Quần yoga

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
(đổi hướng từ Yoga pants)
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Quần yoga
Wunder Groove Crop.jpg
DạngTrang phục thể thao, athleisure
Phát minh bởiChip Wilson

Quần yoga là loại quần vừa vặn được thiết kế cho việc tập luyện yoga, chúng được Lululemon, một công ty chuyên về quần yoga bán lần đầu tiên vào năm 1998. Loại quần được làm từ hỗn hợp nylonlycra; loại vải chuyên dụng này có tính năng thấm ẩm, nén chặt và giảm mùi hôi.

Thị trường đã tăng cả mức tiêu thụ thông qua sự phổ biến của yoga và vì nhiều phụ nữ thích mặc quần yoga như trang phục thông thường hàng ngày, liên tục xu hướng dài hạn này ngoài tính năng chính của trang phục chỉ dùng cho yoga, do đó đe dọa doanh số bán quần jeans truyền thống. Tại Hoa Kỳ, việc mặc quần yoga ngoài việc dùng cho tập thể dục đã gây ra tranh cãi, gồm cả việc mặc chúng ở trường học. Doanh số bán loại quần athleisure đều tăng nhanh chóng, đạt khoảng 48 tỷ đô la vào năm 2018.

Nguồn gốc[sửa | sửa mã nguồn]

Yoga đã trở thành một hình thức tập thể dục phổ biến trên khắp thế giới phương Tây vào những năm 1990, đặc biệt thu hút phụ nữ.[1]

Quần yoga làm bằng nylon và lycra xuất hiện trên thị trường vào năm 1998, được bán bởi Lululemon trong cửa hàng đầu tiên ở Vancouver như trang phục phù hợp cho phòng tập yoga.[2][3] Người sáng lập của Lululemon là Chip Wilson đã tham gia một lớp yoga vào năm 1997, tại đó người hướng dẫn mặc "trang phục khiêu vũ" giống như làn da thứ hai, điều này truyền cảm hứng cho anh ta để thành lập doanh nghiệp thời trang yoga của mình.[4] Năm 2005, Lululemon giới thiệu một loại vải co giãn (Luon) với nhiều sợi nylon hơn và ít polyester hơn, tiếp theo là một số loại vải chuyên dụng hơn: vải thấm ẩm bốn chiều (Luxtreme), vải nén (Nulux), và một loại vải khử mùi có chứa bạc như một chất kháng khuẩn (Silverescent).[2] Quần yoga dần trở nên phổ biến, đến mức vào năm 2014, thanh thiếu niên Mỹ thích chúng hơn quần jean; nhà sản xuất quần jean Levi Strauss, bị đe dọa với "một cuộc khủng hoảng hiện sinh",[2] đã buộc phải làm cho một số kiều quần jean có thể co giãn.[2] Quần yoga chỉ mất vài năm để lan rộng khắp thế giới; cửa hàng Lululemon đầu tiên ở châu Âu được khai trương vào năm 2014, tại Covent Garden ở Luân Đôn.[5]

Nhiều đối thủ cạnh tranh gia nhập thị trường, như Nike, AdidasTarget cũng cung cấp các loại vải chuyên dụng.[2]

Các loại[sửa | sửa mã nguồn]

Nhiều kiểu dáng và nhãn hiệu quần yoga có trên thị trường với nhiều mức giá khác nhau,[6] được xác định chủ yếu bởi nhãn hiệu: năm 2015, một đôi cao cấp từ nhà bán lẻ chuyên nghiệp Lululemon có giá 98 đô la, trong khi một thương hiệu "lạ" được bán bởi chung Nhà bán lẻ Target có giá 20 đô la.[1] Vào năm 2018, theo Bloomberg có hơn 11.000 loại quần yoga, cao giá nhất là quần yoga phong cách của Lucas High được bán với giá lên tới 230 đô la.[2]

Kiểu dáng bao gồm quần yoga boot-cut và quần ống loe truyền thống với dây thắt lưng phẳng và co giãn.[7] Quần yoga cơ bản có màu đen, bó sát, cắt boot, loe và có thể lộn ngược lại; Chúng được làm bằng vải co giãn bốn chiều, với dây thắt lưng phẳng co giãn ở phía trên. Chúng cung cấp sự linh hoạt và thoải mái, hút ẩm ra khỏi cơ thể và giúp người mặc mát mẻ và thoải mái. Chúng có thể được làm từ hỗn hợp cotton, lycra spandex, nylon, polyester, len hoặc vật liệu tổng hợp nhẹ và co giãn mang lại cho chiếc quần một sự mềm mại, mịn màng.[8][9]

