli, và tổ hợp San Leucio
Tiêu chí(i), (ii), (iii), (iv)
Tham khảo549rev
Năm công nhận1997 (Kỳ họp 21)
Diện tích87,37 ha (0,3373 sq mi)
Vùng đệm110,76 ha (0,4276 sq mi)
Tọa độ41°03′33″B 14°24′6″Đ / 41,05917°B 14,40167°Đ / 41.05917; 14.40167Tọa độ: 41°03′33″B 14°24′6″Đ / 41,05917°B 14,40167°Đ / 41.05917; 14.40167
Cầu máng Vanvitelli trên bản đồ Ý
Cầu máng Vanvitelli
Vị trí của Cầu máng Vanvitelli ở Ý.

Cầu máng nước Vanvitelli hay còn gọi là Cầu máng nước Caroline là một cầu máng nước lớn ở bên ngoài thành phố Caserta, Ý. Nó được xây dựng để lấy nước dưới chân núi Taburno cung cấp nước cho Đại cung điện hoàng gia Caserta và tổ hợp San Leucio. Nước được lấy từ suối Fizzo ở Bucciano, chảy theo tuyến đường dài 38 km quanh co, chủ yếu là ngầm dưới mặt đất.[1]

Công trình được ủy quyền bởi Carlos của Bourbon và được thiết kế bởi kiến trúc sư Luigi Vanvitelli. Việc xây dựng bắt đầu từ tháng 3 năm 1753 và hoàn thành vào ngày 7 tháng 5 năm 1762. Kiến trúc đặc biệt nhất của công trình dài 529 mét được bảo tồn hoàn hảo trong thung lũng Tufa Maddaloni giữa Monte Longano ở phía đông và Monte Garzano ở phía tây. Đoạn này lấy hình ảnh từ các cầu máng nước La Mã cổ đại với ba dãy vòm tầng cột, đoạn cao nhất lên tới 55,8 mét. Phần này đã được UNESCO công nhận là Di sản thế giới từ năm 1997 như là một phần của Dinh hoàng gia Caserta và vườn thế kỷ 18, Cầu máng nước Vanvitelli, và tổ hợp San Leucio.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ “aising.it L’Acquedotto Carolino: il sistema produttivo dei mulini” (PDF).  Đã bỏ qua tham số không rõ |access= (trợ giúp)

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]