Cách sử dụng[sửa | sửa mã nguồn]

Leggings.webp

Quần yoga đã được mặc từ phòng tập yoga đến đường phố; từ đầu những năm 2010, chúng ngày càng được sử dụng phổ biến như trang phục thường ngày.[10][11] Phụ nữ mặc chúng khi ở nhà, mặc đồ bà bầu, và để khiêu vũ hay đi đến các câu lạc bộ.[12][13] Quần yoga thậm chí còn được sử dụng làm trang phục công sở; vào năm 2014, " chiếc quần yoga côm lê" của công ty Betabrand đã trở thành sản phẩm bán chạy nhất của họ.[14] Fortune cho rằng quần có thể được kết hợp với giày cao gót và áo blouse để giúp chúng vừa vặn.[15] Jessica Grose, trên tạp chí Slate, trả lời rằng bất cứ điều gì đã được thực hiện với quần yoga để làm cho chúng trông giống như quần váy (quần tây công sở), chúng vẫn là quần leggings.[16] Suzanne Wexler trên tờ The Vancouver Sun, đã đồng ý, gọi quần yoga có gót và áo blouse là "một món đồ giả thời trang".[17] Tuy nhiên, The Atlantic đề xuất dựa trên một nghiên cứu sơ bộ năm 2012 về "nhận thức kèm theo",[a] mặc quần áo năng động có thể khuyến khích mọi người tập thể dục nhiều hơn.[18][19]

Nhà sử học thời trang Amanda Hallay lưu ý rằng phụ nữ muốn họ trông như thể đang chạy đến phòng tập thể dục, dù họ có hoặc không.[20] Một nhà sử học thời trang khác, Deirdre Clemente, tuyên bố rằng quần athleisure đã xuất hiện khi ba xu hướng kết hợp với nhau: cải tiến kỹ thuật của sợi để tạo ra các vật liệu mạnh mẽ, lâu dài và linh hoạt như spandex; một niềm đam mê phương Tây xuất hiện vô cùng lành mạnh; và sự suy giảm về hình thức trong quần áo, cho phép quần áo yoga hòa vào trang phục công sở. Theo quan điểm của Clemente, cả ba xu hướng này phát triển chậm trong suốt thế kỷ 20.[4] Rachel Marlow, viết trên tạp chí Vogue, lưu ý rằng quần yoga đã trở thành trang phục chấp nhận được đối với phụ nữ "trên đường đi học, uống cà phê buổi sáng, trong bữa trưa hoặc thậm chí là đồ uống".[21]

Nhu cầu về trang phục thoải mái, thể dục thể thao và ăn mặc giản dị đã tăng lên kể từ đầu thế kỷ 21.[22] Nike, Inc. đã báo cáo doanh nghiệp quần phụ nữ này của họ đạt 7 tỷ đô la vào năm 2010[23] Thị trường athleisure lớn hơn đã tăng lên 33,6 tỷ đô la vào năm 2015,[24] và 48 tỷ đô la vào năm 2018.[2] Nike tuyên bố yếu tố chuyển hướng mạnh là từ nhu cầu về thiết bị tập luyện thời trang và quảng cáo, tiếp thị.[23] Màu sắc, hoa văn và thiết kế cấu trúc mới đã tạo ra sự linh hoạt hơn và tăng khả năng mặc quần yoga trong các địa điểm công cộng. Tác giả Mae Anderson, viết trên tờ Denver Post năm 2013, đã gọi quần yoga là "quần jean mới".[23] Hollie Shaw, viết trên tờ Financial Post năm 2015, đã ghi nhận "hiệu ứng Lululemon"[25] đã thay thế quần jean bằng quần yoga, bất chấp những nhận xét thù địch về phong cách từ Karl Lagerfeld, quan sát và cho thấy đàn ông cũng bắt đầu mặc chúng thay vì denim.[25] Vào năm 2018, quần yoga đã bắt đầu được mặc bởi cánh đàn ông, có hoặc không kèm một chiếc quần short mặc ngoài, phần trên quần.[26]

Các vấn đề xã hội[sửa | sửa mã nguồn]

Tại Hoa Kỳ, việc sử dụng quần yoga một cách rộng rãi đã gây tranh cãi cho các trường học.[27] Một số trường áp dụng quy định về trang phục cấm quần yoga đối với tất cả học sinh hoặc cấm chúng chỉ dành cho học sinh nữ.[28][29][30] Tạp chí Bitch cho rằng những lệnh cấm như vậy phần lớn vì khêu gợi, gây "đánh lạc hướng" cái nhìn của các chàng trai vào các cô gái mặc quần áo bó sát;[31] những khiếu nại tương tự đã gây ra lệnh cấm ở Rockport, Massachusetts.[28] Tại Montana, một dự luật năm 2015 được cho là tìm cách đặt ra ngoài vòng pháp luật cả quần yoga và xà cạp,[32] nhưng người đại diện liên quan, David Moore, tuyên bố rằng đây là một trò đùa.[32][33]

Bản chất bó sát của quần yoga cho phụ nữ trưởng thành cũng đã làm dấy lên các cuộc tranh luận. Trên tờ The Atlantic vào năm 2014, Rosalie Murphy đã chỉ trích các tạp chí yoga như Tạp chí Yoga Journal luôn có một nữ học viên yoga dáng chuẩn trong quần yoga bó sát và áo tank top, "vươn tay lên trời hoặc nhắm mắt thiền."[34] Tạp chí Time ghi lại rằng vào năm 2016, một người đàn ông ở Rhode Island đã viết cho một tờ báo địa phương gọi việc mặc quần yoga của phụ nữ là "kỳ quái và đáng lo ngại"; đáp lại, hàng trăm người biểu tình mặc quần áo bó sát trước nhà ông.[35] Tương tự, vào năm 2017, United Airlines đã ngăn hai "cô gái" bay từ Denver đến Minneapolis vì xà cạp của họ không đáp ứng quy định về trang phục.[35]

Trong một ý kiến đăng trên tờ New York Times, Honor Jones lập luận rằng quần yoga là xấu cho phụ nữ, nói rằng phụ nữ mặc quần yoga vì áp lực xã hội để "gợi cảm", và thúc giục phụ nữ mặc quần bó sát che giấu hình dạng.[36] Anne Kingston không đồng ý với Jones trên tờ Maclean's vào năm 2018, rằng một phong cách lỏng hơn của quần thể thao đã tái bước vào thời trang athleisure, và có lý do thực tế vững chắc cho quần yoga bó sát, chẳng hạn chúng làm dễ dàng hơn cho các giảng viên và sinh viên trong việc kiểm tra cơ thể của họ, giảm nguy cơ chấn thương.[37]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Ghi chú[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă Jain, Andrea (2015). Selling Yoga: from Counterculture to Pop culture. Oxford University Press. tr. xvii, 80, 177–178. ISBN 978-0-19-939024-3. OCLC 878953765. 
  2. ^ a ă â b c d đ Bhasin, Kim; Porter, Gerald, Jr. (ngày 31 tháng 10 năm 2018). “How America Became a Nation of Yoga Pants”. Bloomberg. 
  3. ^ Walker, Rob (ngày 21 tháng 7 năm 2009). “Marketing Pose”. The New York Times. 
  4. ^ a ă Thompson, Derek (ngày 28 tháng 10 năm 2018). “Everything You Wear Is Athleisure”. The Atlantic. 
  5. ^ Bearne, Suzanne (ngày 20 tháng 2 năm 2014). “Lululemon limbers up to open first UK store in Covent Garden”. Drapers. 
  6. ^ Willgress, lYDIA (ngày 9 tháng 1 năm 2019). “8 best yoga pants”. The Independent. 
  7. ^ Fern, Ashley (ngày 27 tháng 1 năm 2014). “#DefaultOutfit: The 19 Reasons All Women Worship Yoga Pants”. Elite Daily. Truy cập ngày 2 tháng 10 năm 2015. 
  8. ^ Sweeney, Kevin (ngày 15 tháng 6 năm 2011). “Absorbent Activewear”. Good Housekeeping. 
  9. ^ “The Yoga Pant Problem | The rise of synthetic fibers and the war on cotton (Episode 228)”. Science History Institute. Ngày 12 tháng 2 năm 2018. 
  10. ^ Hahn, Fritz (ngày 28 tháng 1 năm 2014). “Ink Lounge and Tattoo Bar want to see your yoga pants in the club”. The Washington Post. 
  11. ^ Brodesser-Akner, Taffy (ngày 16 tháng 3 năm 2011). “To Stretch or Not to Stretch”. The New York Times. 
  12. ^ Folan, Kerry (ngày 15 tháng 12 năm 2016). “Yoga pants are comfy. They're also an assault on manners and a nihilistic threat.”. The Washington Post. 
    - Edwards, Jim (ngày 4 tháng 9 năm 2015). “The long, strange history of Lululemon Athletica Inc, North America's weirdest clothing brand”. Business Insider. Truy cập ngày 2 tháng 10 năm 2016. 
  13. ^ Laneri, Raquel (ngày 6 tháng 8 năm 2016). “How to go clubbing in gym clothes and not look like a slob”. New York Post. 
  14. ^ Lowensohn, John (ngày 20 tháng 2 năm 2014). “Sink or sew: how Betabrand turns crazy ideas into real clothing”. The Verge. 
  15. ^ Kane, Colleen (ngày 4 tháng 6 năm 2015). “Like it or not, designer yoga pants have become legitimate office wear”. Fortune. 
  16. ^ Grose, Jessica (ngày 3 tháng 1 năm 2014). “Workout Wear Friday Is Not a Thing”. Slate. 
  17. ^ Wexler, Suzanne (ngày 18 tháng 4 năm 2011). “Yoga sweats are not pants”. The Vancouver Sun. 
  18. ^ Adam, Hajo; Galinsky, Adam D. (2012). “Enclothed cognition”. Journal of Experimental Social Psychology 48 (4): 918–925. ISSN 0022-1031. doi:10.1016/j.jesp.2012.02.008. 
  19. ^ Wiebe, Jamie (ngày 12 tháng 12 năm 2013). “Psychology of Lululemon: How Fashion Affects Fitness”. The Atlantic. Truy cập ngày 4 tháng 9 năm 2016. 
  20. ^ Ritchie, L. Carol (ngày 6 tháng 9 năm 2014). “Blue Jeans Losing Their Grip On American Hips”. NPR. Truy cập ngày 12 tháng 5 năm 2019. 
  21. ^ Marlowe, Rachel (ngày 7 tháng 1 năm 2016). “The 5 Golden Rules of Athleisure: Is It Really Acceptable to Wear Yoga Pants All Day Long?”. Vogue. 
  22. ^ Stalder, Erika (2008). Fashion 101: A Crash Course in Clothing. Houghton Mifflin Harcourt. tr. 59. ISBN 9780547946931. 
  23. ^ a ă â Anderson, Mae (ngày 25 tháng 11 năm 2013). “How yoga pants became the new jeans.”. Denver Post. 
  24. ^ “Will yoga pants have jean makers singing the blues?”. CBS Money Watch. Truy cập ngày 22 tháng 4 năm 2015. 
  25. ^ a ă Shaw, Hollie (ngày 30 tháng 5 năm 2015). “How sweatpants went from 'a sign of defeat' to the new designer fashion trend”. Financial Post. 
  26. ^ “Can Men Wear Yoga Pants?”. Yogi Goals. 2018. 
  27. ^ Foley, Heather (ngày 10 tháng 4 năm 2014). “Your guide to America's war on yoga pants”. Boston.com. 
  28. ^ a ă Shemkus, Sarah (ngày 6 tháng 3 năm 2014). “Rockport High School leggings-ban controversy still simmers”. The Boston Globe. Truy cập ngày 9 tháng 4 năm 2015. 
  29. ^ Lestch, Corinne (ngày 3 tháng 10 năm 2014). 'Distracting' yoga pants banned by officials at North Dakota high school”. New York Daily News. Truy cập ngày 9 tháng 4 năm 2015. 
  30. ^ “Parents Say School's Leggings 'Ban' Is Unfair To Girls, 'Contributes To Rape Culture'. Huffington Post. Ngày 19 tháng 3 năm 2014. 
  31. ^ Chin, Elleanor (ngày 15 tháng 10 năm 2014). “Instead of Banning Yoga Pants, Schools Should Crack Down on Harassment”. Bitch. 
  32. ^ a ă Culp-Ressler, Tara (ngày 11 tháng 2 năm 2015). “Proposed Bill Has Everyone Confused About Whether You Can Arrest People For Wearing Yoga Pants”. ThinkProgress. 
  33. ^ Glenza, Jessica (ngày 14 tháng 2 năm 2015). “Republican in Montana yoga pants obscenity uproar explains: it was a joke”. The Guardian. 
  34. ^ Murphy, Rosalie (ngày 8 tháng 7 năm 2014). “Why Your Yoga Class Is So White”. The Atlantic. 
  35. ^ a ă Waxman, Olivia B. (ngày 27 tháng 3 năm 2017). “How Leggings Became the Most Controversial Pants”. Time Magazine. 
  36. ^ Jones, Honor (ngày 18 tháng 2 năm 2018). “Why Yoga Pants are Bad for Women | Whatever happened to sweatpants?”. The New York Times. tr. SR6. 
  37. ^ Kingston, Anne (ngày 19 tháng 2 năm 2018). “Op-eds about why yoga pants are 'bad for women' are bad for women”. Maclean's. 

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]